Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 193: Thực Lực Tăng Mạnh. (1)

Sẵn sàng

Nhiếp Chân và Cố Vương Hiền vốn dĩ sẽ rời khỏi thành phố Thẩm Dương sau khi bắt có mẹ con Bạch Tông và Hoán Xuân, nhưng giờ, họ phải hoãn lại lịch trình vì cần phải sớm điều trị các vết thương.

Vào cuối buổi chiều.

Trước hầm trú ẩn của Lục Cảnh Đường.

Wheik!

Những cành cây ngâm trong dầu bị cháy thành than cùng với những khối thi thể được bọc trong vải chìm trong biển lửa.

Tak!

Bạch Tông đứng bên đống lửa bập bùng với vẻ mặt cay đắng.

‘Xin lỗi.’

Dù sao thì những người này đã từng dùng bữa với anh.

Họ đã trở thành những người bạn thân thiết và anh cảm thấy tội lỗi vì mình đã khiến họ phải chết.

‘Tất cả chuyện này là bởi mình quá yếu.’

Thật khó để tin rằng chính môn chủ đương nhiệm của Cước Ma Môn lại nói ra những lời đó.

Quả thực Bạch Tông đã tự mày mò để học võ, nhưng anh không thể phủ nhận sự thật rằng họ chết vì sự vô dụng của chính mình.

Cho nên anh ta xấu hổ về điều đó.

Khi đó, Bạch Tông rút một tờ giấy từ trong túi ra.

Thiên Như Vân đã đưa nó cho anh ta.

[Đây là thứ ngươi cần nhất lúc này.]

Và những thứ được viết bên trong đã khiến Bạch Tông phải sốc.

[Toái Tâm Quyền.]

Đó là tuyệt kỹ của Cước Ma Môn.

Khi gia đình họ còn đoàn tụ, cha đã dạy hắn những chiêu thức cơ bản trong võ học tuyệt kỹ của Cước Ma Môn.

Nhưng khi cha anh rời bỏ họ, anh đã thử những cách khác để sử dụng tuyệt kỹ ấy.

‘Ahhh! Thiên Ma giáo chủ!’

Thiên Như Vân hiểu cảm giác ấy.

Nếu như có thể luyện được Toái Tâm Quyền hoàn chỉnh thì sự tiến bộ của người đó chỉ là vấn đề thời gian.

Tờ đầu tiên là công pháp, tờ sau là tâm pháp.

[Đốt cái này sau khi ghi nhớ.]

Đó là lời căn dặn của Thiên Như Vân.

- Hỗn Nguyên Tâm Pháp?

Khi nhìn thấy những gì được viết bên trong, vẻ mặt của anh ấy đã thay đổi.

Bạch Tông đã từng luyện qua tâm pháp của gia tộc nhưng loại tâm pháp mà hắn nhận được từ Thiên Như Vân còn tốt hơn rất nhiều.

‘Tâm pháp này đến từ đâu?’

Đây là tâm pháp mà Nano đã tạo ra sau khi phân tích toàn bộ tâm pháp được lưu truyền trong Thiên Ma Thần Giáo khi Thiên Như Vân còn ở Ma Đạo Quan.

Bạch Tông không thể rời mắt khỏi nó.

‘Năng lượng luân chuyển qua trung tâm ... hòa làm một với thiên và địa …’

Thình thịch!

Bạch Tông lập tức ngồi xuống đất và thiền định.

Sẽ tốt hơn nếu có người giải đáp những thắc mắc ấy, nhưng vì anh ta không thể làm phiền Thiên Như Vân nên anh ta ngồi xuống và suy nghĩ.

Lúc đó có người đang quan sát mọi việc trong hầm.

‘Mình đoán là hắn ta không ngốc.’

Người đó là Thiên Như Vân.

Thiên Như Vân đã cho Bạch Tông một tọa hóa.

Tất nhiên là Hỗn Nguyên Tâm Pháp mà Bạch Tông nhận được có một chút thay đổi so với bản gốc.

Đây cũng bởi vì thời đại hiện tại đã khô kiệt linh khí, cho nên Nano đã tiến hành một số thay đổi cần thiết để tận dụng tối đa lượng linh khí ít ỏi.

Và hắn cũng tin rằng đây là sẽ tâm pháp sẽ phù hợp cho hiện tại và tương lai.

Về mặt giá trị thì có thể xem như là vô giá và nếu như những cường giả hàng đầu biết được chuyện này thì họ sẽ không tiếc một trận tử chiến để có được nó.

Hiển nhiên, Bạch Tông cũng tự có thể suy đoán được chuyện này.

Wheik!

Sau khi Bạch Tông ghi nhớ nó, liền ném tờ giấy nhàu nát vào lửa.

Chắc hẳn hắn cũng nhận thức được giá trị của nó và không được phép để nó rơi vào tay người khác.

‘Mình cần đảm bảo rằng những người khác cũng phải trở nên mạnh mẽ.’

Theo quan điểm của Thiên Như Vân, giáo phái hiện tại thiếu sức mạnh.

Vô tổ chức, thảm hại và yếu ớt.

Khi Thiên Như Vân còn đương nhiệm, toàn thể giáo phái đều rất mạnh, chứ không chỉ riêng gì giáo chủ cả.

Chak!

Thiên Như Vân xoay người kéo rèm lại.

Phía sau hắn là một người đàn ông mồ hôi nhễ nhại.

Người đó là Lý Minh.

- Uhhh.

Anh ta đang rên rỉ trong cơn đau, nó đau đến mức nổi gân xanh trên trán.

- Ho …

Khi anh ta ho, máu chảy ra từ khóe môi.

Lý Minh hỏi bằng giọng hấp hối.

- T - Tại sao ta phải luyện phương pháp này? Ngay từ đầu, ta không thích hợp để luyện nó.

Những gì Lý Minh hiện đang có là Tâm Vũ. Đây là môn võ anh đã học khi còn nhỏ và đến giờ anh vẫn nhớ nó.

Vấn đề là.

‘Cảm giác như tất cả các mạch máu đang bị xé rách ra vậy!’

Không sai khi nói rằng dùng võ công mà không có nội lực chẳng khác nào tìm đường chết cả.

Thực ra, Lý Minh cũng là một võ giả tu luyện được nội lực. Nhưng bỗng một ngày, cơ thể anh ta không còn hấp thụ được linh lực. Và cũng không ai biết nguyên nhân của nó.

- Ouch!

Lý Minh đang cố gắng thực hiện võ kỹ như Thiên Như Vân đã nói, nhưng anh ta càng cố gắng thì cái chết càng đến gần.

Lý Minh đã gần đến giới hạn và nghĩ mình phải dừng lại.

Tak!

Đúng lúc đó, Thiên Như Vân chạm vào đan điền, truyền nội lực vào trong rồi nói.

- Ngậm miệng lại và tiếp tục đi.

- Vâng!

Lý Minh đã cố gắng sử dụng võ kỹ mà không có bất kỳ dòng nội lực nào, và khi cơ thể anh tiếp nhận từ bên ngoài truyền vào thì cơn đau đó lại còn kinh khủng hơn rất nhiều.

- Kuaaak!

Lý Minh không thể chịu đựng được nữa, hét lên trong đau đớn.

Nỗi nhục khi bị coi là phế vật trong mắt Mộ Dung Thế Gia, khiến anh ta bừng tỉnh lên, quyết tâm kiên định, vật lộn với cơn đau và có vẻ như may mắn đã đứng về phía anh ta …

 

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...