Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 192: Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân. (2)
Hữu Ma Vệ hay Cố Vương Hiền đều là những cao thủ nằm trong top 10 nhân vật mạnh nhất Thiên Ma Thần Giáo nhưng đều nhanh chóng bị đánh bại.
Sức mạnh của người này ngoài sức tưởng tượng của họ.
‘Hậu duệ của Cố Vương Cật sao?’
Một cái tên mà hắn đã nghe nhiều lần.
Chính lúc đó.
- Bảo vệ ngài Cố!
Keng!
Những tên còn lại rút kiếm ra, bước xuống từ chiếc xe bán tải bị nghiền nát.
Một thành viên có vẻ như là thủ lĩnh đã hét lên.
- Kiếm Ma Trận!
Trong số hai mươi cao thủ võ lâm thì có đến mười hai kẻ đạt đến Tông Sư Cảnh cùng tạo thành một vòng tròn bao quanh Thiên Như Vân.
Chak!
- Kiếm Ma Trận.
Thiên Như Vân nheo mắt.
- Kiếm Ma Trận.
Kiếm Ma Trận được sáng tạo bởi Kiếm Ma lão tổ. Một bộ kiếm trận mà Tông Sư Cảnh hợp sức với nhau để lấy yếu thắng mạnh.
Hầu hết những cao thủ đứng trong kiếm trận đều là những thành viên trong giáo phái và được đào tạo từ nhỏ nên bọn họ rất quen thuộc.
Uy lực của Kiếm Ma Trận sẽ gia tăng khi số lượng cao thủ võ lâm tăng từ 12 lên 36 hoặc lên 108. Thậm chí còn có thể đối phó với Vô Thượng Tông Sư.
- Haa …
Cảm xúc của những cao thủ võ lâm đều vô cùng kinh hãi.
Kinh hãi là phải thôi khi họ vừa chứng kiến cảnh hai trong số những người mạnh nhất trong giáo phái bị Thiên Như Vân đánh bại. Vì vậy họ biết rằng Thiên Như Vân là một cường giả mạnh mẽ.
Nhưng họ không thể lùi bước.
Vì vậy, người thủ lĩnh hét lên.
- Đội hình Tam Kiếm.
Các thành viên tạo thành một vòng tròn rồi tận dụng thời điểm thích hợp thi triển kiếm kỹ tấn công Thiên Như Vân.
Thiên Như Vân lắc đầu và.
- Quỳ xuống …
Chính lúc đó.
- Dừng lại!
Cố Vương Hiền nhảy vào giữa.
- Hả? Giám đốc Cố.
- Ta bảo các ngươi dừng lại.
Tất cả các thành viên đều giật mình trước sự can thiệp đột ngột của anh ta.
Cố Vương Hiền thận trọng hỏi.
- Ta có thể hỏi một câu không?
Thấy Thiên Như Vân không nói gì, anh ta lịch sự giơ tay chào rồi hỏi.
- Làm thế nào mà ngươi biết tên Cố Vương Cật?
Cố Vương Cật là Đệ Thập Thất môn chủ của Quyền Ma Môn.
Quyền Ma Môn được xếp vào hàng ngũ ma môn thượng cấp cũng bởi vì Cố Vương Cậy là một trong những Lục Kiếm dưới quyền của Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ Thiên Như Vân.
Tuy nhiên, ngoại trừ những thành viên trong Quyền Ma Môn thì những người bên ngoài ít khi biết đến.
Thiên Như Vân trả lời hắn.
- Hắn ta là Đệ Nhất Kiếm đầu tiên trong Lục Kiếm. Chắc hẳn ông ta là tổ tiên ngươi phải không?
Lục Kiếm!
Không có tước hiệu, chức danh hay quyền lực.
Nhưng đối với các thành viên của Quyền Ma Môn thì đó lại là một vinh dự cả đời.
Nghe vậy, cơ thể Cố Vương Hiền run lên.
‘Điều đó có thật không?’
Khi Bạch Tông nói về nó, anh ta đã nghi ngờ.
Vì đoạn ghi hình thu thập được từ phe Thiên Võ Khán mà tất cả đều nhạy cảm với danh hiệu Thiên Ma.
- Thiên Ma giáo chủ, xin ngài hãy cho ta thêm một số bằng chứng.
- Chậc chậc, đúng là tai nghe không bằng mắt thấy.
Thiên Như Vân tặc lưỡi, khi lần nào cũng giống như vậy.
Không còn cách nào khác, Thiên Như Vân nâng bàn tay phải lên.
Cha cha cha!
Một lớp giáp bảo vệ cổ tay màu đen đột nhiên tách rời và hợp thành một thanh kiếm.
Thanh hắc kiếm tỏa ra thứ năng lượng đáng sợ cùng với dòng chữ Thiên Ma Kiếm được khắc trên thân kiếm.
- Thiên Ma Kiếm! Thiên Ma Kiếm thực sự!
Vì là dòng dõi chính thống của Cố Vương Cật nên hắn ta không thể không nhận ra hình dáng thực sự của Thiên Ma Kiếm.
Khi đó, Cố Vương Cật quỳ xuống, hét lớn.
- Các ngươi đang làm gì vậy! Cúi đầu xuống nhanh lên!
Pak!
Những thành viên khác đồng loạt quỳ xuống.
Cố Vương Hiền là người đầu tiên hét lên.
- Thành viên hèn mọt Cố Vương Hiền khấu kiến Thiên Ma giáo chủ! Thiên Ma Thần Giáo thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.
- Thiên Ma giáo chủ!
Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân ôm cổ tay bị gãy của mình và không thể ngậm miệng lại.
‘Đó thực sự ...’
Anh ta không tin những lời đó cho đến cuối cùng.
Anh ta nhìn Bạch Tông với ánh mắt run rẩy còn Bạch Tông ngồi trong xe thì đang mỉm cười.
Và sau đó, Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân nhớ lại những gì mình đã nói lúc trước.
[Sự thật sao? Thật nực cười! Cậu có nghĩ rằng bọn ta sẽ tin rằng Đệ Nhị Thiên Ma vẫn còn sống đến tận bây giờ? Sau hơn một ngàn năm? Thiên Ma sẽ đích thân đến đây? …]
Kèm theo đó là sự ngạo mạn, tự cao.
Không chỉ giết đồng bọn của Bạch Tông, anh ta còn bắt cóc mẹ con hắn và thậm chí cả Hoán Xuân nữa.
Hữu Ma Vệ mặt trắng bệch lầm bầm.
‘Mình đã làm gì thế này …’
* * *
Thành phố Bảo Định là một địa cấp thị của tỉnh Hà Bắc, cách thủ đô Bắc Kinh khoảng 150 km về phía tây nam.
Nằm trong trung tâm thành phố mọc sừng sững một tòa nhà chọc trời.
Tên tập đoàn đã được viết trên những tấm kính.
Văn phòng chủ tịch của Tập đoàn Chunshin.
Một người đàn ông trung niên có ria mép trả lời điện thoại với vẻ mặt nghiêm túc và nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Vâng. Ta hiểu rồi.
Người trung niên cúp điện thoại, có người hỏi.
- Giáo - à không, chủ tịch, có chuyện gì sao?
- Không, mọi thứ đều ổn.
Người đàn ông trung niên có ria mép là chủ tịch. Ông ta quay đầu về phía ghế sofa, mỉm cười rồi ngồi xuống.
Ở phía bên kia, một người đàn ông cao lớn với mái tóc ngắn đang ngồi. Anh ta đeo một chiếc mặt nạ có hoa văn kỳ lạ trên đó.
- Ta xin lỗi.
- Không có gì.
- Ta rất vui khi hai Ma Vệ đứng về phía ta.
- Tất cả vì sự thống nhất giáo phái.
Người đàn ông đeo mặt nạ trả lời.
Chủ tịch nhìn hắn hỏi.
- Đại Ma Vệ, ta nghĩ chúng ta sẽ đẩy nhanh hơn.
- Ý ngài là gì?
Chủ tịch cười nói.
- Có vẻ như một vị khách quý sẽ thay mặt cha ta chứng kiến buổi lễ.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook