Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 195: Thực Lực Tăng Mạnh. (3)

Sẵn sàng

Chỉ mới cách đây vài giờ trước thôi, Lý Minh còn không biết chút võ thuật nào.

Nhưng giờ, anh ta lại có thể đánh ngang cơ với cường giả Tuyệt Đỉnh Tông Sư có thâm niên.

Papak!

Lý Minh mở nắm đấm ra.

Đó là thức thứ tư của Thống Vũ Quyền, một võ kỹ trong Mộ Dung Thế Gia.

Cha cha cha!

Âm thanh của sóng có thể được nghe thấy ở khắp mọi nơi.

Dường như loại võ kỹ này còn thâm sâu hơn cả Tiếp Vũ Đao Pháp.

Tuy nhiên, bởi vì dương công rất mạnh, bất cứ khi nào lưỡi đao chạm vào năng lượng của Lý Minh, nó sẽ chuyển sang màu đỏ vì nhiệt độ quá lớn.

Vậy thì!

Nhiếp Chân nơi rộng khoảng cách và nhắm vào đầu.

Clash!

Lưỡi kiếm để lại dư ảnh và vẽ một hình bán nguyệt.

Lý Minh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lùi lại.

‘Tránh được sao?’

Nhiếp Chân cau mày.

Lý Minh chắc chắn đã tránh được đòn tấn công này theo cách riêng của mình.

Shhh

Khóe miệng Lý Minh hiện lên một nụ cười.

Đã lâu rồi anh không cảm thấy tốt như thế này.

‘Một tên phế vật như mình có thể đánh ngang tay với cường giả Tuyệt Đỉnh Tông Sư?’

Lý Minh đã sốc trước những gì mình đã làm.

Anh đã không luyện võ trong gần mười lăm năm nay, nhưng kỳ lạ thay, cơ thể anh dường như tự do tự tại cứ như thể nó đang di chuyển theo như cách anh muốn.

Cơ thể dường như đã quen với Thái Dương Chi Thể.

Thậm chí, Lý Minh còn nghĩ rằng nếu như phát huy hết sức mạnh thì có thể phân cao thấp với những cường giả Tuyệt Đỉnh Tông Sư hàng đầu.

Nhưng hiện tại, Lý Minh chỉ muốn trả thù về những gì mà Hữu Ma Vệ Nhiếp Chân đã làm.

- Thử lại đi.

Lý Minh thể hiện sự tự tin cao độ, khiêu khích Nhiếp Chân.

- Cậu thực sự!

Nhiếp Chân tháo kính ra và ném xuống sàn. Anh quyết định rằng sẽ không nương tay nữa.

Khoảnh khắc khi cả hai chuẩn bị lao vào nhau.

- Đủ rồi.

Thiên Như Vân xuất hiện ở giữa họ và ra lệnh.

- Thiên Ma giáo chủ.

Nhiếp Chân kinh ngạc cất đao đi, quỳ một gối xuống.

Thiên Như Vân nhìn Lý Minh với bàn tay bị nhuộm đỏ.

- Ngươi đã giải phóng đủ năng lượng rồi, bây giờ hãy tiếp tục tu luyện thêm đi.

Chính Thiên Như Vân đã yêu cầu Lý Minh ra ngoài và giải phóng năng lượng của mình.

Mặc dù tĩnh mạch của Lý Minh đã được khai thông hoàn toàn nhưng trong cơ thể anh vẫn ẩn chứa quá nhiều dương công.

Có vẻ như giải phóng nó ra bên ngoài là một cách đúng đắn để giảm bớt năng lượng tích tụ.

- Ta vẫn cảm thấy mình cần giải phóng nó nhiều hơn một chút.

Tuy nhiên, bất chấp yêu cầu của Thiên Như Vân, Lý Minh vẫn muốn tận hưởng thêm khoảng khắc này.

Điều này cũng phải bởi vì sự xiềng xích hơn nửa đời người với cái chức danh phế vật trong một thế gia hàng đầu vì không thể tu luyện đã được gỡ bỏ. Anh ta không thể kìm nén cảm xúc tức giận mà bản thân đã phải cố gắng suốt ngần ấy năm.

- Ta đã nói là đủ rồi.

- Thiên Ma giáo chủ. Nếu là ngài, ta nghĩ mình có thể thể hiện nhiều hơn nữa.

Goo!

Vừa dứt lời, cơ thể Lý Minh bắt đầu phóng thích ra nguồn năng lượng mãnh liệt.

Một luồng khí đỏ phóng ra như một làn sương mù.

Xèo xèo!

Mặc dù hôm nay vẫn là ngày đông lạnh giá nhưng khắp nơi đã cảm thấy nóng bức.

‘Cậu ta vẫn chưa dùng hết năng lượng để chống lại mình sao?’

Nhiếp Chân bị sốc, trong nội tâm cảm giác như bị sỉ nhục.

Nhưng khi đó, anh ta mới hiểu nguyên nhân tại sao mà cả boongke lại đóng thành băng.

‘Thái Dương Chi Thể? Giáo chủ đã chữa trị cho cậu ta sao?’

Nếu là vậy thì đó là lý do tại sao mà Lý Minh lại trở nên mạnh mẽ đột ngột như vậy.

Tương truyền rằng thể chất như vậy trăm năm mới xuất hiện một lần, nhưng người sở hữu nó có tuổi thọ rất ngắn, bởi nó chính lời nguyền đối với người luyện võ.

Tuy nhiên, nếu ai đó may mắn sống sót, họ sẽ trở nên rất mạnh mẽ.

- Giáo chủ! Ta đang đến đây!

Lý Minh chạy đến chỗ Thiên Như Vân.

Phat!

Trước khi kịp nhận ra, Lý Minh đã ở ngay trước mặt Thiên Như Vân.

Với thực lực đang bộc phát đến tối đa, Lý Minh nghĩ rằng mình có thể chống đỡ trong một vài chiêu trước khi bị đánh bại.

- Ngu xuẩn! Ngươi sẽ không thể làm gì trong giây tiếp theo đâu.

Huh?

Ngay lúc đó, Thiên Như Vân đưa tay lên trán rồi búng ngón tay.

‘Búng vào trán sao?’

Khoảnh khắc ngón tay lướt nhẹ và chạm vào trán Lý Minh.

Bam! Psss!

- Kuak!

Máu chảy ra từ vầng trán bầm tím.

Lý Minh chịu đựng cơn đau không thể chịu nổi, bật ngược trở lại và đập vào bức tường bên ngoài của

căn

hầm trú ẩn.

Thịnh thịch!

Mộ Dung Lý Minh bị ném ra ngoài, khóe miệng lẩm bẩm trước sức mạnh vô lý đó.

- Quái vật ... Ugh!

Ngay sau đó, hắn đã bất tỉnh.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...