Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter 196: Tiến Đến Thành Phố Bảo Định. (1)
Buổi sáng sớm tại trạm ga tàu cao tốc thành phố Thẩm Dương.
Ba mươi năm trước, tàu hỏa và tàu điện ngầm không được sử dụng phổ biến.
Nhưng kể từ khi các cánh cổng xuất hiện và những thành phố dần dần bị thu hẹp trong các bức tường thì khái niệm về tàu hỏa đã thay đổi.
Những chuyến tàu sẽ hoạt động bên dưới lòng đất.
Thường thì, hành khách thường nghĩ rằng nhà ga sẽ nằm dưới lòng đất, nhưng không, nó lại nằm trên mặt đất.
Thế nên, hành khách phải mua vé để vào sân ga tàu điện ngầm.
‘Thời đại này có nhiều thứ rất tuyệt vời.’
Thiên Như Vân chiêm ngưỡng sân ga tàu điện ngầm.
Mặc dù Nano đã cung cấp những kiến thức về thời đại hiện tại nhưng việc tận mắt chứng kiến lại là một cảm giác hoàn toàn khác.
Rất thú vị.
Mọi thứ đều khác so với thời đại của hắn.
Nó mới mẻ và khác biệt, giống như hắn đang đi du lịch.
Không giống như Thiên Như Vân, Cố Vương Hiền và Nhiếp Chân không dám ngẩng mặt lên.
Kim Ngũ Yến và Hoán Xuân cũng đến nhà ga, nhưng là đến một sân ga khác hướng đến thành phố Tế Nam.
‘Chủ tịch sẽ thất vọng lắm.’
Trong số những Ma Môn nằm ở hàng ngũ thượng cấp trong Ma Giáo thì Cước Ma Môn là một cái tên có sức ảnh hưởng rất lớn.
Cả ba phe đều có mục đích chung là đưa Kim Chung Tú và hậu nhân mang huyết thống cuối cùng của Cước Ma Môn về.
Tuy nhiên, Cước Ma Môn lại không muốn đứng về phe nào cả.
‘Đệ Nhị Thiên Ma.’
Ai có thể nghĩ rằng nhân vật truyền kỳ đó lại xuất hiện?
Sự tồn tại ấy vượt trên hết tất cả.
Bởi vì ý chí của Thiên Như Vân đại diện cho ý chí của toàn thể Thiên Ma Thần Giáo.
‘Chủ tịch yêu cầu đưa ngài ấy đến.’
Chủ tịch Thiên Lưu Thành không còn nghi ngờ gì sau khi nhận được báo cáo từ Cố Vương Hiền.
Thay vào đó, ông ta yêu cầu hắn phải đối xử với Thiên Ma bằng sự tôn trọng nhất có thể.
‘Nếu Thiên Ma đứng về phía Chủ tịch!’
Cuộc nội chiến kéo dài dẳng suốt ba thập kỷ sẽ chấm dứt.
Và khi ấy, Thiên Ma Thần Giáo sẽ được tái sinh.
Cố Vương Hiền tránh ánh mắt của Thiên Như Vân, nhìn xung quanh rồi gửi tin nhắn qua điện thoại di động.
[Chúng ta đang đến.]
Đồng thời.
Trong căn phòng tại tầng cao nhất của tòa nhà trụ sở chính Tập đoàn Chunshin, nằm phía Đông Nam thành phố Bảo Định.
Một số nhân vật cấp cao đã tập trung tại văn phòng Chủ tịch.
Hrrr!
Ngồi bên phải là một người đàn ông trung niên với khuôn mặt ủ rũ, mái tóc trắng, áo xanh đang nhìn vào màn hình cong.
- Chủ tịch. Giám đốc Cố Vương Hiền đã báo cáo.
Nhìn bản báo cáo, người trung niên râu ria ngồi phía trên gật đầu.
Trước mặt ông ta là một bảng tên.
[Thẩm Tụng Ngọc, Chủ tịch Tập đoàn Chunshin.]
Nhưng tên thật của ông ta là Thiên Lưu Thành.
Anh trai của Thiên Võ Trấn, Ma Giáo Chủ tiền nhiệm của Thiên Ma Thần Giáo đang bị giam cầm.
Và phe này được biết đến là mạnh nhất trong ba phe.
- Chủ tịch. Có thực sự đúng là người đó không?
- Tại sao cậu lại nghi ngờ? Giám đốc Mông?
Người đàn ông trung niên đeo kính ngồi ở hàng ghế thứ hai từ trái sang là giám đốc điều hành Mông Tuyên Vũ.
Ông ta là môn chủ của Mông Kiếm Ma Môn, một trong những Ma Môn nằm trong hàng ngũ thượng cấp.
- Mông Tuyền Vũ nói không sai. Không phải ta không tin vào báo cáo của họ, nhưng không có gì sai khi chúng ta cẩn thận cả.
Đối diện bên kia, người đàn ông có cái mũi to được gọi là Sầm Mã Thanh, môn chủ của Sầm Ma Môn và là giám đốc điều hành Tập đoàn Chunshin.
Một người đàn ông trung niên hói đầu với đôi lông mày trắng ủng hộ ý kiến đó.
- Nếu cậu ta thực sự là Đệ Nhị Thiên Ma thì cậu ta hẳn rất mạnh.
Giám đốc điều hành Dương Tử Minh, môn chủ đương nhiệm của Bắc Ma Môn.
- Đó không phải là bằng chứng cho thấy Thiên Ma đang ủng hộ chúng ta hay sao?
- Phó Chủ tịch.
Người ngồi cạnh Thiên Lưu Thành chính là phó Chủ tịch Tập đoàn Chunshin.
Người này có cặp lông mày và cặp môi đều dày.
Kèm theo giọng nói chứa nội lực.
Ông ta là Vương Tín, môn chủ đương nhiệm của Vô Song Kiếm Môn.
Vương Tín còn là một trong ba cường giả mạnh nhất giáo phái sau Ma Giáo Chủ tiền nhiệm Thiên Võ Trấn và Đại Ma Vệ Minh Công.
Từ xa xưa, Vô Song Kiếm Môn không thuộc Ma Giáo, nhưng cho đến thời của Vương Tĩnh lão tổ thì ông ấy đã quyết định di dời môn phái để gia nhập Thiên Ma Thần Giáo.
- Có lẽ ông trời đang giúp chúng ta?
- Đại Ma Vệ và Tả Ma Vệ đã lang thang suốt 27 năm để tìm kiếm nhà tù bí mật giam cầm Ma Giáo Chủ tiền nhiệm. Và giờ, họ đã đứng về phía ta.
Trước lời nói của Vương Tín, Thiên Lưu Thành mỉm cười.
Chuyện này đã xảy ra vào một khoảng thời gian trước đây.
Cả Đại Ma Vệ và Tả Ma Vệ đều yêu cầu ông ta trở thành Tân Ma Giáo Chủ.
[Thưa cha, không, giáo chủ không cho phép điều này, liệu nó có ổn không?]
[Chúng ta không thể để trống vị trí giáo chủ được nữa. Chủ tịch Thiên Lưu Thành là anh trai, nên phải đảm nhận vai trò này và khôi phục giáo phái.]
Cuộc nội chiến giữa ba phe đã diễn ra quá lâu rồi.
Đại Ma Vệ cho rằng nếu cứ tiếp tục thế này thì giáo phái sẽ rất khó tồn tại tiếp được, nên ông ta đã quyết định hợp nhất các phe lại.
Cuối cùng để hợp nhất và xây dựng lại giáo phải thì họ cần Tân Ma Giáo Chủ và Thiên Lưu Thành là người thích hợp đảm nhiệm vị trí này.
Phó Chủ tịch tiếp tục nói.
- Thiên Như … không … Đệ Nhị Thiên Ma truyền kỳ đang đến đây và là người công chứng cho Chủ tịch thì đây chẳng phải là điều tốt sao?
Những gì Vương Tín nói đều có lý nên hầu hết những người có mặt đều gật đầu.
Nhưng cũng có một số thì không.
- Không phải chúng ta nên nghĩ xem điều gì sẽ xảy ra nếu Thiên Ma không chấp nhận chuyện này hoặc đã đứng về phía phe khác hay sao?
Một trong những giám đốc thẳng thắn chỉ ra một viễn cảnh khác có thể xảy ra.
Rõ ràng, nếu mọi chuyện đúng như anh ta nói thì đó là một kịch bản rất xấu.
Thiên Lưu Thành nhìn các giám đốc điều hành, lầm bầm.
‘Mình sẽ làm cho nó xảy ra bằng mọi giá.’
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook