Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 94: Tinh Hạch Cấp C. (2)

Sẵn sàng

Thiên Như Vân hài lòng với thu hoạch này, mặc dù hắn cảm thấy khá đáng tiếc là đã vội đóng cảnh cổng, nhưng dù thế nào đi nữa, lấy được viên tinh hạch này cũng coi là một kết quả không tệ.

Và sau khi đã thu được chỗ tốt cũng như giải quyết được vấn đề của những người ở đây, Thiên Như Vân nghĩ mình cần phải nhanh chóng đến nơi thích hợp để chữa trị cho Kim Ngũ Yến.

Nhưng rồi, có ai đó bước tới chỗ hắn.

- Yah, cậu đã làm một việc rất nguy hiểm khi từ bên ngoài tiến vào trong thành phố mà không mang theo bộ đồ bảo hộ.

Người vừa nói đó là đại đội trưởng Đỗ Trọng Lạp.

Đỗ Trọng Lạp bị mê hoặc bởi cảnh Thực thể Alpha bị chém làm đôi chỉ trong một đòn, nhưng anh ta còn ngạc nhiên hơn khi thấy Thiên Như Vân còn bế theo một người, thậm chí còn không mặc đồ bảo hộ.

- Haa … Haaa …

Mặt mày Kim Ngũ Yến tái mét hẳn lên.

Đỗ Trọng Lạp lo lắng rằng tình trạng của bà ấy có thể trở nên tồi tệ.

‘Có vẻ như bà ấy đã phải nhiễm phải độc trong không khí ở bên ngoài bức tường. Còn cậu ta thì không sao?’

Sau đó, Đỗ Trọng Lạp rút một thứ gì đó ra khỏi thắt lưng của mình.

Đó là một chiếc mặt nạ có gắn vào một bình oxy nhỏ.

- Dùng cái này đi.

- Thứ này là gì?

- Đây là thiết bị cung cấp oxy khẩn cấp khi mũ bảo hiểm bị hư hỏng và tiếp xúc trực tiếp với khí độc. Theo những gì ta biết, có một thứ gì đó bên trong bình oxy này giúp ngăn chặn khí độc. Với lại thứ này chỉ có thể ngăn chặn các triệu chứng chỉ trong một chút thôi.

Có lời giải thích từ Đỗ Trọng Lập, vẻ mặt Thiên Như Vân có phần dịu đi.

Sau khi bước vào thế giới lạ lẫm này, thì đây là lần đầu tiên mà Thiên Như Vân gặp được người có lòng tốt bụng.

- Thật tốt.

Nhận thấy người này không có động cơ, Thiên Như Vân bỏ viên tinh hạch vào túi rồi cầm lấy mặt nạ dưỡng khí và bảo Kim Ngũ Yến đeo nó lên.

Kim Ngũ Yến cầm lấy mặt nạ và kéo băng ra sau đầu, sau vài nhịp thở, bà ấy dường như đã hô hấp bình thường lại.

- Ồ! Nó có hiệu quả rồi!

Thấy vậy, Đỗ Trọng Lạp cười rạng rỡ.

Thiên Như Vân gật đầu.

- Ngươi có vẻ là một người tốt.

Thiên Như Vân nghĩ mình có thể tạo mối quan hệ với đối phương.

- Ta sẽ ghi nhớ điều này. Ngươi có thể có ta biết tên của mình.

Đừng thấy Thiên Như Vân làm vậy mà nghĩ hắn không đủ khả năng để giải quyết tình cảnh của Kim Ngũ Yến. Việc đào thải khí độc trong cơ thể Kim Ngũ Yến là chuyện không khó.

Nhưng trong tình huống khẩn cấp cũng như có khả năng bà ấy sẽ xuất hiện các triệu chứng xấu hơn thì rõ ràng việc tiếp nhận sự giúp đỡ này là lựa chọn đúng đắn. Thế nên, việc hắn hỏi tên anh ta vì có ấn tượng tốt với đối phương.

- Haha, có gì đâu. Thân là người cống hiến hết mình cho nhân dân. Ta không thể khoanh tay đứng nhìn người khác gặp nguy hiểm. Ta là Đỗ Trọng Lạp, đại đội trưởng Thủ Vệ Cổng ở thành phố Thẩm Dương …

Sau đó có người xuất hiện và can thiệp.

- Ta biết là thô lỗ, nhưng liệu ta có thể gián đoạn cuộc trò chuyện không? Đại đội trưởng Đỗ đang làm gì vậy?

Người đang nói đó là Mộ Dung Kim.

Đỗ Trọng Lạp cau mày khi thấy ông ta cắt ngang cuộc trò chuyện của mình.

Hai người họ sớm biết về nhau và luôn ở trong thế đối đầu mỗi khi cánh cổng xuất hiện.

‘Gã này đang ấp ủ âm mưu gì?’

Trong con mắt của Đỗ Trọng Lạp, Mộ Dung Kim không chỉ là cao thủ võ lâm, ông ta còn là một doanh nhân.

Và anh biết rõ ông ta đang lên kế hoạch gì đó.

Không sai. Suy đoán ấy đã đúng.

‘Mình không thể bỏ lỡ cơ hội này.’

Đôi mắt thèm khát của Mộ Dung Kim rơi vào chiếc túi phát ra ánh sáng trên thắt lưng của Thiên Như Vân.

Mục đích của việc chen ngang cuộc trò giữa hai người họ là vì ông ta thèm muốn tinh hạch cổng cấp C.

‘Bản thân ta không xử lý được Alpha, may mà có một cao thủ võ lâm khác lấy được nó thay vì Thủ Vệ Cổng.’

Bởi bất kỳ Thủ Vệ Cổng nào lấy được viên tinh hạch, thì nó sẽ trở thành tài sản của chính phủ.

Cũng chính vì thế mà những cao thủ võ lâm phải ngậm ngùi đắng cay chấp nhận nó trong sự bất lực.

Và giờ, ông ta đã biết người thanh niên trẻ tuổi trước mắt là một cao thủ võ lâm. Dựa trên địa vị và danh tiếng của mình trong Hiệp Hội Võ Thuật, ông ta nghĩ mình sẽ thương lượng bằng tiền và một vị trí để đổi lấy viên tinh hạch.

- Anh bạn trẻ tuổi. Cậu có thực lực thật phi thường. Với tư cách là giám đốc Chi Hội Võ Thuật ở thành phố Thẩm Dương, ta muốn khen ngợi thành tích này …

- Đỗ Trọng Lạp. Ta sẽ trả ơn ngươi sau.

Thiên Như Vân cắt ngang lời Mộ Dung Kim để cảm ơn Đỗ Trọng Lạp.

‘Thằng oắt con này?’

Khuôn mặt Mộ Dung Kim bên trong chiếc mũ bảo hiểm trở nên méo mó.

Còn Đỗ Trọng Lạp cảm thấy tốt hơn về những gì đã xảy ra nên đã đáp lại bằng một nụ cười.

- Trả ơn ta để làm gì? Thật tuyệt khi ta có thể kết bạn với cậu. Hahaha.

Mặt khác, Mộ Dung Kim cảm thấy không hài lòng.

Nhưng vì có rất nhiều con mắt xung quanh họ nên ông ta không thể làm xằng làm bậy.

Mộ Dung Kim buộc phải kìm lại và nói.

- Chà! Anh bạn trẻ này rất hiểu chuyện. Ta thích …

- Vậy thì ta sẽ đi trước.

 

 

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...