Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter 98: Lời Đề Nghị Hấp Dẫn. (1)

Sẵn sàng

Khi đó, Nghiêm Cơ Thạch cau mày.

Mặc dù đây là bí mật của công ty, nhưng vì có nội gián trong công ty nên ông ta đoán rằng những người khác cũng sẽ biết về nó.

Nhưng dù vậy, Nghiêm Cơ Thạch cũng không muốn thừa nhận điều đó.

[Cậu đang muốn nói điều gì? Hừ.]

[Ông không cần phải giả vờ. Ta có một số thông tin về hắn. Có cần ta gửi chúng qua cho ông không?]

Những bằng chứng mà anh ta nói đến là những bức ảnh.

Tuy nhiên, vì Nghiêm Cơ Thạch đã phủ nhận điều đó nên hắn nghĩ mình vẫn có thể sử dụng nó trong tương lai.

Nghiêm Cơ Thạch nhìn Mộ Dung Nhất Tôn và nói.

[Cậu muốn gì?]

[Kẻ đứng đằng sau ông không chỉ động đến người của ta mà còn cả chủ tịch. Ta sẽ không quên món nợ này.]

[Thì sao?]

[Nếu ông đứng về phía hắn ta, thì điều đó có nghĩa là hắn đang ở dưới quyền ông, phải không? Hãy giao hắn ta cho ta.]

[Cái gì?]

Nghiêm Cơ Thạch không thể hiểu được.

Mộ Dung Nhất Tôn nói.

[Tập đoàn Yeon sẽ từ bỏ việc đấu thầu nhà máy vũ khí sắp được xây dựng ở ngoại ô phía nam thành phố.]

[Sao cơ?]

Mắt Nghiêm Cơ Thạch mở to hơn trước đề nghị ấy.

Đây là một đề nghị rất hấp dẫn.

Và cũng chính vì nhà máy sản xuất vũ khí ấy mà Mộ Dung Nhất Tôn luôn nằm trong diện bị ám sát.

‘Cậu ta sẽ từ bỏ giá thầu đó sao?’

Nếu như là trước đây, thì chủ tịch Nghiêm sẽ chấp nhận lời đề nghị ngay lập tức.

Một khi làm được điều này, thì BSG Group sẽ bước vào lĩnh vực công nghiệp quốc phòng và sẽ thu được lợi nhuận khổng lồ.

Sở hữu một nhà máy sản xuất vũ khí là điều mà mọi tổ chức ở Thẩm Dương đều khao khát có được.

Nếu Nghiêm Cơ Thạch chấp nhận thỏa thuận này, thì ông ta sẽ có thể rời công ty liên doanh và được BSG Group công nhận là tân giám đốc điều hành thứ 75.

‘… Mặc dù đó là cơ hội để tăng quy mô của tập đoàn và bước tiến lớn trong sự nghiệp.’

Mộ Dung Nhất Tôn quyết định liều đến cùng chỉ vì muốn có được Thiên Như Vân.

Đối với thỏa thuận này, anh ấy nghĩ rằng ngay cả chủ tịch của Lục Cảnh Đường cũng khó mà từ chối nó.

Bởi những cao thủ võ lâm chưa định danh sẽ bị vứt bỏ khi đã hết giá trị. Nó đương nhiên sẽ khác với nhà máy sản xuất vũ khí nhiều. Một cái có giá trị trong thời gian ngắn và một cái sẽ ảnh hưởng rất lớn tới sự phát triển của bất kỳ tổ chức nào trong tương lai.

- Haaa.

Mộ Dung Nhất Tôn mỉm cười khi nhìn Thiên Như Vân.

Hắn ta tự hỏi sắc mặt của Thiên Như Vân khi biết mình bị vứt bỏ bởi thương vụ này sẽ như thế nào.

‘Thằng khốn! Ta sẽ bắt ngươi phải trả giá.’

Nhìn Thiên Như Vân đứng đó đắc thắng búng ngón tay, Mộ Dung Nhất Tôn muốn bẻ gãy từng ngón tay hắn.

Trong khi đang suy nghĩ, Nghiêm Cơ Thạch hét lên.

- Thỏa thuận mà giám đốc điều hành Tập đoàn Yeon đưa ra là thứ rác rưởi.

- Gì cơ?

Mộ Dung Nhất Tôn lần nữa sững sờ.

- Ô - ông đang nói gì vậy…

Nghiêm Cơ Thạch tiếp tục hét lên.

- Tại sao các người lại tỏ ra mình là người vô tội? Giám đốc điều hành Mộ Dung Nhất Tôn nói sẽ bỏ giá thầu của công ty mình đối với nhà máy sản xuất vũ khí vì mục đích cá nhân. Cho dù hắn có bất tài đến đâu thì làm sao lại đưa ra một yêu cầu bẩn thỉu như vậy chỉ vì mục đích riêng. Hắn ta có biết điều này là trái với đạo đức của Hiệp Hội Võ Thuật không?

 

Cho dù anh ta bất tài đến đâu, làm sao anh ta có thể đưa ra một yêu cầu bẩn thỉu như vậy vì sự ích kỷ của bản thân. Anh ta có biết điều này vi phạm đạo đức của Hiệp hội võ thuật không?

‘Cái này … lão già khốn nạn này!’

Mộ Dung Nhất Tôn không nói nên lời.

‘Lão già khốn nạn muốn khiến mình thành nhân vật chính vì thỏa thuận này sao?’

Mộ Dung Nhất Tôn lo lắng khi nhìn xung quanh.

Xì xào!

Những tiếng xì xào khắp nơi của các cao thủ võ lâm.

- Bọn họ đã thực hiện một thỏa thuận sao?

- Giám đốc điều hành của Tập đoàn Yeon làm như vậy sao?

Họ không chắc liệu liệu Mộ Dung Nhất Tôn có thực sự làm như vậy hay không, nhưng cứ ánh mắt họ đều mang vẻ khinh thường khi nhìn về phía Mộ Dung Nhất Tôn.

Đây chẳng khác gì một vết dơ trong cuộc đời anh ta. Một kẻ rất coi trọng danh tiếng của mình.

- Cái gì, ông đang nói vớ vẩn gì vậy …

- Ta đang nói rõ điều đó trước mặt các cao thủ võ lâm của mình. Nếu ta nói dối, ta, Nghiêm Cơ Thạch, chủ tịch của Lục Cảnh Đường nguyện làm trâu làm ngựa!

Nghiêm Cơ Thạch tiếp tục có những phát ngôn mạnh mẽ hơn.

Thân là người đứng đầu một tập đoàn lớn ở Thẩm Dương mà lại tự đặt mình vào tình thế này thì chẳng khác nào để cho truyền thông lẫn các anh hùng bàn phím tự nhận là nhà báo, chuyên gia phân tích, ông tổ của nghề đánh hơi thấy được cơ hội ‘bú fame’.

Mộ Dung Nhất Tôn đã phát điên.

- Cái này … cái này …

Hắn ta muốn bác bỏ nó, nhưng đầu óc hắn trở nên trống rỗng vì không lường trước được diễn biến này.

Những lời nói của giám đốc điều hành có sức nặng bao nhiêu thì những lời nói của Nghiêm Cơ Thạch cũng có sức nặng bấy nhiêu.

 

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...