Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 202: Bộ Mặt Thật. (2)
Chương 202: Bộ Mặt Thật. (2)
Thiên Lưu Thành không suy nghĩ nhiều, trực tiếp đáp lại ngay.
- Hmm, ta rất thích có một sư phụ quan tâm đến mình.
Thiên Lưu Thành đã tính đến con mắt nhìn của người khác.
Ông ta không thể để Thiên Như Vân làm thuộc hạ được.
Cho nên hắn chỉ cần Thiên Như Vân luôn đi theo và tuân theo những mệnh lệnh từ hắn.
Sau khi nghĩ ra phương pháp cụ thể để thao túng ký ức, cô ta đặt hai bàn tay vào hai bên thái dương của Thiên Như Vân.
Lúc đó, Thiên Như Vân đã hỏi.
- Lý do tại sao ta không thể cảm nhận được ma khí cũng là một phần trong kế hoạch?
Thiên Lưu Thành mỉm cười đáp lại.
- Hahaha, điều này không phải rõ ràng sao? Đúng vậy. Thiên Ma Khí quá mức mạnh mẽ. Chúng ta không thể chống lại nó.
Thiên Lưu Thành cũng đã tính đến trường hợp này.
Mặc dù ma khí có thể khuếch đại võ thuật, nhưng ông ta đã từ bỏ việc học nó.
Đó cũng là để ngăn chặn sự kiểm soát của Thiên Ma Khí.
- Xin hãy tha thứ cho sự bất trung của ta. Nếu đưa giáo phái quay trở lại vị thế vốn có, ta nhất định sẽ cầu xin sự tha thứ.
Thiên Lưu Thành không còn che giấu dã tâm của mình nữa.
Ông ta đang cảm thấy hạnh phúc vì đã bẫy được Thiên Như Vân bằng kế hoạch của mình.
- Tha thứ sao?
Thiên Như Vân thở dài, kèm theo đó là một cái nhìn đầy thất vọng.
Thiên Lưu Thành tin rằng mình thắng nên đã nói đùa.
- Ta chắc chắn rằng những cảm xúc đó sẽ chuyển thành tình cảm …
- Ngươi không làm được đâu.
- Hả?
Chính lúc đó.
- Kuak!
Nữ phụ vực tiếp cận Thiên Như Vân đột nhiên ho ra máu.
Với sắc mặt tái nhợt, cô ta ôm ngực, lùi lại một bước rồi ngã xuống.
- Ahhh!
Cô ta hét lên như thể lên cơn động kinh kèm theo đó là toàn thân co giật không ngừng.
- Chuyện gì vậy? Có chuyện gì với cô ấy vậy?
- Trái tim ta … trái tim ta … kyaaak!
Thiên Lưu Thành đã sốc về điều đó, nhưng nó vẫn chưa kết thúc.
Jjkkk!
Một vết nứt xuất hiện trên lớp băng bao bọc lấy cơ thể Thiên Như Vân.
Thiên Lưu Thành chết lặng.
‘Làm sao mà …?’
Rõ ràng họ đã chuẩn bị tất cả rồi mà.
Ông ta chắc chắn Thiên Như Vân không thể vận công vì nội lực đã bị phong ấn rồi.
- Chết tiệt!
Lục Văn Hiên nhận thấy điều này và đưa tay về phía hắn.
Wheeing!
Hàn khí phóng tới Thiên Như Vân, và lần này, nó bao bọc lấy cả phần đầu.
Khi đó, cơ thể Thiên Như Vân bắt đầu bốc cháy và bùng lên.
Wheik!
- L - lửa sao?
Nhiệt lượng tỏa ra ngoài sức tưởng tượng.
Lớp băng nhanh chóng biến thành nước rồi bốc hơi.
Swooh!
Lục Văn Hiên bối rối, cố gắng gia tăng thêm sức mạnh.
Đột nhiên, cơ thể hắn ta được nâng lên và bay về phía Thiên Như Vân.
Vồ lấy!
- Kuak!
- Một đầu bếp thì nên làm quen với ngọn lửa nhỉ.
Wheik!
- Kuak!
Ngọn lửa tuôn ra từ bàn tay đang nắm giữ Lục Văn Hiên.
Dù hắn ta cố gắng gia tăng hàn khí để làm mát cơ thể nhưng vì hỏa khí quá nhiều nên hắn ta không thể gắng gượng được trong bao lâu.
Wheeik!
- Kuaaak!
Chẳng bao lâu sau, hàn khí trong người cạn kiệt và cơ thể hắn bị ngọn lửa nuốt chủng.
Lục Văn Hiên hét lên và cố gắng thoát khỏi Thiên Như Vân cho đến khi cơ thể hắn hóa thành tro bụi.
Pssss!
Thiên Như Vân ném cái đầu chưa cháy xuống đất rồi dùng chân nghiền nát nó.
Nghiền nát!
- K - không thể nào!
Thiên Lưu Thành bàng hoàng đứng dậy.
Thiên Như Vân quay đầu về phía ông ta và bước tới.
Bang!
Pachik!
Những tia lửa bắn ra từ những tấm ván sàn nứt nẻ. Cùng lúc đó, những chiếc điều hòa trong phòng đều bị phá hủy.
‘Làm sao chuyện này lại xảy ra được …’
Mặc dù đã chuẩn bị kế hoạch kỹ lưỡng nhưng kết quả lại không như hắn mong muốn.
‘Tại sao hắn ta vẫn bình ổn khi sở hữu nhiều loại năng lực?’
Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả.
Puck!
- Kuak!
Khi Thiên Lưu Thành quay lại thì thấy một vệ sĩ đang nằm trên sàn và Shakena đang cầm lấy quả tim đẫm máu.
Và Shakena hỏi với nụ cười rạng rỡ.
- Chủ nhân. Ta có thể ăn hắn không?
- Ác ma.
Những tên khác bàng hoàng cố tấn công cô.
Rầm!
- Kuak!
Cuối cùng tất cả họ đều bị trọng lực đè nén và nằm bẹp xuống sàn.
- Kuaak!
Những cao thủ Đại Tông Sư thậm chí không thể ngẩng đầu lên và khi có một ai đó cố đứng dậy thì Lưu Tô Hoa đã nhấc ngón tay lên.
Rầm!
- Kuak!
Thân thể hắn ta càng lún sâu xuống đất. Những tên khác đều có thể nghe thấy tiếng xương bị nghiền nát.
‘Các ngươi lũ khốn kiếp …’
Thiên Lưu Thành vốn chỉ nghĩ họ là những thư ký bình thường, nhưng hắn không ngờ rằng họ đều là quái vật.
Thật là vô lý.
Thiên Như Vân tản ra năng lượng đáng sợ, đang tiến tới gần hắn.
- Hik!
Thiên Lưu Thành muốn lùi lại, nhưng thân thể lại không thể động đậy.
Không phải vì sợ hãi.
‘C - cơ thể mình …’
Nguồn năng lượng nặng nề là thứ đang níu giữ hắn ta.
Và rõ ràng là ai đã làm điều đó.
Nhận ra rằng mình đã xong đời rồi và ngay lập tức hắn ta đã thay đổi chiến thuật.
- Lão tổ!
Thiên Lưu Thành cố gắng quỳ xuống cầu xin.
Chak!
Lúc này hắn cảm giác được cái gì đó xoẹt qua, hắn cúi đầu nhìn xuống thì thấy trên đùi hiện lên một đường màu đỏ.
!?
Một đường thẳng nằm ngang.
Cơ thể Thiên Lưu Thành bị cụt cả hai chân và ngã về phía trước.
Thịch!
- Kuaaak! Aaccckkkk!
Hự!
Thiên Như Vân dẫm chân lên đầu Thiên Lưu Thành khiến đầu hắn càng đau quằn quại hơn và có cảm giác như muốn vỡ tung ra.
- Kuaaak! Lão tổ! Xin hãy tha mạng cho con!
Nhấn!
Thiên Lưu Thành vốn định khóc lóc cầu xin, nhưng hành động chém đi đôi chân đã cho thấy quyết định của hắn.
- Kuaak! Lão tổ! Lão tổ! Con … là con cháu huyết thống của người! Con cháu huyết thống của người mà!
Thiên Như Vân lạnh lùng đáp lại.
- Vậy thì sao?
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook