Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 203: Cái Giá Phải Trả. (1)
Chương 203: Cái Giá Phải Trả. (1)
- Kuak!
Tiếng xương vỡ vụn có thể được nghe thấy rõ ràng.
Ai đó đã hét lên khi đang rên rỉ trong cơn đau đớn.
- Dừng lại!
- Phó Chủ tịch!
Phó chủ tịch Vương Tín đã lên tiếng.
Khi Thiên Như Vân quay đầu lại nhìn, Vương Tín đã đưa tay về phía bên ngoài căn phòng.
Rầm!
Hai thanh đại kiếm phá hủy lối vào bay tới.
Swoosh!
Chúng hoàn toàn khác với những thanh kiếm thông thường.
Thanh đại kiếm cao hơn một người đàn ông trưởng thành và lưỡi kiếm rộng đến 80 cm.
- Đã lâu rồi ta không nhìn thấy song kiếm.
Trái ngược với giọng nói ấy, Thiên Như Vân vẫn tỏ ra lạnh lùng.
- Hãy để chủ tịch đi!
Đó có phải là lòng trung thành với người mà hắn ta phục vụ không?
Vương Tín mạnh dạn vung thanh đại kiếm về phía Thiên Như Vân.
Woong!
Do trọng lượng và chiều rộng của thanh kiếm nên âm thanh mà nó tạo ra khi vung cũng khác nhau.
Song kiếm đó chắc chắn sẽ tạo ra đòn sát thương hủy diệt mọi thứ trước mặt.
Pak!
Bàn tay trần của Thiên Như Vân dễ dàng chặn nó lại.
!?
Vương Tín vẫn không ngừng tấn công dù đòn tấn công đã bị chặn lại.
Xoẹt! Thịch!
Vương Tín dùng sức rút thanh kiếm trở lại. Sau đó, hắn ta xoay người để lấy thêm sức nhằm tung ra đòn tấn công mạnh hơn.
- Huaaah!
Swoooosh!
Không hổ là Kiếm Khách Vô Song.
Một kẻ có thể phá hủy toàn bộ nhà hàng chỉ bằng một đòn.
Nhưng dù thanh đại kiếm có được bọc trong kiếm mang thì cũng không đủ để khiến hắn bị thương.
- Cách ngươi thi triển nó khá tốt đấy.
Sự chênh lệch giữa hai người quá lớn.
Thiên Như Vân đập những thanh kiếm xuống.
Thịch!
- Hả?
Hai thanh đại kiếm đã bị tách làm đôi.
Vì vậy, song kiếm đã bị gãy thậm chí không chạm đến được với Thiên Như Vân nữa.
- Lòng trung thành của ngươi nên hướng đến ta. Hậu duệ của Vương Tĩnh à.
Thiên Như Vân đưa tay về phía Vương Tín.
Một thanh kiếm mơ hồ xuất hiện trong không trung và đâm vào vai Vương Tín.
Puck!
- V - Vô Hình Kiếm!
Woong!
- Euk!
Với sức mạnh hủy diệt của Vô Hình Kiếm, Vương Tín bay ngược trở lại và bị đóng đinh vào tường.
Rầm!
- Kuak!
Có một điều rất kì lạ.
Vô Hình Kiếm thừa khả năng phá hủy phần vai Vương Tín, nhưng không hiểu sao nó chỉ khiến hắn ta bị dính vào tường.
‘Đến cả phó chủ tịch cũng không phải là đối thủ của Thiên Ma sao?’
Bọn họ không thể giấu được sự kinh hoàng trước sức mạnh khủng khiếp đó.
Siêu cấp cường giả Tuyệt Đỉnh Tông Sư hậu kỳ vậy mà bị đánh bại trong một đòn.
Nó giống như cái cách một đứa trẻ đang cố đánh bại một người lớn vậy.
Rạo rạo!
Tiếng ai đó đang nhai.
Các thành viên của phe Thiên Lưu Thành quay lại nhìn về nơi phát ra âm thanh và thấy Shakena đang cắn và nhai một nửa quả tim rồi.
Khóe miệng dính đầy máu.
Vẻ mặt ngây ngất của Shakena cho thấy thứ này ngon đến mức nào.
- Tuyệt! Ngon quá!
Ác ma có được sức mạnh thông qua việc săn mồi.
Con mồi mà Shakena đang ăn là Sầm Mã Thanh, một tên cao thủ Đại Tông Sư nên nguồn dinh dưỡng rất tốt.
Cảnh tượng đó khiến tất cả những người chứng kiến đều cảm thấy kinh hãi.
‘… Con ả ác ma điên khùng đó.’
Ngay cả Lưu Tô Hoa bình thường luôn giữ được sự bình tĩnh cũng phải cau mày trước hành động của đồng nghiệp.
‘Ả ta đang ăn tim người sao?’
‘Sao một con người có thể làm điều ghê tởm đến vậy …’
Liệu cảm xúc của họ sẽ ra sao nếu biết Shakena không phải là con người?
Cảnh tượng đáng sợ này đủ để khiến họ sợ hãi. Và không còn bất kỳ sự kháng cự nào nữa.
‘Đáng lý, chúng ta không nên chọc tức ngài ấy.’
Mông Tuyền Vũ của Mông Kiếm Ma Môn đã chạy tới trước mặt Thiên Như Vân, quỳ xuống hét lên.
Pak!
- Thiên Ma giáo chủ! Xin ngài hãy bình tĩnh!
Những tên khác nhìn thấy hành động này cũng lập tức quỳ xuống hét lên.
- Thiên Ma giáo chủ! Xin ngài hãy bình tĩnh!
Sắc mặt Thiên Như Vân lạnh lùng hơn nhìn bọn chúng rồi nói.
- Bình tĩnh lại sao?
Bọn chúng đều cảm thấy ớn lạnh sống lưng khi nghe thấy giọng nói lạnh lùng đó.
Mông Tuyền Vũ dập đầu mạnh xuống sàn.
Rầm!
Máu chảy ra và dính trên trán hắn, nhưng điều đó không quan trọng.
Hắn biết mình cần phải làm gì đó để xoa dịu đi cơn tức giận của Thiên Như Vân.
- Chúng ta đã làm những điều bất trung chỉ để vực dậy giáo phái. Ta biết điều này là không thể tha thứ, nhưng xin hãy xem xét tình hình của giáo phái ...
- Kuaaal!
Vừa nói, Mông Tuyền Vũ vừa nhìn Thiên Lưu Thành đang gục đầu dưới chân Thiên Như Vân.
Một nửa khuôn mặt của Thiên Lưu Thành đã biến dạng. Tình trạng của hắn ta thật thảm khốc.
Và nếu không được điều trị sớm, di chứng có thể sẽ trở nên tồi tệ hơn thôi.
- Thiên Ma giáo chủ! Xin hãy tỏ lòng thương xót! Chủ tịch không bao giờ muốn làm những chuyện mạo phạm đến Thiên Ma! Ông ấy sẽ chịu trách nhiệm về những hành động của mình. Ta đảm bảo chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa ...
- Ngươi thật hài hước.
- Vâng?
Khi đó, Thiên Như Vân rút kiếm lướt về phía hắn.
Và một đường màu đỏ cũng xuất hiện trên cổ Mông Tuyền Vũ.
!?
Đôi mắt hắn mở to và cảm thấy như có điều gì đó kỳ lạ đang xảy ra với mình.
Ngay cả những kẻ đang ngẩng đầu nhìn cũng lộ ra vẻ mặt kinh hãi và kinh ngạc, vẻ mặt sốc đến mức không thể che giấu.
- M - Mông Tuyền Vũ, đừng cử động …
Srrr!
Đối phương chưa kịp nói hết câu thì cổ hắn ta đã trượt xuống.
Phần đầu bị cắt đứt và lăn lóc trên sàn.
Phsss!
Dòng máu mạnh mẽ phun ra từ cơ thể hắn ta trông không khác một đài phun nước.
Bọn chúng đều vô cùng kinh sợ khi chứng kiến một cao thủ mạnh mẽ chết theo cách như vậy.
Hơn nữa, hắn ta còn là môn chủ của môn phái trung thượng cấp …
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook