Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 212: Truyền Thừa Của Ma Thần. (1)
Chương 212: Truyền Thừa Của Ma Thần. (1)
Núi Hàn Bạch nằm ở phía đông nam thành phố Hoàng Thạch.
Mặc dù nằm trong thành phố nhưng những ngọn núi nằm rất gần tường thành nên rất khó nhận ra.
Ngọn núi không quá dốc nhưng khi vào bên trong thì mới hiểu tại sao nó có tên là Hàn Bạch.
Những hang động băng.
Cả nơi này dường như quanh năm chỉ có mùa đông.
Drrr!
Không có ai xung quanh để ý, tảng băng trôi rung chuyển mạnh đến mức có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Cơn chấn động đó là do tác động của con người chứ không phải động đất tự nhiên.
Sâu trong núi, có một nơi tối tăm.
Nơi này không có ánh sáng nên một chiếc đèn lồng có thể giải quyết được vấn đề này. Các công nhân, nhiều người mặc đồ bảo hộ, đang kéo những tảng băng ra khỏi hang.
- Nó không có ở đó. Bên kia có nhiều băng hơn!
- Vâng!
Theo yêu cầu của ai đó, người khác đã di chuyển xe.
Lều trại được dựng cách khu vực khai thác băng khoảng 200 mét.
Và trong một căn lều.
Tap! Tap!
Một người trung niên gõ bàn trong sự lo lắng.
Người này mặc quần áo màu xám. Hắn ta là Thiên Võ Khánh.
Hắn nhìn chiếc điện thoại di động cũ trên bàn với vẻ chán nản.
‘Thằng khốn chết tiệt!’
Hắn ta đã thanh toán một viên tinh hạch cấp A. Nhưng cho đến giờ vẫn chưa nhận được phản hồi nào.
‘Tại sao hắn không liên lạc với ta?’
Cho đến bây giờ, hắn vẫn không biết liệu vụ ám sát có thành công hay không.
Cũng thật kì lạ khi đường dây liên lạc đã hoàn toàn bị cắt đứt.
Thiên Võ Khánh đứng dậy, rút điếu thuốc ra.
Chik!
Vừa châm lửa, hắn hít một hơi thật sâu rồi thở ra.
‘Biết mà. Ta cũng không mong đợi nhiều ở chúng.’
Push!
Hắn bước ra khỏi lều và nhìn về phía khu khai thác băng.
‘Sẽ thật tuyệt nếu ta có thể lấy được truyền thừa Thiên Ma!’
Bên trong hang động là truyền thừa do Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ để lại.
Nó không giống như Thiên Ma Kiếm.
Nếu truyền thuyết mà hắn biết là sự thật, thì đó chính là nguồn gốc của sức mạnh Ma Thần.
‘Đáng lẽ ta nên dỗ dành Đại Ma Vệ nhiều hơn một chút.’
Để tránh bị nghi ngờ nhiều nhất có thể, hắn chỉ chọn nơi có truyền thừa.
Mặc dù đã huy động nhiều tiền vốn cho việc khai thác băng nhưng vì băng ở nơi đây quá cứng cáp nên việc này đã tiêu tốn quá nhiều thời gian.
‘Nó sẽ sớm nằm trong tay ta. Ta cần phải nhanh chóng hoàn thành công việc này …’
Chính lúc đó. Tiếng la hét vọng ra bên ngoài.
Woong!
Giọng nói khàn khàn, chói tai và khó hiểu.
Nhưng Thiên Võ Khánh chắc chắn một điều rằng những nỗ lực của hắn đã được đền đáp.
Phat!
Thiên Võ Khánh chạy trở lại hang động với ánh mắt mong đợi.
Khi đến nơi, hắn thấy có người hét lớn.
- Thiên Ma giáo chủ!
Pak!
Khi nhìn thấy Thiên Võ Khánh, người đứng gần đó đã cúi đầu.
Người này mặc bộ đồ trông giống như những người công nhân. Ông ta là một trong những người đứng về phe Thiên Võ Khánh.
Mặc dù đoạn ghi hình đã bị xóa nhưng ông ta vẫn tin Thiên Võ Khánh mới chính là Thiên Ma thật.
- Ngươi đã tìm ra nó?
Thiên Võ Khánh hỏi.
- Điều này … ngài cần phải đi xuống đó và quan sát.
- Chuyện gì đã xảy ra thế?
- Trong khi di chuyển băng …
Chính lúc đó.
Kwaang!
Một tiếng gầm rất lớn phát ra từ bên trong.
Khoảnh khắc họ nghe thấy nó thì hang động cũng rung chuyển. Lần này, nó giống như một trận động đất.
- Động đất!
- T - tất cả mau ra khỏi hang!
Tưởng hang sẽ sập, các công nhân vội vã ra ngoài. Giọng điệu của Hà Hữu Can cũng có phần lo lắng.
- Có một số thủ lĩnh bên trong!
Phat!
Hà Hữu Can vội vã vào hang.
- Hà Hữu Can !!
Nếu hang động sụp đổ, không chỉ những người công nhân mà cả những người ủng hộ Thiên Võ Khánh cũng có thể chết. Tổn thất lúc đó là rất lớn.
Drrrr!
Thiên Võ Khánh nhìn vào hang động đang rung chuyển.
Các công nhân đều chạy ra ngoài, run rẩy vì sợ chết.
Dường như có điều gì đó đang xảy ra bên trong.
- Chết tiệt.
Thiên Võ Khánh mở to mắt nhìn vào trong hang.
Vì công việc đã tiến triển trong nhiều ngày nên hang động này sâu khoảng 300 mét.
Jjjj!
- Uhm!
Lượng nhiệt khổng lồ tỏa ra từ hang động, đủ sức thiêu rụi bất cứ ai.
‘Chính xác thì đây là gì?’
Wheik!
Thiên Võ Khánh nhận thấy ngọn lửa đang lập lòe bên trong hang động. Nhưng hắn không chắc đó là gì.
Để cẩn thận nhất có thể, họ thậm chí còn không mang bất kỳ chất nổ nào vào trong hang nhưng nhiệt lượng tỏa ra đó rốt cuộc là đến từ đâu?
Chính lúc đó.
- Kuaaak!
Tiếng la hét phát ra từ trong hang động.
Thiên Võ Khánh vội vã vào trong thì kinh ngạc.
Wheik!
Hang động tràn ngập lửa, những ngọn lửa trông giống như lửa địa ngục vậy.
- Cái này!
Thiên Võ Khánh gia tăng nội lực để bảo vệ bản thân.
Có ai đó đã gào thét bên trong khi chạy về phía hắn.
- Kuaaak! Cứu ta với!
Người đó là Hà Hữu Can, ông ta đã vào hang động để cứu những người khác.
Cơ thể trần truồng với làn da bỏng rát.
Wheik!
Phía sau hắn, ngọn lửa khổng lồ dường như đang bùng lên.
Ngọn lửa di chuyển như thể có sự sống trong đó.
- Kuaaak!
- Euk!
Thiên Võ Khánh bịt tai lại.
Hà Hữu Can đến gần và nói với hắn.
- Thiên Ma giáo chủ! Chúng ta phải rời khỏi đây.
Chính lúc đó.
- Thiên Ma?
Một âm thanh khó hiểu vang lên, ngọn lửa tưởng như muốn đốt cháy vạn vật cũng lắng xuống.
Step! Step!
Một người đàn ông lạ với cơ thể bao phủ trong ngọn lửa bước tới.
Ngọn lửa bao trùm cơ thể tiêu tán, để lộ ra da thịt.
‘Một con người?’
Một người trần truồng với mái tóc dài đỏ rực như ngọn lửa, từng sợi lông trên cơ thể đều đỏ rực.
Đi!
Khi ngọn lửa biến mất, người đó đã tỏa ra luồng năng lượng như bão vũ vậy.
Thình thịch!
Người đó quỳ xuống và mở miệng.
- Thiên Ma …. Thiên Ma … giáo chủ.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook