Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 213: Truyền Thừa Của Ma Thần. (2)

Sẵn sàng

Chương 213: Truyền Thừa Của Ma Thần. (2)

Thiên Võ Khánh nhìn người ngồi trước mặt, không giấu được vẻ hài lòng.

Hắn có phần lầm lì và thiếu ý thức, nhưng hắn rất mạnh mẽ, không quá lời khi gọi hắn là một cỗ máy chiến đấu di động.

Clank! Clank!

Dù trời rất lạnh nhưng hắn chỉ mặc quần dài và ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo ăn đồ ăn đã tích trữ.

Hắn vội vã đưa đồ ăn vào miệng bằng tay không, như muốn lấp đầy cái bụng đói của mình.

- Hắn đã ăn một nửa thức ăn rồi!

‘Hắn có phải là kẻ háu ăn không?’

Lượng thức ăn mà đối phương đã ăn là phần của 86 người.

Nhìn thấy cảnh tượng này, những người trong phe Thiên Võ Khánh đều chết lặng.

- Thiên Ma Giáo Chủ. Nếu ngài để hắn như vậy …

- Không thành vấn đề. Chúng ta có thể mua thêm nhiều thức ăn hơn.

Điều quan trọng hơn là tình trạng của người này.

Gã quái vật đã quỳ xuống trước mặt Thiên Võ Khánh và sau đó gục xuống.

Ở trong băng dường như khiến hắn kiệt sức.

[Tên quái vật đó … bị mắc kẹt trong băng.]

Hà Hữu Can sống sót đã lên tiếng.

Làm thế nào hắn bị nhốt trong đó, làm thế nào hắn sống sót trong băng, tất cả họ đều có vô vàn câu hỏi về người này.

Nhiệt độ của băng là khoảng âm 273,15°C. Ở nhiệt độ này, các phân tử ngừng chuyển động nhưng con người vẫn sống và có thể đi lại.

‘Có bí mật trường sinh nào ẩn giấu không?’

Sự bất tử luôn là ước mơ của nhân loại. Vì vậy Thiên Võ Khánh không thể che giấu lòng tham của mình.

- Hehhe! Ngon lành! Hơn! Cho ta thêm đi! Ta muốn ăn nhiều hơn nữa!

Người tóc đỏ hào hứng nói sau khi ăn xong miếng thịt bò khô.

Hắn tiếp tục xé phần đồ hộp còn lại.

Sau đó, có ai đó bước vào doanh trại.

- Thiên Ma Giáo Chủ.

Một người trung niên với làn da trắng nửa người này đã cúi đầu.

- Ngươi đã kiểm tra nó chưa?

- Vâng.

Người trung niên đó là một bác sĩ chuyên khoa phẫu thuật não.

Anh ta đảm nhiệm vai trò bác sĩ trong chuyến đi này.

- Nó thế nào?

Đáp lại câu hỏi của Thiên Võ Khánh, anh ta đưa máy tính bảng ra.

Máy tính bảng chứa các bản quét não và các kết quả khác.

- Ngài có thể xem ở đây! Ta không biết hắn đã ở đây bao lâu, nhưng các tế bào não đã bị tổn thương.

- Đây là lý do tại sao hắn thành ra như vậy?

Thiên Võ Khánh vừa hỏi vừa nhìn người đàn ông đang đưa tay vào đồ hộp.

Cách ăn trông như đứa trẻ.

- Đó là bởi vì tế bào thần kinh trong não đã bị tổn thương, lại ở trong trạng thái lạnh giá này lâu ngày nên mới có biểu hiện thoái hóa như vậy.

Thiên Võ Khánh gật đầu.

Những phỏng đoán như này cũng chẳng có ích gì.

- Ngoại trừ vấn đề về não. Cơ thể khỏe mạnh và đi lại bình thường. Bên cạnh đó, hắn còn có khả năng tái tạo nhanh chóng.

- Tái tạo?

- Khả năng tái tạo của tế bào mạnh hơn gấp nhiều lần so với người bình thường. Nếu bị thương, vết thương ấy sẽ nhanh chóng lành lại.

Thiên Võ Khánh quan tâm đến thông tin này.

Khả năng tái tạo nhanh chóng mà không cần tới sự can thiệp y học có thể là điểm khởi đầu dẫn đến sự bất tử.

- Với tốc độ tái tạo này thì khả năng hắn sẽ bình thường trở lại là sau một tháng.

- Hừm.

Biểu hiện của Thiên Võ Khánh rất kỳ lạ, khiến bác sĩ phải hỏi.

- Có vấn đề gì không?

- Vậy, khả năng tái tạo đó vẫn sẽ tiếp tục xảy ra kể cả khi bộ não ngừng hoạt động sao?

- Sao cơ?

Trước những lời nói của Thiên Võ Khánh, vị bác sĩ chết lặng.

Đó là những lời mà bất kỳ bác sĩ nào cũng ghét nhất khi phải khiến bệnh nhân trở nên đau đớn.

- Tại sao?

Trước câu hỏi đó, Thiên Võ Khánh liếm môi.

- Vì đây là thời điểm hoàn hảo.

Hắn muốn sức mạnh đó chứ không phải là một cỗ máy chiến đấu.

Hắn không muốn người này sớm bình thường trở lại.

Hắn muốn người này tin rằng hắn chính là Thiên Ma.

- Hehehe! Ta no rồi. Thật tuyệt.

Người tóc đỏ đã ăn được 120 phút, lúc này đang xoa bụng và cảm thấy rất hài lòng.

Thiên Võ Khánh đến gần và hỏi.

- Thuộc hạ.

- Vâng. Bái kiến giáo chủ của ta.

Thiên Võ Khánh gọi hắn là thuộc hạ vì ông ta không thể biết tên hắn.

- Bây giờ ngươi đã xong chưa?

- Vâng. Quả thực, giáo chủ là người tuyệt vời nhất!

Những người khác lắc đầu.

Ăn nhiêu đó mà không thấy no thì đúng là quái vật.

Thiên Võ Khánh cúi người lại gần và hỏi.

- Thuộc hạ. Ngươi có nhớ mình đã nói gì với ta trước khi bất tỉnh không?

- Nói gì? Thuộc hạ không nói gì.

- Không phải ngươi đã nói rằng có điều gì đó bên trong hang động?

- Bên trong hang động?

Người tóc đỏ đang lắc đầu rồi nở nụ cười rạng rỡ.

- Trong hang động. Nó rất nóng.

- Phải! Sau đó!

Thiên Võ Khánh tròn mắt chờ đợi những lời tiếp theo.

Ban đầu, hắn nghĩ rằng người này là di sản của Ma Thần để lại, nhưng không phải vậy.

Người tóc đỏ nói mình phải bảo vệ thứ gì đó bên trong hang động rồi ngất xỉu.

Và khi tỉnh dậy, hắn ta đã hoàn toàn quên mất chuyện đó.

- Dẫn ta đến chỗ đó.

- Vâng. Ta rất nghe lời giáo chủ.

Trước khi người tóc đỏ quay đi, Thiên Võ Khánh đã đưa cho hắn một thứ.

- Mặc cái này vào đi, trước khi chúng ta rời đi. Ta đã chuẩn bị thứ này cho ngươi.

Dù biết hắn có khả năng chống chọi với cái lạnh, nhưng ít nhất, hắn cũng phải mặc quần áo vào đã.

Trên bàn còn một tấm mặt nạ và chiếc mũ bảo hộ.

Mũ bảo hộ.

- Thật là ngột ngạt, thưa ngài.

Hắn vừa mới đeo vào mà đã vội bỏ ra.

- Hãy luôn mang thứ này. Đây là mệnh lệnh.

- Ugh.

Sau đó, người tóc đỏ gật đầu với vẻ mặt ủ rũ.

Thiên Võ Khánh đang cố gắng ngăn những người khác biết mặt người tóc đỏ này.

Đặc biệt, ‘người đó’ không nên nhận ra hắn.

- Đừng bao giờ cởi nó ra, được không?

- Ta hiểu rồi.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...