Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 229: Tiến Vào Phòng Tuyến. (1)
Chương 229: Tiến Vào Phòng Tuyến. (1)
Wheik!
- Cái gì vậy?
Tài xế không thể che giấu sự kinh ngạc khi trông thấy những thanh hỏa kiếm đang bay lượn xung quanh xe.
- Đừng quan tâm đến chúng, cứ tiếp tục chạy đi.
Shh!
Thiên Như Vân duỗi tay ra tùy tiện nắm lấy thanh kiếm rồi lắc nhẹ.
Khoảnh khắc đó, hàng trăm thanh hỏa kiếm như nhận được mệnh lệnh, chúng đồng loạt đâm thẳng về phía những hồn ma đang hướng tới họ.
Papapak!
Những thanh hỏa kiếm lướt qua, lần lượt đâm xuyên qua hồn ma, kèm theo ngọn lửa tỏa ra nhiệt lượng khổng lồ thiêu đốt hồn ma đang cố vùng vẫy cho đến khi chúng tiêu tan hoàn toàn mà chẳng để lại vết tích nào cứ như chúng chưa từng tồn tại.
- Bành tiền bối, người thanh niên đó là ai vậy?
Cảnh tượng kinh hãi khiến cho Ngô Xuân, môn chủ Ngô Kiếm Môn cũng đã sốc khi tận mắt chứng kiến.
Mà Bành Năng Khiêm cũng biểu hiện vẻ sốc không kém. Mặc dù ông ta đã sớm đoán trước Thiên Như Vân rất mạnh, nhưng điều này còn vượt qua cả sự mong đợi của ông.
‘Kiếm quang được ngưng tụ từ hỏa khí? Và cậu ta dùng ý niệm để khống chế chúng?’
Là cao thủ võ lâm lâu năm, Bành Năng Khiêm tất nhiên có nhiều hiểu biết về kiếm quang, nhưng chưa bao giờ ông ta thấy ai đó điều khiển hàng trăm kiếm quang cùng lúc mà lại trông có vẻ chẳng tiêu tốn chút sức lực nào.
Wheik!
Hàng trăm hỏa quang kiếm với ánh lửa đỏ vàng rực rỡ đang bay lượn trên không trung cùng với những tia sáng mờ ảo khiến bọn họ không thể rời mắt.
Nếu như không đề cập đến những thực thể hồn ma bị nghiền nát bởi những thanh hỏa kiếm thì có lẽ đây không khác gì buổi biểu diễn phi kiếm.
Và có lẽ, cụm từ ‘thực thể nguy hiểm cấp S’ trông thật vô nghĩa trước Thiên Như Vân.
- Chúng ta đang xem cái gì vậy?
- Cậu ta … cậu ta là quái vật.
Đám cao thủ võ lâm đều trở nên bối rối khi đám hồn ma chết như ngả rạ.
- Kya! Chính là vậy, Chủ quân!
Hồ Bang là người duy nhất ở đây nhìn Thiên Như Vân với ánh mắt đầy hãnh diện.
Đã một ngàn năm trôi qua rồi, Hồ Bang mới lại được tận mắt nhìn thấy chủ quân thị uy sức mạnh. Do đó, anh ta cực kỳ phấn khích, cảm giác huyết mạch toàn thân sôi trào như có ngọn lửa đang thiêu đốt vậy
- Lũ ngu ngốc. Các ngươi đang được chứng kiến sức mạnh của Thiên Ma Chủ Thiên Ma Thần Giáo. Đúng là một lũ ngốc không có mắt nhìn mà.
Hồ Bang không nói lớn mà chỉ nói thì thầm trong miệng. Anh ta không rảnh rỗi đến mức để nói điều này với tất cả bọn chúng. Thay vào đó, anh ta liên tục tung hô Thiên Như Vân trong đầu của mình.
Với sức mạnh áp đảo và nghiền nát đám hồn ma, chiếc xe vượt qua mọi vật cản và tiếp tục di chuyển về phía trước.
Trong khi đó, những tên cao thủ võ lâm lại không dám nói gì cả. Bọn chúng ngồi yên lặng khi trước mặt họ là tên quái vật.
‘Mình hiểu tại sao Bành tiền bối lại chọn đi theo đoàn xe này rồi.’
Ngô Xuân liếc mắt nhìn Thiên Như Vân rồi thầm nghĩ.
‘Đây chẳng phải là chiếc xe an toàn nhất sao.’
Không bao lâu sau, chiếc xe đã vượt qua bức tường cuối cùng.
- Tạ ơn trời đất, thật may khi không bất kỳ ai chết.
- Phù, cuối cùng ta cũng có thể thở được rồi.
Chỉ vài giây trước, đám cao thủ võ lâm còn đang căng thẳng thì giờ đã thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, khi chiếc xe tiếp tục xâm nhập sâu hơn vào các tuyến đường thì chẳng gặp được hồn ma xung quanh.
- Chuyện này thật bất thường.
Một vài cao thủ võ lâm thì thầm khi nhìn cảnh vật bên ngoài khung cửa sổ.
Nhưng họ không biết rằng thảm cảnh khủng khiếp nhất đang chờ đợi họ phía trước.
- Ahhh ...
Khung cảnh hoang tàn, từ những chiếc xe điện cho đến Tăng Thiết Phòng Không đều bị cháy nổ, một số chiếc lại bị lật ngửa lên.
Nhưng cảnh tượng kinh hãi nhất là những khối thi thể đông cứng, trắng bệch như phủ một tầng sương tuyết.
- Thật kinh khủng.
- Sao có thể …
Đó là những gì hiện hữu khi cánh cổng xuất hiện.
Một cảnh tượng trông giống như ngày tận thế vậy.
- Click! Đây là đơn vị chỉ huy, ta là trung úy Lý Hạo Thành. Tây đội 1! Nghe rõ trả lời?
Đúng lúc đó, giọng nói từ bộ đàm vang lên.
Ban đầu, tất cả đều cho rằng chức vụ đội trưởng sẽ do Bành Năng Khiêm, nhưng giờ, tất cả đều nhìn về phía Thiên Như Vân, bao gồm cả Bành Năng Khiêm.
Thiên Như Vân vẫy tay với vẻ khó chịu, Bành Năng Khiêm thấy vậy liền trả lời.
- Chúng tôi nghe rõ.
- Haaa ... Tốt quá.
- Báo cáo trung uý. Tây đội 1 đã vào an toàn.
Đám cao thủ võ lâm hơi bối rối trước lời nói của trung uý.
Giọng điệu vừa vui mừng vừa như trút được gánh nặng, cứ như thể các đội khác đã gặp phải sự cố gì đó, nên Bành Năng Khiêm tò mò hỏi lại.
- Những đội khác gặp phải vấn đề gì à?
- Hai đội tiến vào từ phía đông đã bị xóa sổ hoàn toàn.
Khuôn mặt của các cao thủ võ lâm đều tối sầm lại.
Hai đội với sáu mươi thành viên đều đã bị quét sạch.
- Haizz …
Những tiếng thở dài vang lên, vì họ biết người mạnh nhất bên phía hai đội kia có cả cao thủ Đại Tông Sư hậu kỳ.
Dù không phải quá mạnh so với các đội khác, nhưng cùng lúc bị tiêu diệt khiến cho họ khó lòng chấp nhận được.
- Haizzz ...
- Các đội còn lại cũng không gặp may mắn lắm. Ngay khi vừa bước vào, họ liền bị tầng tầng lớp lớp các hồn ma tấn công.
Giọng nói của viên trung úy càng lúc càng trầm xuống, xem ra các đội còn lại cũng bị tổn thất không kém.
Viên trung úy hỏi tiếp.
- Có thương vong nào trong đội không?
- Không có.
- Hả?
Viên trung úy rất bất ngờ khi không có ai bị thương cả.
- Thật may mắn rằng đội chúng tôi không có thương vong hoặc thương tích nào.
- À ... Ta hiểu rồi ... điều đó thật tuyệt.
Viên trung úy rất bất ngờ, đây là đội duy nhất còn nguyên vẹn cho tới bây giờ.
- Đều là nhờ có ...
Bành Năng Khiêm muốn báo cáo rằng Thiên Như Vân đã bảo vệ họ suốt chặng đường nhưng …
[Đừng nói gì cả.]
Sau đó, Bành Năng Khiêm ngừng nói trước truyền âm cảnh báo từ Thiên Như Vân.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook