Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 236: Ai Mới Là Thằng Nhóc? (1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 236: Ai Mới Là Thằng Nhóc? (1)

- Thuộc hạ đã rõ!

Hồ Bang hét lớn, tuân theo mệnh lệnh.

Anh ngó ngang ngó dọc một hồi, suy nghĩ nên giải quyết tên nào rồi bay về phía trước.

- Đến đây, ai trong số các ngươi sẽ đấu trực tiếp với ta?

Hồ Bang nói với vẻ khiêu khích. Sau đó anh ta đưa tay chỉ vào tên cầm đầu đám này, Hồng Bá Sơn rồi nói.

- Ngươi chắc hẳn là tên cầm đầu lũ ngốc này. Vậy thì ta sẽ bắt đầu từ ngươi.

Từ lời nói cho đến cử chỉ của Hồ Bang như thể đang cho những tên yếu ớt thêm một chút thời gian để nghỉ ngơi sau một chặng đường vất vả để đến được đây.

- Sao ngươi dám làm hành động thô lỗ đấy?

Người đàn ông ấy tên là Hồng Bá Sơn, khoảng chừng 59 tuổi. Hiện tại, ông ta giữ chức vụ giám đốc Chi Hội Võ Thuật Bắc Kinh. Ông ta không chỉ là cao thủ võ lâm mạnh mẽ mà còn là bậc thầy võ thuật khi học hết mọi môn võ thiết yếu lưu truyền trong Chính Phái.

Ngoài ra, Hồng Bá Sơn còn được biết đến là một trong số những lãnh đạo nòng cốt của Chính Phái. Một người vươn tới đỉnh cao võ thuật và được công nhận là một trong số những đại cao thủ hàng đầu võ lâm.

Vì vậy mà Hồng Bá Sơn luôn tự hào với thành tựu mà ông ta đã đạt được.

- Ta đoán thằng nhóc như ngươi không biết vị trí của mình ở đâu. Thậm chí không phải suy nghĩ đến những hậu quả sau những hành động đấy?

Nhìn vào khuôn mặt đỏ bừng của ông ta, không ai mà không biết được người này đang tức giận đến mức nào.

- Thằng nhóc sao?

Thiên Như Vân bật cười trước lời đó.

- Ngươi!

Sâu trong tâm trí ông đã thầm quyết không thể tha thứ cho những kẻ mới chừng hai mươi tuổi mà dám vô lễ trước giám đốc Chi Hội Võ Thuật Bắc Kinh.

- Ta sẽ phải chấn chỉnh lại nhận thức của ngươi ngay bây giờ.

Tatak

Hồng Bá Sơn di chuyển nhanh chóng về phía Thiên Như Vân bằng những bước chân tinh tế.

- Tên ngu ngốc này đã xúc phạm giám đốc.

- Chậc! Chẳng lẽ hắn đang tìm đường chết?

Đám cao thủ võ lâm lắc đầu. Bọn họ đã sớm nghe danh và tận mắt chứng kiến võ thuật của Hồng Bá Sơn. Cho nên, tất cả đều cho rằng người thanh niên kia cũng phải bị trọng thương hoặc tử vong ngay sau đòn tấn công đó.

- Giáng Long Thập Bát Chưởng!

Từ tay phải của ông ta, luồng nội lực tương tự như với khí tức Long Tộc được giải phóng. Một chiêu thức nhằm chặn đường chạy rút lui và gây ra lượng sát thương rất cao.

- Chết đi!

- Ngươi nghĩ ngươi đang ở đâu!

Hồ Bang mạnh mẽ bước lên trước nhưng Thiên Như Vân lúc này lên tiếng.

- Ta sẽ giải quyết tên này.

- Cái gì? Tên khốn?

Hồng Bá Sơn càng tức giận hơn, gia tốc đòn tấn công nhưng Thiên Như Vân thản nhiên đưa tay ra.

- Tên này đang cố làm gì vậy ...

Cuk!

- Hả?

Thời điểm lòng bàn tay chạm ngón trỏ thì đòn tấn công bị vô hiệu ngay lập tức.

Lúc này, bọn họ thấy rằng một nửa cơ thể của Hồng Bá Sơn hơi lún xuống sàn nhà.

Brrr!

- Chuyện gì vừa diễn ra vậy?

- Hắn ta vừa phá giải đòn tấn công của ngài ấy bằng một ngón tay?

Từ thường dân cho đến cao thủ võ lâm đều không thể tin vào mắt mình.

Còn cơ thể Hồng Bá Sơn thì run rẩy trước Thiên Như Vân.

- Ai mới là thằng nhóc?

Thiên Như Vân mỉa mai hỏi.

- Tên này ... Tên này là thứ quái gì vậy?

Hồng Bá Sơn càng thêm sững sờ, chiêu thức mạnh nhất của ông ta lại bị đối phương vô hiệu chỉ bằng một cái chạm đầu ngón tay.

Chỉ một ngón tay mà thôi!

- Ngươi che giấu thực lực?

- Không, không phải vậy.

Hồng Bá Sơn có thể sẽ không biết rằng Thiên Như Vân đã đạt đến đỉnh cao nhất trong võ thuật, nội lực của hắn đã đạt đến cảnh giới mà không ai có thể cảm nhận được. Trừ khi người đó mạnh hơn hắn thì mới có thể cảm nhận được.

Còn vì sao Hồng Bá Sơn không cảm nhận thì câu trả lời là vì ông ta quá yếu.

- Thật mất mặt.

Khuôn mặt Hồng Bá Sơn lại ửng đỏ lên, ông ta cảm thấy nhục nhã khi những tên cấp dưới lại nhìn thấy ông ta trong tình trạng khốn khổ như vậy.

- Ta không thể để điều này xảy ra.

Hồng Bá Sơn thu mình lại, lùi về phía sau một bước rồi ra vẻ cao thượng, giả vờ trầm ổn, hai tay chắp lại.

- Ta vốn nghĩ cậu còn rất trẻ, nhưng không ngờ cậu đã vượt quá sự tưởng tượng của ta. Hãy cho ta biết tên của cậu …

Hồng Bá Sơn biết không thể đánh trực diện, ông ta vội làm ra vẻ thân quen nhưng sau đó sẽ âm thầm tập trung nội lực rồi đánh một quyền chí mạng vào ngực Thiên Như Vân. Và ông ta tin rằng dù có mạnh mẽ đến đâu thì cũng phải trọng thương trước đòn phục kích đó.

Nhưng mà …

- Kuaaak!

Thiên Như Vân đã giẫm lên chân Hồng Bá Sơn trước khi ông ta có thể di chuyển. Hắn giẫm mạnh đến nỗi khiến bàn tay ông ta lún sâu xuống sàn. Còn bàn chân dập nát, không lành lặn.

- Lão già phiền phức. Ta khuyên ngươi nên dùng cái đầu.

- Kuak ... ngươi ... ngươi ...

- Và cả miệng của ngươi nữa.

Thiên Như Vân đưa bàn tay về phía Hồng Bá Sơn.

Pak!

- Hừ!

Vị trí mà Thiên Như Vân đánh tới là cái miệng của Hồng Bá Sơn. Hắn liên tục đấm thẳng vào miệng ông ta.

- Nếu ngươi không biết cách kiểm soát miệng mình thì ta sẽ dạy cho ngươi.

- Ackkk!

Hồng Bá Sơn đã cố gắng chặn tay Thiên Như Vân lại. Nhưng Thiên Như Vân luôn nhanh hơn hơn một bước.

Wheik!

- Kuak!

Từ những cái tát cho đến những cú đấm trực diện liên tục và kéo dài xuyên suốt một phút đồng hồ.

Một tiếng bịch vang lên như ném túi rác vào trong góc.

- Ackkk!

Thiên Như Vân ném Hồng Bá Sơn về phía xa. Hồng Bá Sơn trườn dậy, khuôn mặt ông ta giờ trong rất đáng sợ, bầm tím nhiều chỗ và cả đôi môi rách rứa, rướm máu.

Mà xa xa, đám cao thủ võ lâm nhìn thấy cảnh tượng này đều không dám thở mạnh …

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...