Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 252: Phục Hưng Thiên Ma Thần Giáo. (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 252: Phục Hưng Thiên Ma Thần Giáo. (1)
Hồ Bang không thể nào đứng yên mà cứ đi đi lại lại trước hang động chìm trong biển lửa hơn một giờ đồng hồ. Đã lâu vậy mà vẫn không thấy động tĩnh gì khiến anh ta càng lúc càng bồn chồn.
- Hồ Bang, bình tĩnh đi.
- Dạ! Vâng ạ!
Lời an ủi của Thiên Như Vân dường như không mấy hiệu quả. Chẳng mấy chốc, Hồ Bang lại tiếp tục vò đầu bứt tóc, tỏ ra lo lắng tột độ.
Một lúc sau, ngọn lửa trong hang động cuộn xoáy dữ dội, rồi dần dần tắt hẳn. Từ trong màn khói lửa bước ra một người, đó chính là Văn Lan Dung.
- Em yêu!
Vừa nhìn thấy vợ xuất hiện, Hồ Bang rưng rưng nước mắt, vội vàng chạy đến ôm cô vào lòng.
Thiên Như Vân vẫn chưa quen với việc chứng kiến cảnh cơm chó giữa hai người họ. Hắn đưa mắt quan sát Văn Lan Dung, nhận ra có sự thay đổi rõ rệt so với trước khi cô vào hang động.
Mái tóc đen tuyền của cô giờ đã nhuộm đỏ rực như lửa, dài hơn rất nhiều. Các đường nét trên khuôn mặt sắc sảo và tinh tế hơn, toát lên vẻ đẹp rạng ngời.
- Xem ra cô ấy đã trải qua quá trình thoát thai hoán cốt.
Thoát thai hoán cốt giúp tái tạo khung xương và cơ bắp, đưa cơ thể về trạng thái hoàn hảo nhất.
Tuy nhiên, sự thay đổi của Văn Lan Dung không quá lớn bởi vốn dĩ cô đã hấp thụ Huyết Lân Kỳ một lần rồi, cho nên nó không còn hiệu quả như trước. Dù sao thì cô ấy cũng khôi phục lại thực lực ở thời kỳ đỉnh phong.
Văn Lan Dung cuối cùng cũng dỗ dành được Hồ Bang, quỳ xuống trước mặt Thiên Như Vân.
- Thưa giáo chủ, nhờ có ngài mà ta đã trở lại chính mình.
Văn Lan Dung cất tiếng, giọng đầy xúc động sau khi hấp thụ Huyết Lân Kỳ.
- Thuộc hạ đã khôi phục lại toàn bộ thực lực, nhưng chỉ là ...
Thiên Như Vân nhận ra sự do dự trong lời nói và biểu hiện khác thường của cô.
- Đại trưởng lão, chức mừng ngươi đã có tiến bộ vượt bậc.
- Ngài đã quá khen rồi ạ.
Thiên Như Vân không hề nói quá.
Ở thời kỳ võ lâm, Văn Lan Dung đã sở hữu võ công ngang tầm với Thiên Hạ Ngũ Tuyệt. Hiện tại, ngoại trừ Thiên Như Vân, không ai có thể đánh một trận với cô. Sức mạnh của cô phi thường đến mức dù đan điền bị huỷ, vẫn có thể hạ gục bất kỳ kẻ thù nào.
- Được rồi, đứng dậy đi.
Với sự hỗ trợ của Hồ Bang và Văn Lan Dung, Thiên Như Vân đã tiến gần hơn đến mục tiêu vực dậy Thiên Ma Thần Giáo. Tuy nhiên, thách thức lớn nhất hiện tại là số lượng môn đồ ít ỏi trong thời đại này.
- Đại trưởng lão.
- Vâng, thưa giáo chủ.
- Trước tiên ngươi nên mặc quần áo vào.
- Ah ...
Mặt Văn Lan Dung đỏ bừng. Lúc này, cô mới nhận ra quần áo đã bị thiêu rụi hoàn toàn trong biển lửa. May mắn thay, Thiên Như Vân đã dự đoán trước và chuẩn bị một bộ đồ mới cho cô.
- Em yêu, đồ đây.
Hồ Bang ân cần mang quần áo đến cho vợ.
Văn Lan Dung mỉm cười với người chồng trẻ trung và đáng yêu của mình, rồi nhanh chóng mặc vào bộ đồ mới.
- Đã xong chưa?
Thiên Như Vân hỏi sau một hồi chờ đợi.
- Đã xong, thưa giáo chủ.
- Giờ thì giơ hai tay ra.
- Vâng?
Văn Lan Dung cảm thấy khó hiểu, đặc biệt khi nhìn thấy vẻ mặt buồn rầu của Hồ Bang. Cô càng thêm hoang mang.
- Em yêu, em nên chuẩn bị vận công tự bảo vệ mình đi.
- Ý anh là gì?
Chỉ ít phút sau đó, cô cũng hiểu tại sao Hồ Bang lại nói như vậy. Thiên Như Vân đã mặc bộ đồ nano vào rồi ôm hai người họ bay với tốc độ 13 Mach.
Papapang!
- Mặt của ta.
Đây là lần đầu tiên Văn Lan Dung trải nghiệm cảm giác đau đớn khi bị gió quất vào mặt như vậy.
* * *
Trụ sở chính của tập đoàn Yongchun được đặt tại thành phố Tế Nam.
Trong phòng họp, tất cả các giám đốc điều hành đều đã có mặt.
- Thật vậy sao?
Người lên tiếng hỏi là chủ tịch Thiên Lưu Trường. Đối diện ông là Phí Mục Tiên, trợ lý phó chủ tịch.
Phí Mục Tiên đang báo cáo lại những gì vừa xảy ra.
- Thiên Lưu Thành và phe cánh của hắn ta đã bị tiêu diệt hoàn toàn rồi sao?
Thiên Lưu Trường vốn nghĩ rằng dù gì họ cũng có chung huyết thống, hình phạt nặng nhất mà ông ta nghĩ đến cũng chỉ bị tước quyền hay trừng phạt. Nhưng không ngờ Thiên Như Vân lại ra tay tàn độc, tiêu diệt toàn bộ bọn họ.
‘Lòng trung thành của mình với lão tổ chưa bao giờ thay đổi.’
Tuy nhiên, dù sao họ cũng là con cháu trong gia tộc, việc tổ tiên không niệm tình huyết thống khiến ông ta cảm thấy có chút tủi nhục. Nhưng cũng đúng thôi, bởi y là Thiên Ma.
Nhân vật truyền kỳ đã tạo nên một Thiên Ma Thần Giáo vĩ đại cách đây ngàn năm. Rất nhiều máu đã đổ sau truyền kỳ đó, nhưng không ai biết sự thật là gì.
Và giờ đây, nhân vật truyền kỳ đã sống lại một lần nữa. Không chỉ Thiên Lưu Trường mà tất cả các giám đốc điều hành đều phải khiếp sợ trước uy lực của Thiên Như Vân.
- Quả nhiên ngài ấy thật tuyệt!
Shakena, thư ký thứ hai của Thiên Như Vân, là người duy nhất cảm thấy thích thú trước bộ mặt lạnh lùng ấy.
Phí Mục Tiên không chắc những người ở đây sẽ phản ứng như thế nào nếu biết người phụ nữ này đã ăn xác đám thuộc hạ Thiên Lưu Thành. Do đó, ông ta quyết định giữ kín chuyện này.
So sánh với Thiên Như Vân, người phụ nữ này còn đáng sợ hơn nhiều. Thiên Như Vân là người đứng đầu Thiên Ma Thần Giáo, còn người phụ nữ này - thực chất ả ta không phải con người mà là ác quỷ, một thực thể đặc biệt thoát ra từ cánh cổng. Và chỉ có Thiên Như Vân mới có thể chế ngự ả.
- Hmmm?
Shakena đột nhiên đứng dậy và đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mọi người đều tò mò nhìn theo cô.
- Ngài ấy đang đến.
Nói xong, cô ta đặt tay lên cửa sổ. Cánh cửa dần trở nên trong suốt.
Shhhh!
Ba bóng người bay thẳng qua cửa sổ vào trong phòng. Đó là Thiên Như Vân, Hồ Bang và Văn Lan Dung.
- Thiên Ma Giáo Chủ!
Thiên Lưu Trường cùng những người trong phòng giật mình đứng dậy, rồi đồng loạt quỳ xuống sàn. Trong ấn tượng của họ, Thiên Như Vân dường như chưa bao giờ bước vào bằng cửa chính.
Shakena định lao đến ôm lấy Thiên Như Vân, nhưng đã bị Văn Lan Dung ngăn lại.
- Nữ nhân kia, ngươi tránh ra.
Shakena rừng mắt nhìn người phụ nữ tóc đỏ trước mặt mình với vẻ mặt khó chịu.
‘Haizz, lại bắt đầu rồi!’
Lưu Tô Hoa thầm thở dài ngán ngẩm. Tuy nhiên, cô cũng khá tò mò về hai người đi theo Thiên Như Vân. Từ lông mày đến mái tóc của họ đều mang màu đỏ rực, màu của ánh lửa bùng cháy, trông rất tự nhiên chứ không phải nhuộm.
- Hả.
- Ta bảo cô tránh ra.
Cơ thể Shakena dần trở nên trong suốt. Văn Lan Dung muốn bắt lấy tay Shakena, nhưng không ngờ bàn tay cô đã xuyên qua ả.
- Ồ.
Văn Lan Dung có chút kinh ngạc.
- Nếu cô không tránh ra, thì ta sẽ móc tim của cô ra đó, đồ ngực bự.
Nói rồi, Shakena đưa tay về phía ngực của Văn Lan Dung.
Wheik!
- Aaa! Nóng quá!
Shakena bị bỏng và lùi lại ngay lập tức. Ả ta nghĩ rằng khả năng xuyên thấu có thể đả thương được người phụ nữ kia, nhưng xem ra người phụ nữ này chính là khắc tinh của ả.
Nhưng làm sao có thể bị bỏng được chứ? Ả ta thậm chí không hề thấy ngọn lửa nào.
Shakena không biết rằng Văn Lan Dung hiện tại đạt đến Thánh Nhân Cảnh, có thể tự do điều khiển môi trường xung quanh. Và khi nãy, Văn Lan Dung đã truyền một lượng nhiệt lớn vào cơ thể Shakena.
- Cô ta rất mạnh.
Đôi mắt Shakena sáng rực. Ả ta chiến đấu với những kẻ mạnh, và với bản tính ham chiến đấu, ả ta muốn tiếp tục đấu với Văn Lan Dung.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook