Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 253: Phục Hưng Thiên Ma Thần Giáo. (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 253: Phục Hưng Thiên Ma Thần Giáo. (2)
- Chúng ta thử lại đi.
Như một tia chớp, Shakena lao thẳng đến Văn Lan Dung và tung ra một cú đá.
Tuy nhiên, mọi thứ không diễn ra như ả ta mong muốn.
Dẫu sao thì Văn Lan Dung là tổ sư Chưởng Long Ma Môn, sở hữu tài năng bẩm sinh. Nên ngay khi Shakena lao đến, cô đã kịp thời chặn đứng cú đá bằng tay và ghì chặt đầu ả xuống đất.
Rầm!
Đầu ả ta đập mạnh xuống đất.
- Ack!
Sức nóng từ tay Văn Lan Dung truyền vào đầu ả ta rồi lan khắp cơ thể, khiến ả ta không thể sử dụng năng lực xuyên thấu. Mất đi khả năng đặc biệt, Shakena trở nên hoàn toàn vô dụng trước siêu cấp cường giả Thánh Nhân Cảnh.
- Đừng có vô lễ, Ma Thần không phải người mà ngươi có thể tùy tiện chạm vào.
Văn Lan Dung cảnh cáo Shakena.
‘Cô ấy vẫn chưa kiểm soát hoàn toàn sức mạnh Thánh Nhân Cảnh.’
Từ khi trong hang động, Thiên Như Vân đã nhận ra điểm này.
Thông thường, Thiên Như Vân đã ra lệnh cho Shakena không được phép đi lung tung, nhưng lần này hắn quyết định để mặc ả ta tự nhận ra rằng còn có những người khác mạnh hơn có thể khuất phục ả.
‘Chỉ còn một chút nữa thôi thì Đại trưởng lão sẽ …’
Văn Lan Dung có thể kiểm soát không gian xung quanh với phạm vi rộng hơn, thay vì chỉ giới hạn ở khu vực gần bản thân. Tất nhiên, để làm vậy cô ấy phải cố gắng đạt đến Thánh Nhân Cảnh hậu kỳ.
‘Đáng đời mà.’
Từ đầu, Lưu Tô Hoa đã chọn đứng ngoài quan sát để xem Shakena tự chuốc lấy họa. Cô ta gần như không thể kìm nén được tiếng cười.
Lưu Tô Hoa luôn mong chờ được chứng kiến cảnh Shakena bị trừng phạt. Cô ta nghĩ rằng sau trận đòn này, ả ta sẽ an phận hơn trong một thời gian. Tuy nhiên, suy nghĩ của Lưu Tô Hoa hoàn toàn sai lầm. Não bộ của ác quỷ không thể vận hành theo logic thông thường.
Thình thịch!
Ngay khi Văn Lan Dung buông tay, Shakena bật dậy khỏi sàn nhà và nắm lấy tay cô với đôi mắt lấp lánh.
- Chúng ta kết nghĩa chị em đi!
- Hả?
Bọn quỷ luôn tôn sùng sức mạnh và nguyện phục những kẻ mạnh hơn mình. Do đó, Shakena muốn nhận Văn Lan Dung làm chị gái.
Thiên Lưu Trường và những người còn lại trong phòng không khỏi ngỡ ngàng. Họ thắc mắc liệu có phải họ đã bỏ lỡ điều gì đó hay không, vì thái độ của Shakena thay đổi quá nhanh chóng.
Tuy nhiên, phản ứng của họ khi nhìn thấy Hồ Bang còn thú vị hơn nhiều.
- Đó là Hỏa Kiếm Khách.
- Cánh tay phải của Thiên Ma!
- Hỏa Kiếm Nhân!
Hàng loạt biệt danh được thốt ra khiến Hồ Bang ngỡ ngàng.
Sau khi Thiên Như Vân biến mất, Hồ Bang đã trở thành cánh tay phải của hắn, phải gánh vác nhiều trách nhiệm trong giáo phái. Anh nổi tiếng hơn bất kỳ thành viên nào khác, vì vậy bọn họ đã nhận ra anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.
- Ahem.
Hồ Bang có chút không quen với những danh hiệu mà con cháu trong tương lai đặt cho mình, nhưng bên cạnh đó anh cũng cảm thấy rất tự hào.
‘... So với Bong Bong thì mấy cái tên này nghe hay hơn nhiều.’
Thiên Như Vân cũng khá ngạc nhiên trước những danh hiệu này, nhưng hắn cũng phải thừa nhận chúng rất hợp với Hồ Bang, anh ta hoàn toàn xứng đáng.
- Ahhhh!
Đôi mắt Phí Mục Tiên nhìn Hồ Bang đầy ngây ngất. Hồ Bang rất nổi tiếng trong lịch sử giáo phái với tuyệt học Huyễn Ảnh Mộng Kiếm từ Huyễn Kiếm Môn. Và sự phấn khích của họ là hoàn toàn bình thường khi có thể gặp mặt đại nhân vật nổi tiếng nhất trong gia tộc.
- Hồ Bang.
- Vâng, thưa Giáo chủ.
- Phí Mục Tiên là hậu duệ hiện tại của Huyễn Kiếm Môn.
- Ồ, thật ạ?
- Hãy dạy dỗ ông ta cho đến khi ông ta trở nên hữu dụng.
- Thuộc hạ tuân mệnh.
Phí Mục Tiên cảm động đến ngã sõng soài ra đất khi biết mình sẽ được theo tổ tiên học tập.
- Tạ ơn Giáo chủ, có thể được Hồ Bang đại nhân dạy dỗ là vinh dự của thuộc hạ.
Thiên Như Vân tiếp tục đưa mắt nhìn những người còn lại trong phòng.
Không biết có phải do sự hiện diện của Hồ Bang và Văn Lan Dung hay không mà căn phòng ngày càng nóng lên. Mọi người ngưng thần nhìn Thiên Như Vân.
- Đã đến lúc rồi. Bây giờ chúng ta sẽ thống nhất giáo phái bằng cách tập hợp các thành viên lại.
- Ý ngài là muốn triệu tập các nhóm khác ...
- Tất nhiên. Lẽ nào ta nói còn chưa rõ ràng?
Đôi mắt Thiên Lưu Trường vụt qua tia sợ hãi. Cách đây mới hai mươi phút thôi, ông ta vừa được báo cáo rằng bè phái của Thiên Lưu Thành đã bị giáo chủ tiêu diệt hoàn toàn.
- Lão tổ, có thể cho con hỏi thêm một câu không?
- Hỏi đi.
- Thưa lão tổ, Thiên Võ Khánh hiện giờ ra sao ạ?
- Ngươi nghĩ kẻ dám mạo danh Ma Thần sẽ có kết cục như thế nào?
‘!!!!’
Không chỉ Thiên Lưu Trường mà cả những người còn lại đều chìm trong suy tư. Dám mạo danh Ma Thần, chỉ có con đường chết. Chắc chắn Thiên Như Vân đã tiễn Thiên Võ Khánh về cõi thiên đường cùng với Thiên Lưu Thành rồi.
Cuộc chiến tranh kéo dài gần 27 năm giữa ba phe đã đi đến hồi kết. Ứng cử viên cuối cùng là Thiên Lưu Trường, người duy nhất còn sống.
Bọn họ đã đấu đá lẫn nhau trong nhiều năm nhưng không ai chiến thắng. Nhưng giờ đây, nhờ có Thiên Như Vân, mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp chỉ trong vài ngày.
- Đây chính là cách dùng thực lực để nói chuyện trong truyền thuyết sao?
Thiên Như Vân đang cho họ thấy họ yếu ớt đến mức nào và cảm thấy xấu hổ khi nghĩ rằng bản thân có thể giành lấy vị trí giáo chủ chỉ dựa vào vài ba môn võ thuật vặt vãnh.
- Thưa lão tổ ... con thật sự rất xấu hổ. Con đã nhận ra mình chẳng là gì cả.
Thiên Lưu Trường cúi đầu với đôi mắt ngấn lệ.
Sự im lặng ngột ngạt bao trùm khắp căn phòng. Ông ta đã nhận ra điểm yếu của mình và chấp nhận bản thân mình tầm thường đến mức nào.
- Ngươi rất may mắn.
Thiên Như Vân mở miệng.
- Vâng ???
- Nếu nãy ngươi để lộ ra một chút vui vẻ nào, ta đã tiễn ngươi đi theo hai tên kia rồi.
‘!!??’
Lời nói của Thiên Như Vân khiến tim Thiên Lưu Trường như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Thiên Như Vân không phải là kẻ hay nói dối hay những điều thừa thãi, vì vậy, khi nãy là một bài kiểm tra và ông ta đã may mắn vượt qua. Biết mình vừa thoát chết trong gang tấc cũng chẳng khiến ông nhẹ nhõm đi chút nào, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả người ông.
Chachacha!
Chính lúc đó, tiếng sét vang lên đinh tai nhức óc. Ông nhìn lên và giật mình khi thấy một thanh kiếm.
- Thiên Ma Kiếm.
Thiên Lưu Trường thốt lên, lòng như chìm vào hầm băng. Thanh kiếm đó lẽ nào lấy ra là để giết mình? Tổ tiên lại đổi ý sao?
Không để Thiên Lưu Trường chìm trong suy nghĩ hoang mang, Thiên Như Vân lên tiếng.
- Ta hy vọng ngươi sẽ trân trọng những gì ngươi sắp nhận được. Hãy luôn sáng suốt. Nếu ta phát hiện ra ngươi không phù hợp với vị trí này, ta sẽ phế truất ngươi.
- Vị trí?
Shhh!
Rồi Thiên Như Vân giơ cao Thiên Ma Kiếm đang phát sáng rực rỡ trên đầu và tuyên bố với giọng trầm đầy uy lực.
- Ta, Thiên Như Vân, Ma Thần, Đệ Nhị Thiên Ma, Đệ Nhị Thập Tứ Ma Giáo Chủ, Thiên Ma Giáo Chủ Thiên Ma Thần Giáo, chính thức chỉ định Thiên Lưu Trường, người kế thừa huyết thống vĩ đại của Thiên Tộc, làm phó giáo chủ của Thiên Ma Thần Giáo!
[TL: Ngồi mát nhưng ăn bát vàng.]
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook