Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 390: Sự Thật Tiết Lộ. (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

[GÓC HỘI Ý: Anh em thấy thế nào về bộ “Nền Văn Minh Nebula”]

Chương 390: Sự Thật Tiết Lộ. (2)

- Haizz ...  ta đã sai lầm ... 

- Chuyện gì đã xảy ra? 

Sau khi nhìn thấy ký ức Sayogi, Thiên Như Vân nhận ra rằng anh ta đã sẵn sàng bước ra thế giới bên ngoài.

Thiên Như Vân hỏi.

- Ngươi có thực sự sẵn sàng thả Sayogi đi khi biết rằng hắn chính là Thiên Sát Tinh?

- Không hề! Ta không bao giờ làm như vậy! Nếu ta thả hắn đi, ta sẽ bị giam cầm ở đây mãi mãi.

- Mãi mãi? 

- ... Sayogi đã sống gần 90 năm. Tuy đã vẻ ngoài già nua, nhưng tâm trí vẫn như một đứa trẻ thơ, không biết gì về thế giới bên ngoài.

Thiên Như Vân gật đầu đồng ý. Hắn cũng cảm nhận được điều đó khi chiến đấu với Sayogi.

Ngô Dũng tiếp tục giải thích.

- Lão Triệu và ta đã cố gắng hết sức để giúp Sayogi vượt qua số phận nghiệt ngã này. Xin đừng hiểu lầm.

- Vậy có cách nào để hóa giải lời nguyền Thiên Sát Tinh cho Sayogi không?

Thiên Như Vân vốn luôn tò mò về bí ẩn của các Thiên Sát Tinh, đã dành nhiều thời gian nghiên cứu các tài liệu cổ.

Theo những ghi chép đó, các Thiên Sát Tinh không thể thoát khỏi vòng xoáy sát sinh vì đó là nghiệp chướng - Karma của chính họ. Họ buộc phải thực hiện những hành động tàn bạo để duy trì sự cân bằng cho thế giới võ lâm.

Trước câu hỏi đó, Ngô Dũng dõng dạc khẳng định.

- Không phải là không có cách! Thực tế đã có những Thiên Sát Tinh vượt qua được nghiệp chướng ...

- Ngươi đang nói đến ông nội Sayogi phải không?

- H ... hả? Làm sao ngươi biết được? 

Sự bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt Ngô Dũng. Ông không thể đoán được Thiên Như Vân đã biết được bao nhiêu về sự thật. Vì vậy, ông ta quyết định chủ động lên tiếng.

- Nếu ngươi đã biết lão Triệu thì hẳn ngươi cũng biết rằng Huyết Sát Khí bị phong ấn ở trong các huyệt đạo đúng chứ?

- Không biết. 

- Sao cơ? 

- Người gọi ông già đó là lão Triệu? 

‘Chết tiệt!’

Ông ta nhận ra rằng Thiên Như Vân hoàn toàn không biết gì.

Và đúng như vậy, liên quan đến sự tồn tại của lão già họ Triệu, ngay cả ở "nơi đó", cũng chỉ có rất ít người biết đến.

Cho nên, Ngô Dũng tự hỏi Thiên Như Vân nghe được cái tên đó từ đâu.

Sau đó, Thiên Như Vân tiếp tục hỏi.

- Ngươi thực sự tin rằng lão già họ Triệu đã vượt qua được nghiệp chướng của Thiên Sát Tinh?

- Ngươi đang nói gì vậy, ta thật sự không hiểu?

Ngô Dũng lúng túng.

- Tại sao ngươi lại chắc chắn vậy? 

Lúc này, Ngô Dũng không thể kiềm chế được cơn tức giận.

- Lão Triệu đến bây giờ chưa bao giờ giết người. Nếu điều đó xảy ra, không chỉ thế giới võ lâm, tất cả người trong thế giới này đều đã bị tiêu diệt.

- Có vẻ như ngươi đặt một niềm tin không hề nhỏ vào ông ta nhỉ?

- Ta là nhân chứng. Lão Triệu và Sayogi chưa bao giờ rời khỏi nơi này cho đến bây giờ. Thỉnh thoảng ta có ghé qua để mang theo quần áo và những thứ cần thiết khác cho họ!

Thiên Như Vân nhìn chằm chằm vào Ngô Dũng. Có vẻ như ông ta không nói dối, nhưng đó mới là vấn đề.

- Có thật là người không biết gì hay không. 

- Gì? 

- Mang theo cái tên kia và đi theo ta.

- ? 

Thiên Như Vân đưa tay về phía nơi mà trưởng lão Vương đã ngất xỉu.

- Ngươi nên hiểu rõ hơn ai hết rằng ngươi không thể trốn thoát được đâu.

Trước những lời đe dọa của Thiên Như Vân, vẻ mặt Ngô Dũng tối sầm lại.

Ông ta không thể bỏ trốn khi phải cõng theo lão Vương đang bất tỉnh nhân sự trên lưng. Hơn nữa, người tóc đỏ tên Hồ Bang không phải là kẻ dễ đối phó.

Thiên Như Vân dứt khoát bước về phía ngôi nhà tranh.

Bầu không khí tĩnh mịch bao trùm ngôi nhà tranh, không một bóng người. Ngô Dũng và trưởng lão Vương đứng từ xa, không thể nhận ra sự thay đổi bên trong.

‘Hắn ta muốn làm gì?’

Ngô Dũng hoàn toàn không hiểu cho đến khi Thiên Như Vân sử dụng khả năng Quay Ngược Thời Gian. Khi tận mắt chứng kiến những gì đã xảy ra, Ngô Dũng không thể giấu nổi sự kinh ngạc.

- Cái này ... chẳng trách hắn ta lại biết ...

Những việc xảy ra trong căn nhà tranh hoàn toàn nằm ngoài hiểu biết của Ngô Dũng. Ngô Dũng không hề hay biết rằng lão Triệu đã động thủ với những người khác. Ông ta không bao giờ có thể tưởng tượng được rằng lão Triệu mà ông ta luôn tin tưởng, lại có thể sở hữu hai bộ mặt hoàn toàn khác biệt.

- Biết họ đang nói gì không? 

Ngô Dũng lắc đầu, bối rối trước những gì mà họ đang nói.

Điều duy nhất Ngô Dũng có thể chắc chắn là lão ta đã mang Sayogi đến đây vì một mục đích nào đó, và giờ đây không còn cần anh ta nữa.

- Ah! 

Bỗng nhiên, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Ngô Dũng.

Thiên Như Vân nhìn Ngô Dũng với ánh mắt tò mò.

- Có chuyện gì vậy? Ngươi nhớ ra điều gì à?

Ngô Dũng gật đầu, giọng nói run run.

- Vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều rồi ... lão Triệu ... không được rời khỏi nơi này vì một lời thề.

- Lời thề?

Ngô Dũng ngập ngừng, không biết phải nói gì tiếp theo. Ông nhìn Thiên Như Vân, ánh mắt đầy bất lực.

- Có lẽ ngươi cũng biết lão Triệu cũng mang mệnh Thiên Sát Tinh. Tuy nhiên, không nhiều người tin vào điều đó. Vì vậy, trước mặt mọi người, lão Triệu đã thề sẽ ẩn mình trong Thung Lũng Chết suốt quãng đời còn lại.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...