Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 391: Sự Thật Tiết Lộ. (3)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

[GÓC HỘI Ý: Anh em thấy thế nào về bộ “Nền Văn Minh Nebula”]

Chương 391: Sự Thật Tiết Lộ. (3)

- Ông ta nói thì ngươi sẽ hoàn toàn tin tưởng?

Trước câu hỏi châm biếm, Ngô Dũng đáp.

- Không phải vậy sao? Cuộc sống vốn dĩ vậy, luôn có những người tin tưởng và những kẻ nghi ngờ. Ta hoàn toàn tin tưởng vào lão Triệu.

Thiên Như Vân hỏi.

- Ngươi thử nói xem, ngoài ngươi tin tưởng ông ấy thì còn ai nữa?

- Uhhhhh. 

- Ah! Còn có trưởng lão Vương.

Tình cờ, trưởng lão Vương đã tỉnh dậy lúc nào không hay. Dù cánh tay đang bị thương, Ngô Dũng vẫn vội vã đi đến để kiểm tra tình trạng.

- Hừ. 

Nếu suy đoán của Thiên Như Vân là đúng, thì lão già Vương này chính là truyền nhân Toàn Chân Giáo.

Nhưng lão ta lại không hề xuất hiện trong ký ức Sayogi.

- Tại sao ngươi lại mang theo lão ta về đây? Lão ta có biết Sayogi là Thiên Sát Tinh không?

Khi đó, Thiên Như Vân hỏi với vẻ nghi ngờ, Ngô Dũng đã giải thích.

- Trưởng lão Vương ở đây để giúp Sayogi. 

- Giúp đỡ? 

- Toàn Chân Giáo có một bộ thuật pháp và gia tăng tốc độ tu luyện. Lão đến đây để giúp đỡ Sayogi!

Đó chính là mục đích mà Ngô Dũng mời lão Vương đến đây. Ông ta cảm thấy có lỗi với Sayogi vì đã bị giam cầm cả đời và đã nhờ lão Vương đến giúp đỡ.

- Ông ấy là người duy nhất chấp nhận giúp đỡ Sayogi.

Ngô Dũng cảm thấy biết ơn trưởng lão Vương. 

Thiên Như Vân nhìn vào hai người họ và nhận xét.

- Điều đó khá kỳ lạ. 

- Kỳ lạ? 

- Ngươi nói Sayogi bị giam cầm trong suốt chín mươi năm nhưng đến bây giờ mới có người đến dạy phương pháp tu luyện?

Trước những lời đó, Ngô Dũng dần có sự cảnh giác.

- Đó không phải là một chuyện dễ dàng. Vì Sayogi luôn phải quan sát và đề phòng phe đối lập …

Tak!

Lúc đó, lão Vương đặt tay lên vai Ngô Dũng và nói, giọng nói đầy vẻ ân hận.

- Ngô Dũng ... Ta xin lỗi. Không phải là ta không tin tưởng ngươi. Mà là ...

- Lão Vương … Ngươi đang nói gì vậy?

Ngô Dũng ngạc nhiên, không hiểu trưởng lão Vương đang nói gì. Thiên Như Vân lắc đầu và nói.

- Lão già,  có một mùi hương quanh quẩn đây, ngươi không ngửi thấy nó?

- Mùi hương?

Ngô Dũng nhìn sang lão Vương, cũng cảm thấy hoang mang. Ông ta không thể cảm nhận được bất kỳ mùi hương nào. Tuy nhiên, vẻ mặt của trưởng lão Vương lại cho thấy sự bối rối và lo lắng.

- Ta đang nói đến Truy Hương Thiên Phong.

Đó là loại hương dùng để theo dõi ai đó và có ở An Tường, nơi được bên đến biết đến là nơi ẩn cư của những cao thủ võ lâm lừng danh.

Mùi hương này đặc biệt đến mức có thể gây khó chịu cho người ta từ cách xa hàng ngàn dặm, nhưng lại vô hình đối với người bình thường. Chỉ những người đã từng nghiệm qua mới có thể nhận ra nó.

- Lão Vương …

Ngô Dũng cất tiếng, đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn.

- Chuyện này …

Rất nhiều cao thủ võ lâm đã bí mật tiếp cận nơi này. Dù họ cố gắng che giấu khí tức đến đâu, những người có thực lực cao cường vẫn có thể nhìn thấy họ từ xa. Họ đang âm thầm bao vây và siết chặt vòng vây xung quanh nơi này.

Trưởng lão Vương quay sang Thiên Như Vân, giọng nói khàn khàn.

- Khụ ... khụ ... Ta không biết ngươi đã ngửi thấy nó từ bao giờ, nhưng đã quá muộn.

Ít nhất thì những cao thủ mạnh nhất cũng đã được điều động.

- Hừ. 

- Ta sẽ nói cho ngươi biết mọi thứ về Thiên Sát Tinh. 

Lúc đó, Ngô Dũng vội vàng lên tiếng.

- Lão Vương, hình như có một sai lầm nhỏ ... 

Thiên Như Vân ngắt lời và nói.

- Bọn chúng dường như đang ở phía bên kia. Tổng cộng có 350 tên, và chúng có vẻ được cử đến đây để vây giết Thiên Sát Tinh.

‘!!??’

Cả Ngô Dũng và trưởng lão Vương đều choáng váng trước thông tin này.

Biết được có kẻ thù bao vây là một chuyện, nhưng việc xác định chính xác số lượng người lại là điều không thể.

Điều khiến họ bối rối hơn cả là suy nghĩ của Thiên Như Vân!

- Nếu như ngươi sớm đã biết có kẻ khác bao vây và mai phục sẵn, nhưng lại không hề trốn chạy, tại sao? Tại sao không?

Trưởng lão Vương thốt lên, mắt mở to hỏi.

- Mất thời gian. Ta đã cảm thấy thật mệt mỏi vì phải chờ đợi.

- Cái gì? 

- Chúng đang đi tới đây.

Thiên Như Vân khẽ tách khỏi hai người kia và đưa tay phải ra. Lớp giáp bảo vệ cổ tay được tháo rời và hoá thành Thiên Ma Kiếm.

Cha cha cha!

Thiên Như Vân nắm chặt thanh kiếm và đâm mạnh xuống đất.

Puck!

Ngô Dũng và trưởng lão Vương dõi mắt theo hành động của Thiên Như Vân, tò mò về ý đồ của hắn. Một luồng sáng màu xanh lục từ thanh kiếm tỏa ra, chiếu sáng khu vực xung quanh.

Thiên Như Vân lầm bầm.

- Ra đây. 

Theo ánh sáng xanh lục từ Thiên Ma Kiếm, những luồng khí mờ đục dần hiện ra trên mặt đất.

Shrek! Shrek! Shrek!

- Hả? 

- Hồn ma? 

Ngô Dũng và lão Vương trợn tròn mắt kinh ngạc, không thể tin vào những gì họ đang nhìn thấy.

- Đây là đâu ... 

Sự xuất hiện của vô số hồn ma khiến xung quanh trở nên rùng rợn đến mức khó có thể diễn tả bằng lời. Khi những hồn ma xuất hiện chật kín tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.

- Tất cả tản ra. 

Shh!

Chỉ với mệnh lệnh ngắn gọn đó, lũ hồn ma lập tức di chuyển, lướt qua những tán cây và bụi rậm mà không hề do dự. Lão Vương hoàn toàn choáng váng, lần nữa hoài nghi nhân sinh.

- Làm thế nào ... làm thế nào ngươi có thể triệu hồi được nhiều hồn ma đến vậy?

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...