Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 405: Trúng Độc.

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 405: Trúng Độc. 

- Hả

Trưởng lão Trình dồn hết sức lực đuổi theo Thiên Như Vân nhưng tốc độ của đối phương quá nhanh khiến ông ta không tài nào bắt kịp.

- Trưởng lão Trình, đỉnh núi đó là cái gì vậy? 

Ngô Dũng bên cạnh hỏi.

Trong số ba người họ, trưởng lão Trình là người lớn tuổi nhất khi đã 230 tuổi.

Có thể nói từng cái cây ngọn cỏ ở đây ông đều có thể nắm trong lòng bàn tay, nhưng đối với đỉnh núi này thì ông hoàn toàn mù tịt.

- Ta đã sống ở đây 180 năm rồi, nhưng chưa từng nghe nói về một đỉnh núi khác … ah! 

Trưởng lão Trình chần chừ. Đúng là ông chưa từng nghe đến ngọn núi này, nhưng một truyền thuyết cũ từ Ân Tử Lâm bỗng lóe lên trong tâm trí.

Rất lâu trước đây, một học giả nói rằng Côn Lôn Sơn đã phong ấn thứ gì đó sâu trong núi. Người ta đồn đại đó là kho báu, cũng có kẻ cho rằng đó là quái vật hung hãn.

‘Lẽ nào ngọn núi này chính là nơi phong ấn bí mật đó?

- Ta không rõ chính xác là gì, nhưng có lẽ là thứ gì đó nguy hiểm do tổ tiên phong ấn. Việc che giấu cẩn mật như vậy chứng tỏ nó không tầm thường. 

Từng đợt sóng năng lượng kỳ lạ không ngừng tuôn ra như vô tận, khiến Trưởng lão Trình thêm lo lắng.

- Bất kể nó là gì, chúng ta không thể để Mạch Vĩ Cương chiếm đoạt. 

Tất cả họ đều nhất trí tán thành.

Chỉ một lát sau, họ đã đến Thiên Đỉnh Sơn.

‘Đúng rồi! Trưởng lão Cảnh là người đã theo sát Môn chủ từ thuở xa xưa.’

Là Đại Trưởng Lão uyên thâm của Ân Tử Lâm, cánh tay đắc lực của Môn chủ, ông ta ắt hẳn nắm rõ bí ẩn về đỉnh núi mới xuất hiện.

Khi họ tiến sâu vào, khung cảnh dần hiện ra. Ngôi nhà gạch mộc mạc của Môn chủ tọa lạc ở trung tâm, bao quanh bởi những viện trạch khác.

Cảm nhận được có khí tức ai đó. Bọn họ tiến vào cổng chính, băng qua khoảng sân rộng và dừng lại trước cánh cửa.

Hồ Bang khẽ gõ cửa, giọng nói thấp thoáng.

- Có một hơi thở yếu ớt ... bên trong.

Lời nói chưa dứt, một tiếng hét vang lên cắt ngang.

- Kẻ nào dám tự tiện xâm nhập Thiên Đỉnh Sơn.

Giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang vọng, mang theo ẩn ý cảnh cáo.

Quả nhiên có người ở trong!

- Huh? Ai vậy? Có thể gặp mặt chút không? 

Hơi thở thoảng qua rồi biến mất, khiến Hồ Bang gãi đầu bực bội, miệng lẩm bẩm.

‘Kẻ thứ nhất.’

Khác với Hồ Bang, Thiên Như Vân đã cảm nhận nguồn năng lượng này từ khi đặt chân lên Tuyết Tuyến. Đây là nguồn năng lượng mạnh nhất nơi đây cho đến khi ngọn núi mới xuất hiện. Nhưng nơi này còn ẩn chứa một bí mật khác.

‘Kẻ thứ hai đang cận kề cái chết.’

Thiên Như Vân tiến đến gần hơn.

Phat!

Một viên đá đen như mực đột nhiên bay qua từ cửa sổ phòng ném thẳng vào Thiên Như Vân. Hắn nhẹ nhàng bắt lấy viên đá và cảm nhận được nội công khổng lồ.

Pak!

- Thú vị.

Viên đá trong tay Thiên Như Vân rung lên bần bật, như có linh hồn riêng.

Nhìn qua khung cửa sổ, Thiên Như Vân thấy một người đàn ông trung niên với đôi mày rậm, nét mặt hậm hực đang chống tay nhìn ra ngoài.

Ánh mắt người đàn ông va vào Thiên Như Vân đang cầm viên đá, thoáng hiện sự ngạc nhiên.

‘Kẻ này không đơn giản.’

Người này chính là Cảnh Thiên Quốc.

Biết Thiên Như Vân không phải là kẻ dễ đối phó, ông ta lập tức ra đòn phủ đầu.

Sau một loạt các động tác, ba thanh Vô Hình Chi Kiếm hiện ra giữa sân.

Woong!

- Hap! 

Mỗi thanh Vô Hình Chi Kiếm thi triển những đòn tấn công khác nhau, đồng loạt hướng về phía Thiên Như Vân.

- Chủ quân, cẩn thận! 

Hồ Bang khá kích động khi chứng kiến những gì vừa diễn ra.

Shooo!

Bầu không khí bỗng chốc trở nên im ắng đến kỳ lạ …

Ba Vô Hình Chi Kiếm vừa hừng hực khí thế lao đến Thiên Như Vân giờ đây lại bị Thập Nhị Vô Hình Chi Kiếm bao vây.

Mà chủ nhân của Thập Nhị Vô Hình Chi Kiếm không ai khác mà chính là Thiên Như Vân.

Woong!Clang!

Ba thanh kiếm Vô Hình Chi Kiếm bị mắc kẹt giữa không trung, không thể tiến công cũng không thể rút lui.

- Cái gì vậy?

Trong trạng thái đỉnh phong nhất, Cảnh Thiên Quốc chỉ có thể triệu hồi tối đa năm thanh kiếm. Tuy nhiên, lúc này môn chủ đang hấp hối trên giường bệnh, khiến ông ta vô cùng lo lắng và chỉ có thể triệu hồi ba thanh kiếm. Vậy mà tên này lại có thể điều khiển mười hai thanh kiếm cùng lúc, quả là quái vật!

Run rẩy!

Dù ông dồn hết sức điều khiển, các thanh kiếm vẫn hoàn toàn im lìm, không hề phản ứng.

Jjjjj!

- Kuaaa! 

Máu đen trào ra từ miệng môn chủ, khiến sắc mặt Cảnh Thiên Quốc tối sầm lại.

‘Làm thế nào đây? Nếu cứ tiếp tục dây dưa với tên này, môn chủ sẽ chết mất.’

Không cho Đại Trưởng lão có cơ hội suy nghĩ, Thiên Như Vân đã bay cửa sổ và xông vào phòng.

- Nếu ngươi dám đến gần, ta sẽ ... 

Bỏ ngoài tai lời đe dọa, Thiên Như Vân tiến đến và đặt tay lên cổ môn chủ.

- Không! 

Shhhh!

Cảnh Thiên Quốc đâm thẳng kiếm vào tim Thiên Như Vân, nhưng thanh kiếm bị hắn dễ dàng đánh bay.

Pak!

- Đừng phí thời gian nữa. 

Crack!

- Uk! 

Thiên Như Vân bẻ gãy thanh kiếm, khiến tay ông ta tê liệt bởi chấn động.

Nhìn qua, ông ta thấy Thiên Như Vân đang đặt tay lên ngực Môn chủ, bắt mạch cho người này.

- Ngươi muốn làm gì? 

- Ông ta bị hạ độc. 

Mạch Vĩ Cương cũng ý thức được điều đó. Nhưng làm sao môn chủ có thể bị hạ độc được?

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...