Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 406: Trúng Độc. (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 406: Trúng Độc. (2)
Sau đó, Thiên Như Vân nói tiếp.
- Bỏ tay của ngươi ra đi.
- Gì?
Lý do trước đây Cảnh Thiên Quốc không toàn lực tấn công Thiên Như Vân là vì một tay ông ta vẫn luôn truyền nội lực để duy trì sinh mệnh cho môn chủ. Nếu không có người thuộc hạ trung thành này, e rằng môn chủ đã không thể chống chọi đến giờ.
- Ngươi đang nói vớ vẩn ...
Bỗng nhiên, một bóng người lướt vào phòng, đó là Ngô Dũng.
- Trưởng lão Cảnh!
- Trưởng lão Ngô!
Tiếp theo đó, các vị trưởng lão khác lần lượt bước vào phòng. Khi nhìn thấy bóng người bất động trên giường, trái tim họ như chìm xuống đáy vực thẳm.
- Môn chủ!
Sự xuất hiện của các vị trưởng lão cùng vị khách không mời mà đến khiến Cảnh Thiên Quốc bối rối.
- Trưởng lão Cảnh, tình hình hiện tại không cho phép ta giải thích nhiều. Xin hãy để ‘ngài ấy’ giúp đỡ.
- Hả?
Cách Ngô Dũng xưng hô với người thanh niên này toát lên sự kính trọng vô bờ bến. Thấy vậy, các vị trưởng lão khác cũng giữ im lặng, càng khiến Cảnh Thiên Quốc tò mò về mối quan hệ giữa họ.
Nhận ra ánh mắt dò xét của Cảnh Thiên Quốc, Ngô Dũng chủ động lên tiếng giải thích.
- Ngài ấy là sư phụ của ta.
- Sư phụ? Trưởng lão Ngô, ngươi có biết mình đang nói gì không?
Làm sao một vị trưởng lão của Tuyết Tuyến lại có thể tùy ý nhận sư phụ bên ngoài được?
- Bây giờ tình hình nguy cấp, xin hãy tin tưởng ta một lần.
Thấy vẫn chưa thuyết phục được, Ngô Dũng đành phải nói thêm.
- Sư phụ, ngài ấy đã đạt đến Thiên Nhân Cảnh rồi.
‘!!??’
Bầu không khí bỗng chốc chìm trong im lặng nặng nề, tiếng các trưởng lão run run hỏi lại vang vọng trong phòng.
- Thiên Nhân Cảnh?
Dù đã biết Thiên Như Vân sở hữu sức mạnh vượt trội, họ vẫn không khỏi bàng hoàng trước thông tin y đã đạt đến cảnh giới trong truyền thuyết.
Ngay cả Cảnh Thiên Quốc cũng từng cho rằng Thiên Nhân Cảnh chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi.
Đột nhiên Thiên Như Vân gằn giọng.
- Đừng cử động.
- Xin tiền bối hãy cứu môn chủ chúng ta.
Nói xong, Cảnh Thiên Quốc lùi lại nhường chỗ cho Thiên Như Vân.
Thiên Như Vân không nói thêm lời nào, đưa tay áp lên lưng môn chủ, cảm nhận luồng khí lưu chuyển để xác định mức độ lan rộng của chất độc.
Tak!
[Đang phân tích chất độc.]
Nano bắt đầu quá trình quét và phân tích.
Thiên Như Vân cau mày, chất độc đã xâm nhập sâu vào tận tủy xương..
Độc đã lan toàn thân mà vẫn còn sống tới bây giờ thì đúng là kì tích.
Các trưởng lão đứng cạnh ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng. Họ chưa bao giờ chứng kiến Môn chủ trong tình trạng yếu ớt và bất lực này. Thậm chí, việc được diện kiến ngài ấy cũng là điều hiếm hoi đối với họ. Chỉ có Cảnh Thiên Quốc, Hạ Bạch Linh và Mạch Vĩ Cương mới có đặc quyền được trực tiếp gặp gỡ môn chủ.
- Là do tên khốn Mạch Vĩ Cương hạ độc?
- Mục đích của hắn là hại ngài ấy?
Khác với sự phẫn nộ của các trưởng lão dành cho Mạch Vĩ Cương, Cảnh Thiên Quốc lại chìm trong im lặng. Ông ta dằn vặt bản thân vì đã không thể bảo vệ được môn chủ.
‘Nhưng sao Mạch Vĩ Cương có khả năng hạ độc?’
Cùng lúc đó, Cảnh Thiên Quốc cảm thấy hoài nghi. Mặc dù không theo đuổi võ thuật chính thống, nhưng môn chủ lại vượt trội về mặt chiến thuật, nội lực và ngũ hành. Do đó, ông ấy hoàn toàn có thể nhận ra những dấu hiệu bất thường trong cơ thể mình.
‘Liệu tiểu thư có liên quan đến chuyện này không?’
Suy nghĩ này ám ảnh các trưởng lão, bởi vì chính cô ta là người trực tiếp chuẩn bị thức ăn cho cha mình.
Họ không thể kìm nén sự phẫn nộ khi nghĩ đến khả năng môn chủ chi nữ lại tiếp tay cho kẻ ngoài hãm hại cha mình.
‘Là lỗi của chúng ta. Chúng ta đã quá chủ quan, để Mạch Vĩ Cương lộng hành lâu như vậy.’
- Guak!
Bỗng nhiên, tiếng ho dữ dội của môn chủ khiến bọn họ hoảng hốt. Ông ta nôn ra một bãi máu màu xanh sẫm bám dính trên sàn nhà, mùi tanh nồng xộc vào mũi khiến ai nấy đều cảm thấy khó chịu.
- Môn chủ!
Tình trạng của môn chủ vô cùng nguy cấp, buộc Thiên Như Vân phải thực hiện biện pháp mạnh để ép toàn bộ chất độc ra khỏi cơ thể ông ta.
Thiên Như Vân nhắm mắt lại, lập tức một không gian màu đen tuyền hiện ra giữa không trung.
Shhhh!
Từ trong mảnh không gian tăm tối đó, Thiên Như Vân lấy ra một chiếc bình thủy tinh dung tích khoảng một lít.
Hắn mở nắp bình, một giọt chất lỏng màu đỏ rực như máu từ từ bay lên khỏi miệng bình. Thiên Như Vân lẩm bẩm.
‘Không ngờ lại phải sử dụng nó trong tình huống này.’
Thứ đó là Hắc Long Huyết, chỉ cần một giọt cũng đủ để kéo người từ cõi quỷ môn quan trở về dương gian nếu họ còn thoi thóp. Do đó mà nó chẳng khác gì tiên dược cả.
- Thứ đó là gì?
Nhịn không nổi tò mò, Cảnh Thiên Quốc lên tiếng hỏi nhưng bị Thiên Như Vân phớt lờ.
Giọt huyết dịch rơi vào miệng môn chủ, hòa tan ngay tức khắc, và rồi ...
- Kuak!
Trên giường, môn chủ quằn quại trong đau đớn. Bọn họ định xông lên nhưng bị Hồ Bang ngăn lại.
Can thiệp vào lúc này chỉ khiến mọi thứ tệ hơn. Huyết Linh Thú chứa đựng nguồn năng lượng cuồng bạo, và Hồ Bang hiểu rõ hơn ai hết tác dụng phụ của nó.
‘Đau đớn thế này mới đúng.’
Người bình thường vốn sở hữu ngũ hành, và chúng luôn duy trì trạng thái cân bằng. Tuy nhiên, sự cân bằng này có thể bị phá vỡ, dẫn đến những hậu quả nguy hiểm.
Khi Hắc Long Huyết được đưa vào cơ thể, thổ khí bỗng nhiên tăng vọt, đòi hỏi phải nhanh chóng trấn áp để tránh mất kiểm soát.
Với tu vi Thiên Nhân Cảnh, Thiên Như Vân dễ dàng điều khiển ngũ hành. Khi hắn giơ tay ra, năng lượng trong tự nhiên bắt đầu dao động dữ dội.
- Ohhh!
Các trưởng lão không khỏi kinh ngạc trước khung cảnh trước mắt. Bên trong Tuyết Tuyến, thuỷ nguyên tố vốn chiếm ưu thế, nhưng giờ đây, bốn nguyên tố còn lại của ngũ hành đều được Thiên Như Vân triệu hồi từ bên ngoài, hội tụ về đây.
Wooong!
- Kuak!
Triệu chứng co giật của môn chủ dần dịu lại, y chìm vào yên tĩnh. Dường như cho thấy tình hình đang tiến triển tốt đẹp.
‘Kẻ này lại có thể khống chế được ngũ hành nguyên tố.’
Năng lượng thuần khiết tràn đầy trong cơ thể môn chủ, minh chứng cho việc ông ta đã lĩnh hội bí quyết hấp thu nguồn năng lượng tinh túy nhất. Nhờ vậy, việc cân bằng ngũ hành trong cơ thể trở nên dễ dàng.
Khi Hắc Long Huyết thẩm thấu vào cơ thể, sức mạnh tiềm ẩn của nó sẽ hỗ trợ ông ta giải độc và tái tạo phần da thịt bị tổn thương.
Shhh!
Sự thay đổi rõ rệt đang hiện hữu trước mắt. Tốc độ hồi phục của môn chủ quả thật đáng kinh ngạc. Chỉ trong chốc lát, những đường gân xanh nhăn nhúm đã biến mất, thay vào đó là làn da mịn màng vốn có.
- Ngài … ngài ấy ...
Khóe mắt Cảnh Thiên Quốc ươn ướt, xúc động đến nghẹn ngào không nói nên lời.
Ông nhìn Thiên Như Vân, ánh mắt tràn đầy ân hận và biết ơn.
‘Ta nên xin lỗi hắn vì đã không tin tưởng hắn ngay từ đầu.’
Chính lúc đó.
Grrr!
Bỗng chốc, mặt đất rung chuyển dữ dội, mạnh hơn nhiều so với những trận trước. Tiếng gầm rú vang vọng khiến các trưởng lão giật mình hoảng hốt. Họ vội vàng lao ra ngoài để kiểm tra tình hình.
Kwang!
Trước mắt họ là một ngọn núi khổng lồ mới xuất hiện.
Kwang!
Tiếng gầm rú vang lên dữ dội như có thứ gì đó đang cố gắng thoát ra khỏi ngọn núi.
- Chuyện gì đang xảy ra ở đó?
Mặc dù vô cùng lo lắng và muốn đến đó ngay lập tức, nhưng vì an toàn của Môn chủ, các trưởng lão không dám tự ý rời đi. Tuy nhiên, đứng đây cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Đúng lúc đó, một bóng người loạng choạng chạy tới.
- Tiểu thư!
Hạ Bạch Linh xuất hiện với gương mặt tái nhợt, mồ hôi nhễ nhại, đôi chân run rẩy lảo đảo. Trên cánh tay cô ta còn hằn rõ vết bầm tím.
- Làm ơn cứu giúp! Phu quân ta đang gặp nguy hiểm.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook