Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 409: Đại Yêu Quái. (3)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 409: Đại Yêu Quái. (3)
Cảnh Thiên Quốc lẩm bẩm, ngưng tụ ba thanh Vô Hình Chi Kiếm tấn công nhưng đã bị thứ gì đó chặn lại.
Papak!
Cái đuôi vàng khổng lồ quật mạnh xuống đất.
- Nó chặn được cả Vô Hình Chi Kiếm?
Những yêu quái luôn được trời phú cho năng lực vượt xa sức tưởng tượng của con người.
Grrr!
Tiếng gầm rú vang vọng khắp hang động.
Cánh cửa đá sau lưng họ đang từ từ đóng lại.
Nhận ra tình thế nguy cấp, trưởng lão Trình vội vàng lao về phía cánh cửa nhưng bị một cái đuôi khác quất bay đi.
- Euk!
Thình thịch!
Ông ta ngã gục vào vách tường, máu tươi từ miệng trào ra không ngừng. Tiếng la hét của Hạ Bạch Linh vang vọng khắp căn phòng
- Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận rồi sao? Mau thả phu quân ra!!
Cửu Vĩ Yêu Hồ quay sang Hạ Bạch Linh, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
- Cái gì?
Trưởng lão Cảnh linh cảm thấy có điều bất thường. Ông ta nghi ngờ Hạ Bạch Linh đã che giấu một phần sự thật, rằng giữa cô và Cửu Vĩ Yêu Hồ có một thỏa thuận bí mật nào đó.
- Tiểu thư!
Cảnh Thiên Quốc gào thét khi biết Hạ Bạch Linh phản bội ngay từ đầu. Ả ta từ đầu đã đứng ngoài hang động!
Thình thịch!
Cánh cửa đá khép lại với tiếng ầm vang, nhốt các trưởng lão bên trong hang tối.
Hạ Bạch Linh tự rầm rì bằng giọng độc địa.
- Ta không sai, ta sẽ làm bất cứ thứ gì để có thể cứu phu quân.
Suy đoán của Cảnh Thiên Quốc là chính xác. Hạ Bạch Linh đã lập giao ước với Cửu Vĩ Yêu Hồ, đánh đổi mạng sống của các trưởng lão để cứu Mạch Vĩ Cương.
[Ta bị giam cầm quá lâu, ta cần máu tươi. Nếu ngươi đồng ý thỏa thuận, ta sẽ tha cho tên này và cả ngươi.]
Kế hoạch ban đầu của Cửu Vĩ Yêu Hồ là khống chế Hạ Bạch Linh, nhưng huyết mạch họ Hạ đã ngăn cản điều đó. Thay vào đó, Cửu Vĩ Yêu Hồ đã lợi dụng Hạ Bạch Linh như một công cụ để thỏa mãn cơn đói khát.
‘Đây là cách duy nhất để cứu phu quân.’
Hạ Bạch Linh cố gắng trấn an bản thân. Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên.
- Ngươi đứng đây làm gì?
Giọng nói bị át đi bởi tiếng gầm gừ dữ dội, khiến Hạ Bạch Linh không thể nghe rõ là ai đang nói. Quay đầu lại, ả ta sững người trước người thanh niên đứng trước mặt.
- Ngươi là ai?
Người đó là một thanh niên mặc hắc y, với đôi mắt sắc sảo và khuôn mặt tuấn tú. Đó chính là Thiên Như Vân, nhưng Hạ Bạch Linh lại không nhận ra.
Khi ả quay trở về, Thiên Như Vân đang ở trong phòng cùng môn chủ. Và vì quá căng thẳng dẫn dụ các trưởng lão ra ngoài, ả ta không hề biết còn có thêm những người khác ngoài những trưởng lão.
Thiên Như Vân hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
- Tại sao lại đóng cửa?
Hạ Bạch Linh lúng túng, không biết phải trả lời thế nào.
- Các trưởng lão bảo ta đóng cửa lại vì sẽ rất nguy hiểm.
Thiên Như Vân lạnh giọng hỏi tiếp.
- Vậy con quái vật đó có giữ lời hứa, tha mạng cho phu quân ngươi không?
‘!?’
‘Sao hắn ta biết được.’
Thiên Như Vân nhìn về phía cánh cửa, giọng nói đầy uy quyền.
- Mở ra.
Hạ Bạch Linh nghiến răng, trong hang động vọng ra tiếng va đập dữ dội từ trận chiến của các trưởng lão. Ả ta biết rằng chỉ khi bọn họ chết đi thì giao dịch mới được hoàn thành.
- … Ta không thể.
- Hửm?
- Nếu ta mở cửa, phu quân ta sẽ chết!
Thiên Như Vân lặp lại mệnh lệnh, giọng nói lạnh lùng.
- Mở cửa ra.
‘Người này.’
Từ nhỏ, cô đã được huấn luyện để trở thành môn chủ tiếp theo Ân Tử Lâm, rèn luyện lòng tự tôn và ý chí mạnh mẽ. Việc Thiên Như Vân ra lệnh một cách ngang ngược khiến ả vô cùng khó chịu.
Hạ Bạch Linh lập tức hét lên.
- Ngươi! Ngươi có biết ta là ...
Chưa kịp dứt lời, Hạ Bạch Linh đã bị Thiên Như Vân tóm lấy. Hắn bóp chặt khuôn mặt ả, lực mạnh khiến ả ta tưởng như xương quai hàm sắp vỡ vụn.
- Ngươi là ai ta không quan tâm! Mở cửa ra!
Nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy Hạ Bạch Linh, nhưng ả ta vẫn kiên quyết không nhượng bộ.
- Nếu ngươi dám làm hại ta, ta sẽ không bao giờ mở cửa ...
Lý do Hạ Bạch Linh đưa ra là chỉ những người mang huyết mạch họ Hạ mới có thể mở cánh cửa này. Tin rằng Thiên Như Vân không thể làm gì mình, Hạ Bạch Linh bám víu vào hy vọng mong manh.
Nhưng mà ...
- Ngươi nghĩ rằng ta không thể mở cửa nên mới trông cậy vào ngươi?
- Sao cơ?
Hạ Bạch Linh hoang mang, không hiểu ý đồ của hắn.
Slash!
Bỗng chốc, một đường đen kịt như tia chớp xé toạc không gian, bổ đôi cánh cửa đá thành hai mảnh.
Hạ Bạch Linh trợn tròn mắt, kinh ngạc đến tột độ, thì thầm.
- Sao có thể?
Thiên Như Vân lạnh giọng nói.
- Ngô Dũng đã cầu xin ta tha mạng cho ngươi một lần.
‘!?’
Uy áp mạnh mẽ đè nặng lên ngực Hạ Bạch Linh, khiến ả không thể thở nổi.
- Nhưng ngươi đã lãng phí cơ hội đó rồi.
Shhh!
Hạ Bạch Linh hoảng loạn, tuyệt vọng đưa tay ra van xin, nhưng vô ích.
Crack!
Thiên Như Vân nắm lấy hàm dưới của ả ta và...
Crack!
Thiên Như Vân bóp chặt hàm dưới khiến ả cảm nhận được cơn đau đớn đến tột cùng.
- Kuaak!
Hàm Hạ Bạch Linh bị xé nát, tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp hang động.
- Câm miệng.
Slash!
Thiên Như Vân rút kiếm, vung tay chém mạnh về phía Hạ Bạch Linh …
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook