Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
-
Chapter Chương 410: Cửu Vĩ Yêu Hồ. (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 410: Cửu Vĩ Yêu Hồ. (1)
Khoảnh khắc cánh cửa đá sập lại, Cảnh Thiên Quốc và Trình Chấn Khuê bắt đầu đối diện với thời khắc sinh tử của bản thân.
Kwakwakwang!
Mỗi khi cái đuôi vàng khổng lồ quét qua, nó đều phá hủy mọi thứ trên đường đi, khiến cho hai vị trưởng lão vất vả né tránh những đòn tấn công từ nó. Trong khi đó, Kim Sắc Cửu Vĩ Yêu Hồ nằm trên bệ đá, đang thong thả gặm nhấm trái tim trưởng lão Hoàng.
Nhoằm! Nhoam Nhoam!
Cảnh tượng chết chóc đó đối lập hoàn toàn với vẻ đẹp ma mị của yêu hồ. Khuôn mặt đầy dụ hoặc của nó có thể khiến bất cứ ai say đắm, quên đi nỗi sợ hãi.
- Tuyệt thật đấy!
Khóe môi Cửu Vĩ Yêu Hồ cong lên một nụ cười thỏa mãn.
Trái tim trưởng lão Hoàng chứa đựng nguồn sức mạnh, đã giúp cơ thể cô ta hồi phục hoàn toàn.
- Thật tốt!
Cửu Vĩ Yêu Hồ chậm rãi nuốt trọn quả tim và đứng dậy. Chiếc roi đen quấn chặt lấy phần dưới cơ thể trần trụi bỗng tỏa ra ánh sáng đỏ rực như muốn kìm hãm nó.
- Mi có thể giữ ta được bao lâu?
Cô ta chế giễu, tay nhẹ nhàng gõ lên chiếc roi. Những chữ khắc màu đỏ trên roi dần nhạt nhòa và biến mất.
Shhh!
Khi những dòng chữ đỏ mất đi ánh sáng, cô ta đứng bật dậy với vẻ mặt hả hê. Mạch Vĩ Cương đứng thất thần ở một bên, đôi mắt thất thần nhìn theo bóng dáng Đại Yêu Quái Cửu Vĩ Yêu Hồ.
- Lấy nó ra cho ta.
Mạch Vĩ Cương kéo tay cầm và chiếc roi đã được gỡ khỏi thân dưới, nó trở lại hình dạng của một chiếc roi thông thường.
Chát!
- Ahh!
Kim Sắc Cửu Vĩ Yêu Hồ rít lên đau đớn. Khuôn mặt cô ta nhuốm đầy cảm xúc sung sướng, hả hê và cả một chút tàn ác. Sau khi bị giam cầm nhiều năm, cuối cùng cô ta cũng được giải thoát. Cả thế giới như nằm gọn trong tầm tay cô ta. Cô ta cười phá lên.
- Hahahahahaha!
Tiếng cười vang vọng rồi dần tắt lịm. Cô nhìn vào chiếc roi trong tay Mạch Vĩ Cương, ánh mắt đầy căm hận.
- Đúng là một thứ kỳ lạ.
Nếu không phải vì chiếc roi thần này, cô ta đã không bị giam cầm ở đây.
Khi cô đưa tay ra, Mạch Vĩ Cương lịch sự đưa chiếc roi trong tay cho cô. Cửu Vĩ Yêu Hồ túm chặt lấy đầu roi, đôi mắt ánh lên vẻ tàn ác khi vuốt ve lưỡi roi sắc bén.
- Ta sẽ nghiền nát ngươi thành từng mảnh!
Cửu Vĩ Yêu Hồ dùng cả hai tay kéo chiếc roi. Chiếc roi căng như dây cung, những đường vân gỗ nổi lên vì chịu lực. Tuy nhiên, chiếc roi vẫn còn nguyên.
- Cái gì?
Lông mày Cửu Vĩ Yêu Hồ nhướng lên đầy vẻ khó hiểu. Dù bị giam cầm đã lâu, nhưng sức mạnh hàng ngàn năm của Đại Yêu Quái vẫn chưa hề suy giảm.
- Ngươi càng thần kỳ thì ta càng muốn phá hủy.
Sức mạnh đã bị giới hạn trong hình dạng con người. Và giờ, cô ta sẽ trở về nguyên bản và giải phóng toàn bộ sức mạnh chỉ để phá huỷ thứ pháp khí này.
Lúc này, Cửu Vĩ Yêu Hồ bắt đầu biến hình, cơ thể cô căng ra, những sợi lông trắng bạc nhú lên tua tủa
- Tà ma ngoại đạo! Nhận lấy một kiếm của ta.
Shhh!
Cảnh Thiên Quốc hét lên, nâng hai thanh Vô Hinh Chi Kiếm chém tới tấp, cố gắng ngăn chặn những chiếc đuôi quét ngang.
- Ngươi không tệ! Đã lâu lắm rồi không ai dám đối đầu với ta như vậy. Thật thú vị!
Wheik!
- Cái gì?
Cảnh Thiên Quốc vội vàng né tránh nhưng chiếc đuôi đã nhanh hơn một bước, quất mạnh vào lưng ông. Chỉ chậm một chút thôi, ông ta đã bị trọng thương.
Pak!
- Kuak!
Một chiếc đuôi khác đập vào ông ta từ trên cao, tiếp theo là hai cái đuôi nữa đâm vào cùng lúc.
Bang!
Cơ thể Cảnh Thiên Quốc như một chiếc lá khô bị gió cuốn bay, đập mạnh xuống đất, tạo nên một hố sâu hun hút tới năm mét.
- Kuaa.
Dù đã cố gắng bảo vệ bằng nội lực, nhưng sức mạnh của Cửu Vĩ Yêu Hồ quá khủng khiếp. Những chiếc đuôi trắng muốt, dài ngoằng quất tới quất lui như những con rắn độc, khiến ông ta không biết đối phó từ đâu.
Cả người ông tê dại, đôi chân như bị chôn chặt trong đất, không thể nhúc nhích.
Trong cơn hoảng loạn tột cùng, ông ta nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Cửu Vĩ Yêu Hồ vang lên từ trên cao.
- Tim của một kẻ mạnh như ngươi chắc sẽ rất ngon miệng.
Cô ta tặc lưỡi, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Cảnh Thiên Quốc, lưỡi liếm môi đầy tham lam.
- Ta có nên ăn ngươi không nhỉ?
Cảnh Thiên Quốc ngã xuống một cái hố sâu hun hút. Khi ngẩng đầu lên, ông ta nhìn thấy một người phụ nữ đang mỉm cười bí ẩn. Xung quanh cô ta, những chiếc đuôi dài ngoằng bay lượn trông thật đáng sợ.
Wheik!
Bất ngờ, một chiếc đuôi khổng lồ lao tới, quấn chặt lấy ông ta. Tiếng vù vù rít lên nghe thật kinh hoàng.
- Cảnh Thiên Quốc, chạy mau!
Trình Chấn Khuê hét lên nhưng đã quá muộn.
- Ahhh ...
Tất cả võ công mà ông ta dày công luyện tập bấy lâu nay giờ đây trở nên vô dụng trước Cửu Vĩ Yêu Hồ. Quả không hổ là Đại Yêu Quái.
Đúng lúc đó, hai tiếng động lạ vang lên.
Xoẹt! Pang!
- Ack!
Tiếng kêu thất thanh của Cửu Vĩ Yêu Hồ cắt ngang không khí.
Cảnh Thiên Quốc từ từ mở mắt ra. Ông ta ngạc nhiên khi thấy chiếc đuôi của quái vật bị quăng ra một góc. Điều kỳ lạ hơn nữa là chiếc đuôi vẫn còn nguyên vẹn. Rồi một giọng nói vang lên.
- Ta đã thử cắt nó, nhưng thật khó khăn.
- Ngươi?
Người đó là Thiên Như Vân, trong tay cầm Vô Hình Chi Kiếm.
* * *
[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook