Ngã Lão Ma Thần 2: Ma Thần Giáng Lâm
Chapter Chương 437: Các Ngươi Cùng Lên Đi. (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 437: Các Ngươi Cùng Lên Đi. (2)

Tak!

Gã đàn ông trông có vẻ là thủ lĩnh của nhóm búng tay, ra hiệu cho người dẫn chương trình bắt đầu. Ngay lập tức, tiếng hò reo lại bùng nổ.

- Hãy cho chúng ta chiêm ngưỡng thực lực của các ngươi. 

- Phù! 

- Những kẻ này không hề đơn giản. Chúng đều là trụ cột của Hội Black Roaring từ nước Úc. Còn kẻ kia hình như là hội trưởng Max.

Người dẫn chương trình đeo mặt nạ tím giơ tay lên, kết giới lại một lần nữa được dựng lên.

Woong!

Max và những kẻ còn lại im lặng chờ đợi kết giới hình thành hoàn chỉnh. Chúng đã gắn bó với nhau trong một thời gian dài, từng lập kỷ lục hợp sức tiêu diệt một thực thể cấp S chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ.

Ngay khi kết giới hoàn toàn hình thành, Max giơ tay, hai tên trong nhóm với năng lực chiến đấu mạnh mẽ nhất lập tức lao về phía Thiên Như Vân. Nhưng ngay lúc đó.

- Kwajik! 

‘!?’

Chẳng ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Rõ ràng hai tên kia đã lao đi với tốc độ rất nhanh ngay khi kết giới hình thành, nhưng chúng dường như biến mất hoàn toàn. Dấu vết duy nhất còn sót lại là máu và những mảnh thịt vương vãi trên nền đất.

- Hả? 

Khi hai tên áo đen đó xông đến, Thiên Như Vân chỉ làm hành động siết chặt bàn tay. Nhưng những kẻ am hiểu võ công đều bàng hoàng trước những gì hắn vừa làm.

‘Hắn ta đã làm vậy chỉ bằng nội lực?’

Đó là một luồng năng lượng áp đảo khiến người khác cảm giác như bị búa tạ giáng xuống. Hai tên người Úc định tấn công Thiên Như Vân đã bị nghiền nát đến chết ngay lập tức. Thiên Như Vân không hề có ý định nương tay, bởi đây là trận chiến sinh tử.

- Quái … Quái vật …

- Hắn ta là quái vật.

Tất cả những kẻ trong đấu trường đều cảm thấy như bị rút cạn sinh lực khi nhìn chằm chằm vào bàn tay đã xé toạc mặt Amuchai và nghiền nát đám dị nhân nước Úc đến chết.

Đây không còn là giải trí nữa, mà là một cuộc thảm sát do một người kia gây ra.

- Điên rồi! 

Ngay cả người dẫn chương trình cũng chết lặng. Quá sức sốc. Thiên Như Vân rút kiếm, chém thẳng vào kết giới.

Xoẹt!

Chỉ với hai nhát chém, kết giới rạn nứt, tạo thành một lối vào như cánh cửa.

- Kết giới vỡ rồi? 

Người dẫn chương trình không giấu nổi sự bàng hoàng. Kết giới mà ngay cả một thực thể cấp A cũng không thể phá hủy đã bị chọc thủng. Thiên Như Vân bước ra khỏi kết giới, cầm lấy Thập Luân đang treo bên cạnh người dẫn chương trình.

- Còn muốn phàn nàn gì nữa không? 

Trước lời nói lạnh lùng của Thiên Như Vân, người dẫn chương trình chỉ biết gật đầu. Tất cả mọi người đều im lặng theo dõi, không một ai dám lên tiếng phản đối.

- Được rồi, chúng ta sẽ nghỉ giải lao trong mười lăm phút.

Người dẫn chương trình quyết định tiếp tục buổi đấu giá lúc này là điều không thể. Trong khi đó, tại phòng quan sát.

Khuôn mặt Jay nhìn chằm chằm qua cửa sổ tái nhợt.

- Quái vật …

Thái Văn Đức ngồi bên cạnh, gật đầu. Hắn ta cũng bàng hoàng không kém trước tình huống ngoài dự đoán này.

- Giờ chúng ta phải làm gì? 

Trò chơi giải trí đã thất bại, và trong trường hợp này, Tập đoàn MS đã chuẩn bị sẵn sàng tập hợp những sát thủ mạnh hơn để đạt được mục tiêu của mình.

‘Nhưng trước đó ...’

Thái Văn Đức nhìn Jay.

‘Kế hoạch phải thay đổi một chút rồi.’

Phía dưới lớp mặt nạ, đôi mắt dị sắc của Thái Văn Đức lóe lên tia thâm độc. Hắn ta nghĩ đến việc dùng Jay làm con mồi để có thể giết chết Thiên Như Vân.

Ánh nhìn của Thái Văn Đức khiến Jay lạnh sống lưng, giật mình quay đầu sang. Jay cũng không phải hạng tầm thường. Thái Văn Đức đã âm thầm vận dị năng.

Tatak!

Quay lại, Jay hỏi.

- Ngươi định làm gì?

Thái Văn Đức cười khẩy, những ngón tay lóe sáng một màu đỏ rực.

- Nhiệm vụ đã thất bại, nếu cấp trên biết chuyện, không phải nên có một người nào đó chịu trách nhiệm à?

- Vậy ra ngươi muốn ‘một người nào đó’ là ta?

Những dòng năng lượng đỏ rực bao bọc lấy tay Thái Văn Đức. Biết rõ đối phương sẽ không bỏ qua cho mình, Jay bước xuống đất, quyết định đánh phủ đầu.

- Đứng yên! 

Thái Văn Đức cố gắng bắt lấy Jay.

- Grrr!

- Euk! 

Tuy nhiên, trong tích tắc, sàn nhà bị xuyên thủng một lỗ lớn, Thái Văn Đức rơi thẳng xuống tầng dưới.

Dị năng của Jay chính là ăn mòn mọi thứ hắn chạm vào. Nhìn vào cái hố giữa sàn nhà mình vừa tạo ra, hắn lẩm bẩm.

- Ta đã biết sẽ có ngày ngươi đâm sau lưng ta.

Tình thế cấp bách, Jay phải rời khỏi đây ngay. Tuy nhiên, khi Jay chạy về phía lối vào của phòng quan sát, hắn ta nghe thấy tiếng đánh nhau và tiếng la hét ngày càng gần hơn.

‘Lão già đó nhanh như vậy đã trèo lên đây?’

RẦM!

- Kuak! 

Cánh cửa phòng vỡ tan, một bóng người đập vào vách tường trong phòng rồi rơi xuống đất, gương mặt đầy máu me, đó không phải Thái Văn Đức.

- Kuak! 

‘Người … người này ...?’

Người đàn ông đang nằm la liệt trên vũng máu đó là vệ sĩ của Thái Văn Đức, hắn ta nãy giờ vẫn đứng canh gác ở lối vào phòng. Quá đỗi ngạc nhiên, Jay lùi lại, bước qua cánh của là một người mà hắn không hề nghĩ tới.

Đó là một người đàn ông bê bết máu - chính là tên vệ sĩ canh gác cửa phòng của Chae Mun-tak. Jay hoảng hốt lùi lại, mở to mắt nhìn người vừa xuất hiện.

Hắn ta nhận ra người đó là ai.

- Thiên … Thiên Mục Thành, phó chủ tịch Yongchun? 

Thiên Như Vân đã xuất hiện trong phòng quan sát. Sau trận đấu, Jay nghĩ rằng Thiên Như Vân đã trở về chỗ ngồi, nhưng hắn ta đã đến thẳng đây.

Thiên Như Vân vươn tay bắt lấy Jay đang toan chạy trốn.

Woong!

- Euk! 

Cơ thể Jay bị nhấc bổng lên, kéo về phía. Hắn ta bị Thiên Như Vân bóp chặt cổ.

- Kuak! 

- Gã trọc. Ngươi là kẻ  chịu trách nhiệm chỗ này phải không?

‘!?’

Jay thầm chửi rủa, Thái Văn Bạch vừa bị hắn đẩy xuống tầng dưới, sớm không đến muộn không đến, Thiên Như Vân lại xuất hiện ngay lúc này.

* * *

[Nếu bạn phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn về bản dịch này thì hãy để lại lời bình dưới khung comment. Sự hài lòng của bạn chính là sự thành công của chúng tôi.]

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...