Nghe phiên bản audio của truyện:

[Phát triển một trò chơi đạt đánh giá 1 sao.]

[Nhiệm vụ hoàn thành]

Đột nhiên, một loạt thông báo vụt qua tầm mắt, khiến tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn trân trối.

“Cái quái gì thế…?”

*‘Mình hoàn thành nhiệm vụ rồi ư?’*

…Nhưng tại sao lại là lúc này? Tôi đã làm xong game được cả tiếng đồng hồ rồi kia mà. Cớ gì lại là bây giờ?

Thông báo vẫn chưa kết thúc.

[Đang tính toán phần thưởng…]

Dòng thông báo cuối cùng kéo tâm trí tôi về thực tại ngay lập tức.

Dù vẫn còn hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi không khỏi phấn khích về phần thưởng—nhất là mục ‘Cửa Hàng’. Tôi có cảm giác thứ mình muốn đang chờ đợi ở đó.

[Đã tính toán xong phần thưởng]

Đinh—!

Một tiếng chuông nhỏ vang lên trong đầu, cùng lúc một cửa sổ mới hiện ra trước mắt tôi.

[+ 1000 SP]

[Đã mở khóa Cửa Hàng!]

─────[Cửa Hàng]─────

-> [Cấp Bậc Một]

[Dao Đồ Tể] : Con dao có khả năng cắt xuyên qua các vật thể và thực thể dị thường. Giết càng nhiều, nó càng trở nên mạnh hơn! Không tiêu hao. Giá : 10,000 SP

[Mr. Huggs] : Một con gấu bông bẩn thỉu giúp giảm sự hung hăng trong bán kính 5 mét. Tuy nhiên, tiếp xúc kéo dài sẽ gây ra tình trạng phụ thuộc nghiêm trọng và bất ổn cảm xúc khi bị tách rời. Giá : 2,178 SP

[Kênh Người Chết] : Một chiếc radio chỉ dò được một kênh phát giọng nói của người đã khuất. Đôi khi, họ sẽ trả lời câu hỏi. Giá : 999 SP

[Điểm Hiện Có : 1,000 SP]

[Tỷ giá quy đổi : 1$ = 0.1 SP]

─────[Cửa Hàng]─────

Giao diện hiện ra khiến tôi không khỏi bất ngờ. Vô số vật phẩm được liệt kê, mỗi món đều kèm theo mô tả và giá tiền riêng.

“10.000 SP?”

Đây là đơn vị tiền tệ dùng trong cửa hàng à?

Tôi nhanh chóng có được câu trả lời khi phát hiện ra thông tin liên quan.

“Tỷ giá quy đổi? Một đô la đổi được 0.1 SP? Thế này thì…”

Chẳng phải là ăn cướp giữa ban ngày sao? Tính cả khoản tiết kiệm khoảng 7.000 đô la của mình, tôi cũng chỉ đổi được vỏn vẹn 700 SP. Với chừng đó thì mua được cái gì cơ chứ?

“Không, thực ra cũng có khá nhiều thứ…”

Bên phải cửa sổ, một thanh tìm kiếm đang khẽ nhấp nháy — một bộ đếm nhỏ bên cạnh cho thấy tổng số vật phẩm hiện có.

[Tìm kiếm █──────────] Tổng số vật phẩm: 137

Con số này khiến tôi khá bất ngờ. Nhiều phết. Tôi cũng có thể thấy rằng còn nhiều vật phẩm khác nữa, nhưng những khu vực đó đã bị khóa.

Những vật phẩm duy nhất mà tôi có thể truy cập là những thứ nằm trong mục [Cấp Bậc Một].

*‘…Mình tò mò không biết nó có nghĩa là gì, nhưng giờ thì chuyện đó không quan trọng.’*

Lúc này, trong đầu tôi chỉ có một thứ duy nhất.

“Thuốc. Mình cần tìm thuốc.”

Tôi cảm nhận được tình trạng của mình đang xấu đi, nhất là khi phải chịu thêm căng thẳng và thiếu ngủ.

Tôi vẫn còn thuốc của mình, nhưng chúng chỉ là thuốc ức chế tạm thời. Chúng không giải quyết tận gốc căn bệnh mà chỉ đang dần mất đi tác dụng.

“Nó ở đâu nhỉ…?”

Nhấn vào thanh tìm kiếm, một bộ lọc bung ra bên dưới, chia vật phẩm thành ‘Tiêu hao’ và ‘Không tiêu hao’. Ngay sau đó, một thanh trượt giá hiện ra, và tôi giới hạn nó ở mức 1700 SP, tổng số điểm tôi đang có.

Số dư này làm tôi ngạc nhiên. Nó cao hơn tôi nghĩ, nhưng điều đó không quan trọng. Tìm ra thuốc mới là việc duy nhất cần làm.

Vật phẩm hiện có: 12

Tôi nhanh chóng lướt qua danh sách trước khi ánh mắt dừng lại ở một món đồ.

(Đề cử) [Lumenol] : Ngăn chặn sự lây lan của Vết Nứt trong một tuần, giảm triệu chứng tức thời và ngăn chặn Mảnh Vỡ Nhận Thức mới phát triển. Tiêu hao. Giá : 250SP

“Hả?”

Đọc dòng mô tả, tôi ngẩn người. Vết Nứt ư? Mảnh Vỡ Nhận Thức? Hai cái của nợ này rốt cuộc có nghĩa là gì?

Tôi chẳng hiểu mô tê gì cả.

Phần mô tả thật khó hiểu, nhưng tôi cũng chẳng có gì để giúp mình tìm ra ý nghĩa của chúng.

*‘Lát nữa mình nên thử hỏi Kyle. Cậu ấy có thể biết gì đó.’*

Tôi có cảm giác những từ này có liên quan mật thiết đến hệ thống của thế giới này.

Bỏ qua chuyện đó đã…

Nhìn bảng giá, tôi không khỏi hít một hơi khí lạnh.

“250 SP? Đắt điên rồ.”

Thật lòng mà nói, tôi đã lướt qua nó nếu không có cái chữ ‘Đề cử’ nhỏ nhắn nằm cạnh tên vật phẩm.

Chỉ cần liếc qua là tôi hiểu ngay, đây là manh mối mà Hệ thống cung cấp liên quan đến tình trạng của mình.

Dù còn nghi ngờ, tôi vẫn quyết định mua nó, nhấn vào nút ‘mua’ ngay bên dưới. Khoảnh khắc tôi nhấn nút, số dư của tôi tụt xuống còn 750, và một thông báo lóe lên trước mắt.

[Mua hàng thành công!]

Phụt!

Một tiếng động quen thuộc vang lên, và một vật phẩm từ trên cao rơi xuống.

“Ối!”

Vật phẩm rơi thẳng vào tay khi tôi giơ ra đỡ lấy.

“...Đây là thuốc à?”

Nó màu trắng và có kích thước bằng một viên thuốc. Thực tế, trông nó và cảm giác cầm nắm y hệt một viên thuốc bình thường. Tôi kẹp nó giữa hai ngón tay, nửa mong đợi nó sẽ rung lên, dịch chuyển hay làm điều gì đó kỳ lạ.

Nhưng không. Nó chỉ nằm im lìm, không có gì đặc biệt.

*‘Mình có nên uống với nước không nhỉ?’*

Không có hướng dẫn sử dụng nào, nhưng nhìn vào thiết kế của nó, tôi đi lấy một cốc nước rồi nốc viên thuốc vào bụng.

Viên thuốc trôi tuột xuống dạ dày ngay sau đó, và tôi ngồi xuống, chờ đợi điều gì đó xảy ra.

*‘Chắc chắn mình sẽ sớm biết thôi.’*

Tôi ngồi chờ. Chờ đợi một điều gì đó xảy ra. Tôi cứ chờ, vậy mà...

“....”

Mở mắt ra, tôi cau mày.

Tôi chẳng cảm thấy bất cứ thay đổi nào.

*‘Có gì sai sao? Hay là mình uống không đúng cách?’*

Tôi mở lại cửa hàng và đọc lại mô tả. Tuy nhiên, dường như không có hướng dẫn nào kèm theo.

“Có lẽ tác dụng của nó không rõ ràng…?”

Tôi cúi đầu xuống xem giờ và ngày.

“...Mình thường lên cơn sau mỗi mười hai tiếng. Mình sẽ bắt đầu bấm giờ từ bây giờ và xem nó có hiệu quả không.”

Đây là cách duy nhất để tôi kiểm tra xem viên thuốc có tác dụng hay không.

Ngay sau khi bắt đầu bấm giờ, mắt tôi lại dán vào cửa hàng. Hai tay tôi bắt đầu ngứa ngáy khi nhìn chằm chằm vào vô số vật phẩm.

Đặc biệt, ánh mắt tôi dừng lại ở [Dao Đồ Tể] trên trang đầu.

*‘Nếu có thứ đó, chẳng phải mình sẽ dễ dàng hơn khi đối đầu với Nhạc trưởng sao?’*

Tôi thực sự muốn nó, nhưng lại không có đủ tiền để mua.

Đó không phải là vật phẩm duy nhất mà tôi hứng thú. Có rất nhiều thứ hữu ích mà tôi khao khát có được.

Nhưng một lần nữa, vấn đề của tôi là thiếu tiền.

Tôi cần phải tìm cách kiếm tiền.

Nhưng điều đó không hề dễ dàng. Tôi không có việc làm, và thứ duy nhất tôi có là—

“Khoan đã!”

Một ý nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu tôi.

Vội vàng lôi máy tính ra và mở ứng dụng, mắt tôi dán vào đánh giá của trò chơi.

“Một sao…”

Tôi che miệng.

*‘Đúng rồi, mình tạo ra trò chơi không chỉ để hoàn thành nhiệm vụ. Mình cũng có thể bán nó và hy vọng kiếm được tiền.’*

Vấn đề duy nhất là liệu nó có kiếm ra tiền hay không.

Xét việc Hệ thống đã cho nó đánh giá một sao, chắc nó cũng không quá tệ nhỉ?

“Cứ cho là game hay đi, nhưng mình vẫn chỉ là một nhà phát triển độc lập, lượng người chơi có thể tiếp cận được chẳng đáng là bao. Mình cần tìm cách quảng bá và tạo một cú hích ban đầu để game bán được hàng.”

Tôi xoa trán trong khi vắt óc suy nghĩ về tình hình.

Giữa những dòng suy nghĩ đó, một thông báo nhấp nháy hiện lên.

Đinh!

Tôi từ từ ngước lên và thấy một thứ gì đó lóe lên trước mắt.

[Nhiệm vụ mới được giao!]

[Bạn đã tạo ra một trò chơi hoàn hảo để gieo rắc nỗi sợ cho người dân thế giới này. Sẽ thật đáng tiếc nếu không ai biết đến nó. Hãy tìm cách quảng bá trò chơi và đạt được ít nhất 10.000 lượt bán!]

[Phần thưởng : 3,000 SP]

[Thất bại : Cửa Hàng bị đóng]

[Thời gian giới hạn : Một tuần]

Miệng tôi há ra, rồi lại ngậm vào.

Rồi thì…

“Rồi rồi.”

Tôi gật đầu, sau đó quăng mình lên giường, kéo chăn trùm kín mít.

“...Kệ mẹ nó đi.”

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...