Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vinh Mặc cười thành tiếng, nhìn Hạ Quốc Lương nói: “Thầy hiểu được cũng nhiều thật đấy.”

Hạ Quốc Lương có chút đắc ý nói: “Còn không phải sao, dù sao cũng sống hơn cậu hai mươi năm đó?”

Vinh Mặc quay người đi về phía hành lý, tìm quần áo chuẩn bị đi tắm: “Cô ấy bây giờ không muốn tiếp nhận một đoạn tình cảm mới. Đúng rồi, thầy cũng đừng nói chuyện này trước mặt cô ấy nữa, tránh việc em với cô ấy ở cùng một chỗ sẽ cảm thấy bối rối, cô ấy còn đang làm thêm ở cửa tiệm của em đó.”

Hạ Quốc Lương gật gật đầu: “Cậu yên tâm, tôi hiểu mà.”

Nói thẳng ra, nếu như ở cùng một chỗ mà bối rối, vậy thì đến bạn bè cũng không chắc là làm được.

Sầm Tuế bên này không có người nói chuyện với cô về chuyện tình cảm, trong đầu cô cũng không nghĩ gì về vấn đề này.

Cô tắm xong, sấy khô tóc, mặc lên bộ đồ ngủ lụa dài tay, trèo lên giường nằm chơi điện thoại.

Lướt điện thoại một lúc, đột nhiên nhận được tin nhắn của học trưởng Lục Văn Bác.

Lục Văn Bác hỏi cô:

Sầm Tuế:

Lục Văn Bác:

Sầm Tuế:

Lục Văn Bác:

Sầm Tuế xem xong tin nhắn, cảm thấy vui mừng thay Lục Văn Bác.

Sầm Tuế:



Lục Văn Bác:

Sầm Tuế:

Sầm Tuế cùng Lục Văn Bác tán gẫu với nhau một hồi, mở phần mềm video lên xem phim.

Không có phim gì thú vị, cô xem một hồi thấy chán, chợt nhớ ra chiếc khăn tay để trong cặp, thế là xuống giường lấy khăn tay ra, quay lại giường lại tử tế suy xét một lượt.

Xem đằng trước, rồi lại đằng sau, mọi góc độ đều xem qua rồi, cũng không nhìn ra điều gì đặc biệt.

Duy nhất chỉ nhìn thấy, kiểu dáng chiếc khăn này rất cũ, vải cũng cũ, đều bị giặt đến phai màu rồi, trên nền xanh đã nổi một vài vết trắng. Từ bốn đường chỉ may xung quanh có thể thấy, chiếc khăn tay này được khâu thủ công, không phải đường may của máy khâu.

Thực sự không nhìn ra có gì đặc biệt, Sầm Tuế thở dài, ném khăn tay sang cái gối bên cạnh, tắt đèn đi ngủ.

Vì đã chạy cả ngày rất mệt, giấc ngủ đến cũng rất nhanh, cô rất nhanh tiến vào mộng đẹp.

Nửa đêm, trong phòng yên tĩnh.

Khách sạn mà Vinh Mặc chọn cách xa trung tâm thành phố, xung quanh cũng không có bất cứ âm thanh ồn ào nào.

Sầm Tuế đang gối đầu trên gối mềm, tóc dài xõa ra tự nhiên.

Chiếc khăn tay kia đặt ở bên gối của cô, bị gập lại một góc, yên tĩnh nằm ở đó.

Không biết đã ngủ được bao lâu, Sầm Tuế bắt đầu nằm mơ.

Cảnh trong mộng cũng loạn lên không rõ ràng, đột nhiên mơ thấy một cô gái trang điểm theo phong cách cổ xưa, trên người mặc một bộ cổ phục có họa tiết hoa nhỏ đang đứng trên gác mái, dựa vào lan can mà nhìn xa xăm, thoắt cái lại mộng thấy một lão đầu, sau đó lại nhìn thấy khuôn mặt của Vinh Mặc.

Cuối cùng là chiếc khăn tay kẻ sọc cũ kia.



Sầm Tuế mạnh mẽ tỉnh lại, trong khoảnh khắc trừng to mắt lên, những hình ảnh hỗn loạn vẫn còn trong đầu.

Nhưng đợi cô lấy điện thoại xem giờ xong, hạ điện thoại xuống, những hình ảnh trong mộng cũng dần trở nên mơ hồ.

Không còn muốn ngủ nữa, cô trừng mắt nằm trên giường phát ngốc một hồi.

Muốn hồi tưởng lại giấc mơ lúc nãy, phát hiện đều không nhớ được gì mấy.

Nghĩ một hồi lâu cũng nghĩ nhớ ra một chút, hình như là mơ thấy ông chủ của cô?

Còn về mơ thấy Vinh Mặc và cô ở cùng một chỗ làm gì, cái này không nhớ ra nữa.

Sau đó lại nghi hoặc, cẩn thận nghĩ lại một phen, trong đầu lại mãnh liệt nhớ ra—Cô hình như còn mơ thấy chiếc khăn tay?

Nghĩ đến đây, Sầm Tuế nhắm chặt mắt lại, cố gắng muốn nhớ lại càng chi tiết càng tốt.

Nhưng là càng cố gắng muốn nhớ lại chút gì đó, thì càng không thể nhớ ra nổi.

Một lúc sau, Sầm Tuế thở ra một hơi, không cùng giấc mộng kia so đo nữa.

Cô nhắm mặt lật người lại, nằm nghiêng sang một bên kéo chăn lên, định đi ngủ tiếp.

Tuy nhiên vừa thả lỏng đầu óc chưa lâu, trong đầu xẹt qua một tia sáng, một hình ảnh ngắn ngủi hiện ra trong phút chốc.

Sầm Tuế đột ngột mở mắt ra, sau đó lật người lại, dơ tay vội vàng bật điện trong phòng.

Ánh đèn đột ngột sáng lên khiến cô hơi chói mắt, dần thích ứng được một lúc, đưa tay ra lấy cái khăn tay bên cạnh, siết chặt chất vải trong tay sờ vài cái.

Không cảm thấy điều gì dị thường, cô ngồi dậy, tìm trong túi trang điểm dao cạo lông mày.

Sau đó cầm khăn tay và dao cạo mày đến đặt trên bàn, ngồi xuống ghế, đưa tay mở đèn bàn lên, theo ánh sáng, cẩn thận dùng lưỡi dao cạo cạo đường chỉ bên mép vải.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...