Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nói xong lại đột nhiên tiếp lời: “Thôi vậy, chính là tìm chỗ nào đó dạo chơi một chút đi, về sau tôi không đi cùng hai người nữa, không ở giữa hai người làm bóng đèn huỳnh quang đâu, hai người cứ nghe theo con tim mà từ từ hẹn hò đi. Ra ngoài chuyến này cũng không khiến hai người cô đơn đâu.”

Sầm Tuế nghe xong lời này, tay nắm chặt cốc trà sữa, hơi trừng mắt quay đầu liếc Hạ Quốc Lương: “Lão đầu anh đừng có nói linh tinh, đây là ông chủ của tôi, chúng tôi không phải cặp tình nhân, hẹn hò cái gì chứ, anh nói bừa như vậy, sẽ làm lỡ việc tìm bạn gái của ông cue, có biết không?”

Hạ Quốc Lương xuyên qua màn đêm nhìn Sầm Tuế: “Thật sự không phải một đôi?”

Sầm Tuế quay đầu nhìn ông ta: “Đương nhiên không phải, vì vậy anh đừng có mà gán ghép lung tung.”

Hạ Quốc lương đột nhiên cười một tiếng, đưa tay chỉnh lại gọng kính: “Nha đầu, tôi thấy cô và tiểu Vinh rất hợp nhau đấy chứ, trai tài gái sắc, làm việc cũng rất ăn ý, hay là hẹn hò thử xem. Tiểu Vinh không tồi, trong số những người trẻ tuổi mà tôi quen biết, cũng coi như là người đáng tin cậy nhất đó.”

Sầm Tuế quay đầu về, hút một ngụm trà sữa, chậm rãi nhai trân châu.

Nuốt xuống xong, cô mở miệng nói: “Lão đầu, anh đừng có mà nối dây tơ hồng lung tung, ông chủ của tôi trưởng thành ổn trọng như vậy, lại là người sống nội tâm, sao có thể nhìn trúng nha đầu tôi được. Tôi cũng không muốn yêu, tôi còn phải học tập thật tốt, còn phải lập nghiệp nữa.”

Vinh Mặc nghe xong nửa câu sau, quay qua nhìn cô.

Theo bản năng muốn giải thích bác bỏ một chút, nhưng sau khi nghe xong nửa câu sau, anh lại bác bỏ những lời kia nốt trở về.



Anh có thể nhìn ra, Sầm Tuế hiện tại đối với việc yêu đương, thật sự không có hứng thú.

Từ những gì anh ấy biết, nguyên nhân hiển nhiên đều là vì Sầm Tuế muốn học tập thật tốt, nếu như dính vào yêu đương sẽ rất không thuận lợi. Đã chịu khổ qua, cũng tổn thương một lần, vì vậy không muốn đâm đầu vào nữa.

Vinh Mặc không lên tiếng, Hạ Quốc Lương vẫn đang cùng Sầm Tuế nói chuyện, hỏi cô: “Cô hiện tại là học năm mấy rồi? định thi nghiên cứu sinh sao?”

Sầm Tuế trả lời ông ta: “Năm ba rồi, nửa kỳ sau của năm tư, chuẩn bị ôn tập để thi nghiên cứu sinh.”

Hạ Quốc Lương tiếp tục hỏi: “Cô định thi chuyên ngành gì? Tiểu nha đầu, cô trên phương diện giám định cổ vật rất có thiên phú, hay là thi vào khoa khảo cổ cũng được a. Tôi giới thiệu cho cô làm quen với hội trưởng của hiệp hội chúng tôi, ông ấy là chủ nhiệm khoa của khoa khảo cổ đại học Tô Châu, để ông ấy hướng dẫn cho cô, thế nào?”

Sầm Tuế nghĩ một lúc, ôm cốc trà sữa lắc đầu: “Không được, tôi mà học khảo cổ, thì việc kinh doanh của nhà tôi ai tiếp nhận đây? Ba tôi chỉ có đứa con gái độc nhất là tôi, tôi phải đảm đương nhiệm vụ gia đình chứ. Sau này bọn họ già rồi, lẽ nào lại giao công ty cho người khác sao?”

Hạ Quốc Lương tò mò hỏi: “Nhà cô kinh doanh cái gì vậy?”

Sầm Tuế uống một ngụm trà sữa, đơn giản đáp: “Mở mấy cửa hàng ở thành phố Tô An, bán đồ trang sức.”

Hạ Quốc Lương khẽ thở dài: “Cô mà không học khoa khảo cổ thì thật là đáng tiếc.”

Sầm Tuế cười cười: “Người trong ngành khảo cổ nhiều như vậy, cũng không thiếu một người như tôi.”



Nói chuyện đến khi về tới khách sạn, Vinh Mặc tìm chỗ dừng xe, sau khi đỗ xong, cả ba cùng xuống xe về khách sạn.

Sầm Tuế trong lúc thang máy đến tầng sáu, cùng bọn họ nói bye bye, cô bước ra khỏi thang máy quay trở về phòng mình.

Vinh Mặc và Hạ Quốc Lương đến tầng tám thì đi ra.

Đi đến tấm thảm trên hành lang, Hạ Quốc lương đột nhiên cười nói: “Tiểu Vinh cậu thành thật nói cho tôi biết, cậu có phải đã thích tiểu nha đầu kia rồi không?”

Vinh Mặc quay đầu nhìn ông ta, cười nói: “Không ngờ thầy còn có hứng thú đến chuyện này?”

Hàn Quốc Lương khuôn mặt hưng chí bừng bừng: “Tôi bình thường không có vô vị như vậy đâu, chỉ là hai ngày nay thấy hai người ở cùng một chỗ rất ăn ý, hơn nữa cậu đối với tiểu nha đầu đó rất tốt, tôi cũng nhìn ra được. Nếu như cậu thích cô ta rồi, thì trực tiếp theo đuổi là được, che giấu làm cái gì chứ?”

Vinh Mặc rút thẻ ra mở cửa phòng: “Trước mắt không phù hợp để theo đuổi.”

Hạ Quốc Lương không hiểu, theo đuổi người khác còn cần lúc phù hợp hay không à? Thích thì theo đuổi thôi, không chớp thời cơ nhanh, đến lúc người ta chạy mất, thì đừng có hối hận.

Vinh Mặc mở cửa xong, tránh ra một chút, để Hạ Quốc Lương tiến vào trước: “Cô ấy vừa mới chia tay với người cũ không lâu, chắc sẽ không nhanh như vậy mà có tình cảm mới đâu.”

Hạ Quốc Lương “ai yo” một tiếng ngồi lên giường, nhìn Vinh Mặc nói: “Vậy đây không phải là thời cơ tốt nhất sao? Có một câu nói thế này, cách nhanh nhất để quên đi một đoạn tình cảm, chính là bắt đầu một đoạn tình cảm mới, trong lúc cô ấy yếu đuối nhất, cần người an ủi nhất, nhân cơ hội này tiến vào, cái này cậu chắc hẳn phải hiểu chứ?”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...