Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 103:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Trong suốt quá trình cạo, Sầm Tuế đều ngưng đọng hơi thở.
Sau một hồi cặm cụi vạch một đường, cô từ từ gỡ mép khăn ra, lấy một chút mép vải vừa cắt ra. Các mép vải gọn gàng và trông giống như một tấm vải kẻ sọc thông thường
Sầm Tuế hạ dao xuống, cầm mép vải miết nhẹ giữa các ngón tay.
Ngón tay xoa nhẹ hai mép, sau khi cọ xát một lúc, thứ tưởng chừng chỉ là một mảnh vải, từ từ tách ra thành hai mảnh rất mỏng.
Khoảnh khắc này, Sầm Tuế đến hơi thở của mình cũng không tìm thấy nữa.Cô nhìn hai mép vải tách nhau ra thảnh hai mảnh, sau đó đưa tay lên che trái tim đang đập loạn của mình.
Cô vừa căng thẳng vừa hưng phấn đến không chịu được, cô quay người đi đến bàn cạnh giường,lấy điện thoại của mình, ngay lập tức gọi cho Vinh Mặc.
Vinh Mặc ngủ không được sâu giấc, bên tai chỉ toàn là tiếng ngáy của Hạ Quốc Lương.
Anh bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, cầm điện thoại lên liếc nhìn màn hình, rồi ghé vào tai nói: “Tuế Tuế, có chuyện gì vậy?”
Giọng nói trong lúc nửa tỉnh nửa mê, mang theo chút trầm thấp của giọng mũi.
Nghe có chút mê hoặc.
Sầm Tuế bây giờ không còn thời gian để thưởng thức giọng điệu của anh.
Cô nói: “Anh mau đến đây, đến phòng của tôi.”
Nghe thấy giọng nói đầy căng thẳng của Sầm Tuế, Vinh Mặc lập tức tỉnh táo lại.
Anh không chần chừ, dùng ánh sáng đèn flash từ điện thoại thắp, đứng dậy xỏ dép rồi trực tiếp đi ra ngoài.
Để không làm phiền Hạ Quốc Lương nghỉ ngơi, anh nhẹ nhàng ra ngoài, thậm chí đóng mở cửa cũng cố gắng không để phát ra âm thanh.
Anh đi từ tầng tám xuống tầng sáu, đi vào hành lang tìm số phòng của Sầm Tuế.
Đứng trước cửa gõ cửa được hại tiếng, cửa từ bên trong bỗng mở ra.
Sầm Tuế không nói hai lời mở của cho anh vào, sau khi đóng cửa lại nói với anh: “Anh mau đến xem, xem tôi phát hiện ra gì này.”
Vinh Mặc theo cô đến bàn, chỉ thấy cô vươn tay lấy khăn tay trên bàn đưa cho anh.
Anh nhìn chằm chằm vào góc mở của tấm khăn, đôi mắt chợt trầm xuống, rồi nhìn Sầm Tuế: "Cái khăn tay này có hai lớp?"
Sầm Tuế gật đầu: “Nếu không tháo rời đường chỉ ra, tôi sẽ không phát hiện ra hai mảnh vải dính chặt vào nhau rất khít, không biết có vật gì bên trong không, tôi không dám tự ý mở nó ra khi chưa được cho phép. Anh mở ra thử xem?"
Vinh Mặc kéo ghế ra, ngồi xuống trước bàn.
Anh cầm chiếc khăn trên tay lên xem xét rồi quay sang hỏi Sầm Tuế: "Có cái gì giống như cây kim không, trước tiên phải tháo hết sợi chỉ ra đã.”
Sầm Tuế nghĩ nghĩ một hồi, đi về phía cặp lật tìm một lúc, tìm ra một chiếc trâm cài áo hình vương miện, mang đến trước mặt Vinh Mặc hỏi: “Cài này được không?”
Vinh Mặc nhận lấy cái trâm cài áo, mở nó ra, sau đó quay đầu về cẩn thận gỡ đường may ra.
Sàm Tuế ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, nghiêm túc nhìn anh gỡ đường may,không có lên tiếng làm phiền anh.
Đợi đến khi anh gỡ hết đường may ra, lại nhìn anh từng chút một tách hai miếng vải cùng màu ra.
Trong lúc Vinh Mặc đang từng chút một cẩn thận từng li từng tí tách hai miếng vải ra, Sầm Tuế luôn ngưng đọng hơi thở.
Không biết bên trong rốt cuộc là giấu vật gì, tóm lại chính là không nhịn được căng thẳng.
Vinh Mặc tách ra được một nửa, chợt cả hai đều nhìn thấy, bên trong còn kẹp thêm một miếng vải lụa rất mỏng.
Sầm Tuế trong chớp mắt càng căng thẳng hơn, ngón tay siết vào nhau, mắt hơi trừng lớn.
Trong phòng yên tĩnh đến mức không có bất kỳ thanh âm nào khác,chỉ nghe thấy tiếng tim đập mạnh của cả hai.
Sầm Tuế lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt, quay qua nhìn thứ trong tay Vinh Mặc không chớp mắt, sau khi nhìn một hồi lâu, cô dường như không nhịn được nữa nói một câu: “Ông chủ anh xem, hình như có chữ.”
Vinh Mặc đương nhiên cũng nhìn thấy, bên trên tấm vải lụa mỏng được kẹp giữa hai miếng vải, có nét chữ rất nhạt màu.
Anh “ừm” một tiếng không có nói chuyện, mồ hôi từ trán tua ra, sau đó tiếp tục nhẫn nại, chăm chú tách nốt nửa miếng vải còn lại.
Sau khi thuận lợi tách ra, Vinh Mặc theo bản năng thở ra một hơi, nhặt lên tấm vải lụa mỏng cơ hồ như vừa chạm vào đã đứt ra, trải trên lòng bàn tay.
Sầm Tuế nghiêng đầu qua xem một chút, đè nén thanh âm hỏi: “Bên trên viết gì?”
Vinh Mặc nhìn cô: “Không phải là viết lên, là thêu lên. Sợi chỉ rất mảnh và nhạt màu.”
Nói xong lại tiếp lời: “Nhưng mà nhìn tay nghề thêu như này, còn có nét chữ này, chắc là viết lên trước, rồi mới thêu theo nét bút.”
Sầm Tuế lại nhìn lại một lần, phát hiện hình như đúng là như vậy.
Bởi vì đường thêu rất tinh tế, nhìn vào so với chữ được viết lên đã bị phai màu cũng không quá khác biệt.
Xem một lúc, Sầm Tuế lại nói: “Mau xem xem đó là chữ gì.”
Vinh Mặc thu toàn bộ ánh mặt lên trên tấm vải lụa, cẩn thận nhìn lại dòng chữ bên trên.
Anh vừa nhìn, hơi thở vừa không nhịn được có chút căng thẳng, nhìn một lúc lâu, anh quay ra nói với Sầm Tuế: “Thật sự là Sài Từ.”
Trong suốt quá trình cạo, Sầm Tuế đều ngưng đọng hơi thở.
Sau một hồi cặm cụi vạch một đường, cô từ từ gỡ mép khăn ra, lấy một chút mép vải vừa cắt ra. Các mép vải gọn gàng và trông giống như một tấm vải kẻ sọc thông thường
Sầm Tuế hạ dao xuống, cầm mép vải miết nhẹ giữa các ngón tay.
Ngón tay xoa nhẹ hai mép, sau khi cọ xát một lúc, thứ tưởng chừng chỉ là một mảnh vải, từ từ tách ra thành hai mảnh rất mỏng.
Khoảnh khắc này, Sầm Tuế đến hơi thở của mình cũng không tìm thấy nữa.Cô nhìn hai mép vải tách nhau ra thảnh hai mảnh, sau đó đưa tay lên che trái tim đang đập loạn của mình.
Cô vừa căng thẳng vừa hưng phấn đến không chịu được, cô quay người đi đến bàn cạnh giường,lấy điện thoại của mình, ngay lập tức gọi cho Vinh Mặc.
Vinh Mặc ngủ không được sâu giấc, bên tai chỉ toàn là tiếng ngáy của Hạ Quốc Lương.
Anh bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, cầm điện thoại lên liếc nhìn màn hình, rồi ghé vào tai nói: “Tuế Tuế, có chuyện gì vậy?”
Giọng nói trong lúc nửa tỉnh nửa mê, mang theo chút trầm thấp của giọng mũi.
Nghe có chút mê hoặc.
Sầm Tuế bây giờ không còn thời gian để thưởng thức giọng điệu của anh.
Cô nói: “Anh mau đến đây, đến phòng của tôi.”
Nghe thấy giọng nói đầy căng thẳng của Sầm Tuế, Vinh Mặc lập tức tỉnh táo lại.
Anh không chần chừ, dùng ánh sáng đèn flash từ điện thoại thắp, đứng dậy xỏ dép rồi trực tiếp đi ra ngoài.
Để không làm phiền Hạ Quốc Lương nghỉ ngơi, anh nhẹ nhàng ra ngoài, thậm chí đóng mở cửa cũng cố gắng không để phát ra âm thanh.
Anh đi từ tầng tám xuống tầng sáu, đi vào hành lang tìm số phòng của Sầm Tuế.
Đứng trước cửa gõ cửa được hại tiếng, cửa từ bên trong bỗng mở ra.
Sầm Tuế không nói hai lời mở của cho anh vào, sau khi đóng cửa lại nói với anh: “Anh mau đến xem, xem tôi phát hiện ra gì này.”
Vinh Mặc theo cô đến bàn, chỉ thấy cô vươn tay lấy khăn tay trên bàn đưa cho anh.
Anh nhìn chằm chằm vào góc mở của tấm khăn, đôi mắt chợt trầm xuống, rồi nhìn Sầm Tuế: "Cái khăn tay này có hai lớp?"
Sầm Tuế gật đầu: “Nếu không tháo rời đường chỉ ra, tôi sẽ không phát hiện ra hai mảnh vải dính chặt vào nhau rất khít, không biết có vật gì bên trong không, tôi không dám tự ý mở nó ra khi chưa được cho phép. Anh mở ra thử xem?"
Vinh Mặc kéo ghế ra, ngồi xuống trước bàn.
Anh cầm chiếc khăn trên tay lên xem xét rồi quay sang hỏi Sầm Tuế: "Có cái gì giống như cây kim không, trước tiên phải tháo hết sợi chỉ ra đã.”
Sầm Tuế nghĩ nghĩ một hồi, đi về phía cặp lật tìm một lúc, tìm ra một chiếc trâm cài áo hình vương miện, mang đến trước mặt Vinh Mặc hỏi: “Cài này được không?”
Vinh Mặc nhận lấy cái trâm cài áo, mở nó ra, sau đó quay đầu về cẩn thận gỡ đường may ra.
Sàm Tuế ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, nghiêm túc nhìn anh gỡ đường may,không có lên tiếng làm phiền anh.
Đợi đến khi anh gỡ hết đường may ra, lại nhìn anh từng chút một tách hai miếng vải cùng màu ra.
Trong lúc Vinh Mặc đang từng chút một cẩn thận từng li từng tí tách hai miếng vải ra, Sầm Tuế luôn ngưng đọng hơi thở.
Không biết bên trong rốt cuộc là giấu vật gì, tóm lại chính là không nhịn được căng thẳng.
Vinh Mặc tách ra được một nửa, chợt cả hai đều nhìn thấy, bên trong còn kẹp thêm một miếng vải lụa rất mỏng.
Sầm Tuế trong chớp mắt càng căng thẳng hơn, ngón tay siết vào nhau, mắt hơi trừng lớn.
Trong phòng yên tĩnh đến mức không có bất kỳ thanh âm nào khác,chỉ nghe thấy tiếng tim đập mạnh của cả hai.
Sầm Tuế lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt, quay qua nhìn thứ trong tay Vinh Mặc không chớp mắt, sau khi nhìn một hồi lâu, cô dường như không nhịn được nữa nói một câu: “Ông chủ anh xem, hình như có chữ.”
Vinh Mặc đương nhiên cũng nhìn thấy, bên trên tấm vải lụa mỏng được kẹp giữa hai miếng vải, có nét chữ rất nhạt màu.
Anh “ừm” một tiếng không có nói chuyện, mồ hôi từ trán tua ra, sau đó tiếp tục nhẫn nại, chăm chú tách nốt nửa miếng vải còn lại.
Sau khi thuận lợi tách ra, Vinh Mặc theo bản năng thở ra một hơi, nhặt lên tấm vải lụa mỏng cơ hồ như vừa chạm vào đã đứt ra, trải trên lòng bàn tay.
Sầm Tuế nghiêng đầu qua xem một chút, đè nén thanh âm hỏi: “Bên trên viết gì?”
Vinh Mặc nhìn cô: “Không phải là viết lên, là thêu lên. Sợi chỉ rất mảnh và nhạt màu.”
Nói xong lại tiếp lời: “Nhưng mà nhìn tay nghề thêu như này, còn có nét chữ này, chắc là viết lên trước, rồi mới thêu theo nét bút.”
Sầm Tuế lại nhìn lại một lần, phát hiện hình như đúng là như vậy.
Bởi vì đường thêu rất tinh tế, nhìn vào so với chữ được viết lên đã bị phai màu cũng không quá khác biệt.
Xem một lúc, Sầm Tuế lại nói: “Mau xem xem đó là chữ gì.”
Vinh Mặc thu toàn bộ ánh mặt lên trên tấm vải lụa, cẩn thận nhìn lại dòng chữ bên trên.
Anh vừa nhìn, hơi thở vừa không nhịn được có chút căng thẳng, nhìn một lúc lâu, anh quay ra nói với Sầm Tuế: “Thật sự là Sài Từ.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook