Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Màu chỉ quá nhạt, Sầm Tuế ngồi bên cạnh không nhìn rõ. Cô không vội vàng lên tiếng, mà là nhẫn nại chờ đợi Vinh Mặc xem xong.

Một lát sau, Vinh Mặc xem xong rồi, cẩn thận đặt tấm vải lụa lên trên bàn.

Sầm Tuế đi đến trước mặt anh, nhìn anh hỏi: “Ông chủ, bên trên cụ thể là viết cái gì?”

Vinh Mặc nhẹ nhàng hít một hơi, mở miệng đáp: “Chắc là Kim lão gia tử đặc biệt lưu lại những từ này, nói trong tay ông có một kiện Sài Từ là bát Liên Hoa, không có khả năng bảo vệ, bị tiêu hủy hai lần. Sợ một lần nữa bị hủy, vì vậy phó thác mảnh nhỏ cho bảo mẫu trong nhà, để bà mang về quê, hy vọng có thể vượt qua lần khó khăn này, một ngày nào đó, nhất định sẽ gặp lại.”

Sầm Tuế rời mắt khỏi tấm vải lụa, rất nhanh đã nắm được trọng điểm: “Không phải là một mảnh gốm, mà là hẳn một cái bát Liên Hoa sao?”

Vinh Mặc nhìn cô gật đầu: “Bên trên đúng là nói như vậy.”

Sầm Tuế nghĩ ngợi một lúc, chầm chậm nói: “Ý nói chính là, trừ cái mảnh gốm kia ra, vãn còn một nửa nữa.”

Nói xong nhìn về phía Vinh Mặc: “Vậy có nói qua, nửa lớn phần còn lại ở đâu không?”

Vinh Mặc lắc đầu: “Không có.”

Sầm Tuế hơi nín thở, lại nhìn một lần chữ thêu trên tấm vải.

Sau khi xem xong xác thực đúng là giống như lời vinh Mặc nói.

Cô ngồi thẳng người dây, dựa vào lưng ghế đằng sau, lẩm bẩm một câu: “Nếu như có thể tìm thấy một nửa còn lại, ghép lại với nhau, vậy thì cố thể đáng giá hàng trăm triệu đó…”

Có điều thứ đồ như vậy, có thể gặp chứ khó có thể cầu, nghĩ đi nghĩ lại đều cảm thấy không có khả năng.



Sầm Tuế không nghĩ nhiều cái này nữa, cô vẫn là người biết hài lòng với những gì mình đang có, lẩm bẩm xong quay qua nói với Vinh Mặc: “Cái này có thể coi như là chứng cứ không? Có thể dùng để xác minh lai lịch của mảnh Sài Từ kia.”

Vinh Mặc nhìn cô: “Giám định một chút nét chữ trên mảnh vải này, nếu như thật sự là chữ của Kim lão gia tử, cơ bản có thể xác định rồi.”

Ánh mắt Sầm Tuế hơi sáng lên: “Vậy có phải là có thể lấy chứng chỉ giám định rồi không?”

Vinh Mặc nhìn cô gật đầu, cho cô một đáp án chắc chắn nhất.

Nhìn thấy Vinh Mặc gật đầu, Sầm Tuế trong giây lát vui mừng đến mức muốn lên trời rồi, cô hét lên và ôm lấy anh, thiếu chút nữa là cùng anh nhảy cẫng lên rồi.

Sau khi vui vẻ ôm nhau một hồi, cô bỗng ngẩn ra.

Bất tri bất giác phản ứng lại - kích động, cô đây là đang ôm ai?

Nếu là lúc bình thường ôm thì không sao, nhưng hiện tại cô vẫn còn đang mặc đồ ngủ.

Đồ ngủ vừa mềm vừa mỏng, hai người ôm nhau một chỗ…..

Sau khi phản ứng lại, Sầm Tuế lập tức buông Vinh Mặc ra, cô ngại ngùng cười khan một tiếng, khẽ hắng giọng, bối rối giải thích: “Đột nhiên phát tài, nên có chút hơi kích động…”

Vinh Mặc nhìn cô, nhẹ hít một hơi, đè nén trái tim đang đập loạn nhịp.

Anh không biểu lộ gì nhiều,vẫn nói chuyện chính: “Tôi chụp một bức ảnh, sáng sớm mai gửi cho Triệu giáo sư, để ông sắp xếp người đến Bình Thành, tìm bút tích mà kim lão gia tử đã lưu lại, cầm bút tích đi giám định một chút.”

Sầm Tuế gật gật đầu, dáng vẻ rất nghe lời: “Được.”

Vinh Mặc lại nhìn cô hỏi: “Khăn tay và tấm vải lụa đều rất quan trọng, cô cất giữ hay là tôi cất giữ?”

Sầm Tuế không chút do dự trả lời: “Anh giữ đi, anh làm việc càng chu toàn hơn tôi.”



Vinh Mặc không dị nghị, cầm điện thoại chụp một tấm, Sau đó phân mảnh vải bị thành ba miếng cẩn thận thu lại.

Thu xong rồi, lại hỏi với Sầm Tuế: “Vậy bây giờ muốn ngủ tiếp sao?”

Sầm Tuế gật gật đầu, giống như cái máy nói, nói một câu: “Ngủ, tiếp tục ngủ.”

Vinh Mặc nhìn cô cười thành tiếng,đứng dậy nói: “Vậy tôi về trước, nếu có việc gì thì gọi cho tôi.”

Sầm Tuế vẫn gật đầu: “Được, ông chủ ngủ ngon.”

Sầm Tuế tiễn Vinh Mặc ra cửa, tay vừa đóng cửa lại, cô lại bắt đầu vui lên.

Cô giơ tay múa chân múa vòng tròn, vừa nhảy vừa ngâm nga nhạc nền, nhảy đến bên giường nằm lăn ra, vùi mặt vào chăn bông cười

Cười xong ngẩng đầu lên, lại bày ra bộ dáng diễn sâu, khoa trương hắng giọng: “Từ nãy về sau hãy gọi ta là phú bà…ph…u…phú, …b….a…bà….Đọc theo ta, Phú! Bà!.”

Cô nói xong thì hất tung mái tóc của mình lên, sau đó nằm cuộn tròn lại trong chăn bông, tiếp tục cười.

Vinh Mặc trở lại tầng tám, sau khi cà thẻ vào phòng, bật đèn flash lên, cẩn thận cất tấm vải vào trong hành lý.

Sắp xếp xong, lúc quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy trong bóng đêm mờ mịt, Hạ Quốc Lương đang nằm trên giường, tay chống đầu, một tiếng cũng không nói đang nhìn anh.

Vinh Mặc bị dọa một phen, sau đó lại thở ra một hơi.

Anh đến bên giường mình ngồi xuống, hỏi Hạ Quốc Lương: “Anh chưa ngủ sao?”

Hạ Quốc Lương vẫn cứ nhìn anh, hỏi lại: “Cậu sao lại không ngủ? đi đâu mà lâu như vậy.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...