Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 105:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Vinh Mặc không nghĩ nhiều, đáp lại một câu: “Xuống tầng sáu.”
Hạ Quốc Lương nghe xong lời này, biểu tình cũng không động, lông mày vô ý nhíu lên trên.
Không đợi ông ta lên tiếng, Vinh Mặc tự mình nghĩ ra gì đó, vội vàng nhìn về phía ông ta nói: “Không phải giống như anh đang nghĩ đâu.”
Hạ Quốc lương khẽ hắng giọng: “Tôi có nghĩ cái gì đâu? Tôi cái gì cũng không nghĩ đến.”
Vinh Mặc: “…..”
Hạ Quốc Lương cười thành tiếng, cũng không trêu anh nữa.
Ông ta trực tiệp nằm xuống, đổi lại ngữ khí hỏi Vinh Mặc: “Tiểu nha đầu kia nửa đêm gọi cậu qua đó, có chuyện gì quan trọng sao?”
Vinh Mặc kéo chăn lên rồi nằm xuống giường, tắt ánh đèn flash trên điện thoại.
Anh trong bóng đêm nói với Hạ Quốc Lương: “Tuế Tuế phát hiện ra chiếc khăn tay đó có thể tách ra được, sau khi chúng tôi phân tách nó ra, phát hiện bên trong có một tấm vải lụa rất mỏng, bên trên có thêu chữ.”
Ngữ khí Hạ Quốc lương phút chốc trở nên nghiêm túc: “Thêu cái gì?”
Vinh Mặc vẫn là dùng lời của mình, tường thuật lại các chữ ở trên mặt vải đơn giản cho Hạ Quốc Lương, đồng thời cũng nói chuyện bảo Triệu Minh Viễn sắp xếp người đến Bình Thành làm giám định bút tích.
Hạ Quốc Lương nghe xong, sự chú ý thu vào mảnh còn lại của Sài Từ, hỏi anh: “Vẫn còn một nửa sao?’
Vinh Mặc “ân” một tiếng: “Trên chiếc khăn tay có nói như vậy, nhưng cũng chỉ nói như thế, không có nói qua mảnh còn lại đang nằm trong tay ai, cũng không có manh mối nào khác.”
Một lát sau, Hạ Quốc Lương thở dài: “Vậy chẳng phải chẳng nói lên được điều gì sao?”
Vinh Mặc “ân” một tiếng: “Mảnh gốm kia được chúng ta tình cờ bắt gặp, đã được coi là kỳ tích rồi.”
Hạ Quốc Lương lại cảm khái nói: “Lúc sinh thời, nếu mà được tận mắt nhìn thấy Sài Từ hoàn chỉnh, vậy thì đúng là không còn gì để hối tiếc nữa.”
Nhưng điều này rất khó, Vinh Mặc nhìn vào bóng đêm vô định, không lên tiếng nữa.
Hạ Quốc Lương cảm thán xong, rất nhanh hơi thở lại trở nên nặng nề, phát ra tiếng ngáy nhè nhẹ.
Vinh Mặc nằm trên giường phát ngốc một hồi, sau đó nhắm mắt lại, kéo chăn trùm lên người, anh quay lưng về phía Hạ Quốc Lương, cũng bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Kết quả mắt nhắm nhưng lại ngủ không được.
Cứ ngủ cứ ngủ, trong đầu không khống chế được lại xẹt qua hình ảnh vừa rồi—Sầm Tuế nhào vào người anh, ôm chặt anh vào lòng.
Thân thể của người con gái đặc biệt mềm mại, mùi hương trên người cô…
Lan tỏa không tan…
Tâm như lửa đốt…
Hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ…
Vinh Mặc ngủ không được, lật qua lật lại mấy vòng.
Anh với lấy hộp thuốc lá trên tủ đầu giường của Hạ Quốc Lương, từ bên trong rút ra một điếu thuốc.
Sau đó cầm theo bật lửa, đi vào phòng vệ sinh châm thuốc.
Ngày hôm sau cũng không có việc gì, Vinh Mặc để Hạ Quốc Lương và Sầm Tuế ngủ đến lúc nào muốn tỉnh thì tỉnh.
Anh ngủ không được sâu giấc, tỉnh lại từ rất sớm, sau khi gửi ảnh cho Triệu Minh Viên xong, lại gọi điện thoại cho ông cơ bản nói rõ tình huống, để ông ấy sắp xếp chuyện giám định bút tích.
Chuyện này cũng khá dễ làm, cũng không cần dùng quá nhiều người.
Đợi đến khi kết quả giám định bút tích xác thực là Kim Tín Chi, vậy thì cơ bản có thể kết luận về mảnh Sài Từ này rồi.
Dựa vào địa vị của Kim Tín Chi trong giới, dựa vào việc mảnh Sài Từ này là do ông ấy để lại, có thể kết luận quyền uy rồi.
Triệu Minh Viễn nghe thấy Mảnh Sài Từ kia có liên quan đến Kim Tín Chi, cũng không nhịn được mà cảm khái một hồi.
Đa số khi nhắc đến Kim Tín Chi, những người biết về chuyện của ông ấy, đều sẽ cảm khái một chút.
Vinh Mặc cúp điện thoại, rồi ra ngoài ăn sáng. Lúc quay về còn mua cho Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương mỗi người một phần.
Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương thức dậy cũng không quá muộn, có lẽ là ngủ trong khách sạn không quen.
Hai người cùng nhau ăn sáng, vừa ăn vừa thương lượng xem còn muốn đi đâu chơi không.
Cả hai đều không quá muốn đi, vậy nên cuối cùng quyết định, trực tiếp đặt vé máy bay bay về thành phố Tô An.
Bôn ba mấy ngày nay rồi, chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi hồi sức thôi.
Phương thức đi và về giống nhau, Xe hơi chuyển thành máy bay.
Vinh Mặc đặt trước vé máy bay, lúc ngồi xe ô tô đến sân bay, cũng vừa kịp thời gian khởi hành.
Sầm Tuế lúc đi thì ngồi trên máy bay ngủ li bì, giờ đến khi về lại đổi thành Hạ Quốc Lương.
Sầm Tuế và Vinh Mặc ngồi cạnh nhau, ngắm khung cảnh trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, chán nản không có việc gì nói.
Vinh Mặc hỏi Sầm Tuế: “Mảnh vỡ của chiếc lò gốm kia, cô định xử lý như thế nào?
Sầm Tuế quay đầu nhìn về phía anh, đầu tựa vào lưng ghế: “không phải anh nói là anh sẽ có lúc cần sao, vậy thì cho anh đó.”
Vinh Mặc nhìn cô: “Không đi bán đấu giá nữa sao?”
Sầm Tuế lắc lắc đầu: “Sau chuyến đi lần này, tôi luôn cảm thấy tiền không phải là tất cả. Thay vì bán nó với giá cao cho một người không quen biết, sau này cũng không biết vận mệnh nó sẽ ra sao, thì tôi cảm thấy đưa cho người đáng tin cậy vẫn tốt hơn.”
Vinh Mặc không nghĩ nhiều, đáp lại một câu: “Xuống tầng sáu.”
Hạ Quốc Lương nghe xong lời này, biểu tình cũng không động, lông mày vô ý nhíu lên trên.
Không đợi ông ta lên tiếng, Vinh Mặc tự mình nghĩ ra gì đó, vội vàng nhìn về phía ông ta nói: “Không phải giống như anh đang nghĩ đâu.”
Hạ Quốc lương khẽ hắng giọng: “Tôi có nghĩ cái gì đâu? Tôi cái gì cũng không nghĩ đến.”
Vinh Mặc: “…..”
Hạ Quốc Lương cười thành tiếng, cũng không trêu anh nữa.
Ông ta trực tiệp nằm xuống, đổi lại ngữ khí hỏi Vinh Mặc: “Tiểu nha đầu kia nửa đêm gọi cậu qua đó, có chuyện gì quan trọng sao?”
Vinh Mặc kéo chăn lên rồi nằm xuống giường, tắt ánh đèn flash trên điện thoại.
Anh trong bóng đêm nói với Hạ Quốc Lương: “Tuế Tuế phát hiện ra chiếc khăn tay đó có thể tách ra được, sau khi chúng tôi phân tách nó ra, phát hiện bên trong có một tấm vải lụa rất mỏng, bên trên có thêu chữ.”
Ngữ khí Hạ Quốc lương phút chốc trở nên nghiêm túc: “Thêu cái gì?”
Vinh Mặc vẫn là dùng lời của mình, tường thuật lại các chữ ở trên mặt vải đơn giản cho Hạ Quốc Lương, đồng thời cũng nói chuyện bảo Triệu Minh Viễn sắp xếp người đến Bình Thành làm giám định bút tích.
Hạ Quốc Lương nghe xong, sự chú ý thu vào mảnh còn lại của Sài Từ, hỏi anh: “Vẫn còn một nửa sao?’
Vinh Mặc “ân” một tiếng: “Trên chiếc khăn tay có nói như vậy, nhưng cũng chỉ nói như thế, không có nói qua mảnh còn lại đang nằm trong tay ai, cũng không có manh mối nào khác.”
Một lát sau, Hạ Quốc Lương thở dài: “Vậy chẳng phải chẳng nói lên được điều gì sao?”
Vinh Mặc “ân” một tiếng: “Mảnh gốm kia được chúng ta tình cờ bắt gặp, đã được coi là kỳ tích rồi.”
Hạ Quốc Lương lại cảm khái nói: “Lúc sinh thời, nếu mà được tận mắt nhìn thấy Sài Từ hoàn chỉnh, vậy thì đúng là không còn gì để hối tiếc nữa.”
Nhưng điều này rất khó, Vinh Mặc nhìn vào bóng đêm vô định, không lên tiếng nữa.
Hạ Quốc Lương cảm thán xong, rất nhanh hơi thở lại trở nên nặng nề, phát ra tiếng ngáy nhè nhẹ.
Vinh Mặc nằm trên giường phát ngốc một hồi, sau đó nhắm mắt lại, kéo chăn trùm lên người, anh quay lưng về phía Hạ Quốc Lương, cũng bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Kết quả mắt nhắm nhưng lại ngủ không được.
Cứ ngủ cứ ngủ, trong đầu không khống chế được lại xẹt qua hình ảnh vừa rồi—Sầm Tuế nhào vào người anh, ôm chặt anh vào lòng.
Thân thể của người con gái đặc biệt mềm mại, mùi hương trên người cô…
Lan tỏa không tan…
Tâm như lửa đốt…
Hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ…
Vinh Mặc ngủ không được, lật qua lật lại mấy vòng.
Anh với lấy hộp thuốc lá trên tủ đầu giường của Hạ Quốc Lương, từ bên trong rút ra một điếu thuốc.
Sau đó cầm theo bật lửa, đi vào phòng vệ sinh châm thuốc.
Ngày hôm sau cũng không có việc gì, Vinh Mặc để Hạ Quốc Lương và Sầm Tuế ngủ đến lúc nào muốn tỉnh thì tỉnh.
Anh ngủ không được sâu giấc, tỉnh lại từ rất sớm, sau khi gửi ảnh cho Triệu Minh Viên xong, lại gọi điện thoại cho ông cơ bản nói rõ tình huống, để ông ấy sắp xếp chuyện giám định bút tích.
Chuyện này cũng khá dễ làm, cũng không cần dùng quá nhiều người.
Đợi đến khi kết quả giám định bút tích xác thực là Kim Tín Chi, vậy thì cơ bản có thể kết luận về mảnh Sài Từ này rồi.
Dựa vào địa vị của Kim Tín Chi trong giới, dựa vào việc mảnh Sài Từ này là do ông ấy để lại, có thể kết luận quyền uy rồi.
Triệu Minh Viễn nghe thấy Mảnh Sài Từ kia có liên quan đến Kim Tín Chi, cũng không nhịn được mà cảm khái một hồi.
Đa số khi nhắc đến Kim Tín Chi, những người biết về chuyện của ông ấy, đều sẽ cảm khái một chút.
Vinh Mặc cúp điện thoại, rồi ra ngoài ăn sáng. Lúc quay về còn mua cho Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương mỗi người một phần.
Sầm Tuế và Hạ Quốc Lương thức dậy cũng không quá muộn, có lẽ là ngủ trong khách sạn không quen.
Hai người cùng nhau ăn sáng, vừa ăn vừa thương lượng xem còn muốn đi đâu chơi không.
Cả hai đều không quá muốn đi, vậy nên cuối cùng quyết định, trực tiếp đặt vé máy bay bay về thành phố Tô An.
Bôn ba mấy ngày nay rồi, chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi hồi sức thôi.
Phương thức đi và về giống nhau, Xe hơi chuyển thành máy bay.
Vinh Mặc đặt trước vé máy bay, lúc ngồi xe ô tô đến sân bay, cũng vừa kịp thời gian khởi hành.
Sầm Tuế lúc đi thì ngồi trên máy bay ngủ li bì, giờ đến khi về lại đổi thành Hạ Quốc Lương.
Sầm Tuế và Vinh Mặc ngồi cạnh nhau, ngắm khung cảnh trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, chán nản không có việc gì nói.
Vinh Mặc hỏi Sầm Tuế: “Mảnh vỡ của chiếc lò gốm kia, cô định xử lý như thế nào?
Sầm Tuế quay đầu nhìn về phía anh, đầu tựa vào lưng ghế: “không phải anh nói là anh sẽ có lúc cần sao, vậy thì cho anh đó.”
Vinh Mặc nhìn cô: “Không đi bán đấu giá nữa sao?”
Sầm Tuế lắc lắc đầu: “Sau chuyến đi lần này, tôi luôn cảm thấy tiền không phải là tất cả. Thay vì bán nó với giá cao cho một người không quen biết, sau này cũng không biết vận mệnh nó sẽ ra sao, thì tôi cảm thấy đưa cho người đáng tin cậy vẫn tốt hơn.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook