Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Cô nhớ là Đổng Tinh Tinh đại khái chính là tính cách như vậy, tâm tư khá mẫn cảm, người lại rất tự ti, vì vậy thỉnh thoảng nhìn cô ta như đang giấu một bụng tâm tư không nói ra lời.

Cùng kiểu người như vậy ở chung một chỗ khá là mệt mỏi.

Sầm Tuế không muốn ở cùng cô ta, xem cô ta chỉ như họ hàng bình thường.

Ăn xong bữa trưa, Sầm Tuế lại trở về phòng mình.

Cô dự định hai ngày này ở nhà sẽ nghỉ ngơi thật tốt, cũng không đến Trân Bảo Trai đọc sách nữa.

Thứ bảy ở nhà một ngày, chủ nhật cũng không có ý định ra ngoài.

Trưa ngày chủ nhật vừa ăn xong cơm trưa chưa được bao lâu, Sầm Tuế nhận được thông báo biến động tài khoản—Vinh Mặc đã chuyển vào tài khoản của cô hai ngàn vạn tệ.

Cô nhận được thông báo xong, cẩn thận đếm từng số không trong dãy số.

Đếm xong thấy không có vấn đề gì, khóe miệng cô khẽ cười, mở wechat ra gửi cho Vinh Mặc một tin nhắn:

Một lát sau Vinh Mặc trả lời lại:

Sầm Tuế nghĩ ngợi:

Vinh Mặc:

Sầm Tuế cầm điện thoại nghĩ một lúc, chủ động mời cô ăn cơm, cô cũng nên lưu lại chút mặt mũi cho người ta mới phù hợp.

Thế là cô trả lời: < Có thể nha>



Vinh Mặc:< Năm giờ chiều tôi đợi cô ở cửa tiệm, chúng ta cùng qua đó.>

Sầm Tuế:

Buổi chiều trước khi xuất phát, Sầm Tuế ở nhà trang điểm một chút.

Vì để trông nhìn thanh lịch một chút, cô lấy nịt buộc tóc lên, sau đó khoác một chiếc áo khoác vest bên ngoài. Áo khoác vest dáng rộng đơn giản, ngược lại không mang đến cảm giác quá trang trọng.

Chuẩn bị xong rồi đeo túi xách lên.

Cô nói với dì Đường rằng không về nhà ăn cơm, sau đó lái xe đi đến đường Thừa Cổ.

Lúc cô đến Trân Bảo Trai, Vinh Mặc đã đợi ở trong quán rồi.

Nhìn dáng vẻ chắc cũng mới đến lúc chiều, anh đang thu về những món đồ cổ được từ chuyến đi trước đó xếp lên kệ.

Sầm Tuế chào anh một câu, đặt túi xách xuống, giúp anh xếp đồ lên kệ.

Trong lúc sắp xếp, Sầm Tuế và anh tán gẫu một hồi, cô hỏi anh: “Vị giáo sư kia, tại sao lại tự mình mời tôi ăn cơm vậy?”

Vinh mặc hạ tượng phật ngọc trong tay xuống, đơn giản đáp: “Bởi vì cô chính là đại công thần nha.”

Sầm Tuế cười thành tiếng, lại hỏi: “Vị giáo sư này là người như thế nào? Địa vị cao như vậy, có phải hay không so với Hạ Quốc Lương uy quyền còn lớn hơn. Đừng có mà miệng nói tôi là đại công thần, muốn mời tôi ăn cơm, nhưng kết quả khi nhìn thấy mặt lại coi thường tôi đấy nhé.”

Vinh Mặc cười cười: “Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu, Triệu giáo sư là một người rất dễ gần.”

Sầm Tuế yên tâm hơn một chút: “Vậy thì tốt rồi, nếu không tôi mà phải cãi nhau với một chuyên gia như ông ấy, thì chắc chắn là cãi không lại đâu.”

Vinh Mặc trực tiếp cười thành tiếng: “Nếu như thật sự cãi nhau, thì không chắc chắn được gì đâu.”

Nhớ lại hôm vừa mới gặp mặt, Hạ Quốc Lương bị cô chọc tức đến nỗi đen hết cả mặt, bứt râu không biết bao nhiêu lần, mặc dù ông ta cũng chẳng có râu.



Sầm Tuế không phủ nhận, còn có chút tự đắc nói: “Dù sao thì tôi cũng không thể là người chịu thiệt.”

Vinh Mặc cầm bức tượng Tỳ Hưu trong tay, có chút khó hiểu, trong lúc đặt nó lên kệ trưng bày, nói: “Với tính cách này của cô, làm sao lại có thể chịu thiệt nhiều như vậy trong chuyện tình cảm chứ? Té một vố đau như vậy.”

Sầm Tuế nghe thấy lời này ngẩn ra một chút.

Cô nhìn về phía Vinh Mặc, có chút hoài nghi hỏi: “Anh điều tra tôi?”

Nghe thấy lời của Sầm Tuế, Vinh Mặc cũng ngẩn ra.

Sau đó anh đặt bức tượng xuống, nhìn về phía cô, không hoang mang nói: “Không cần điều tra, tùy tiện hỏi một chút biết thôi.”

Sầm Tuế nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, sau đó thu hồi ánh mắt, tiếp tục sắp xếp đồ cổ, cũng không lên tiếng nữa.

Kể từ khi cô chia tay với Trần Vũ, cô cơ bản không nhắc về ông ta nữa, trực tiếp xem ông ta như không khí. Cô cũng không muốn để Vinh Mặc biết được chuyện này, bây giờ biết rồi, cũng không cần nhiều lời nữa, vì vậy cũng không lên tiếng.

Vinh Mặc đương nhiên nhìn ra cô không muốn nói đến chuyện này.

Anh cũng không phải là người nhiều chuyện, câu nói trước đó cũng là vô ý nói ra, hiện tại cũng xem như chưa từng nói qua.

Anh và cô cùng nhau sắp xếp lại cửa tiệm, thời gian cũng sắp đến 5 rưỡi.

Thời gian cũng không còn nhiều, đóng cửa quán, lái xe đi đến nhà hàng Triệu Minh Viễn đã đặt trước.

Sau khi cả hai lên xe lại trở nên trầm mặc, bầu không khi có chút không ổn.

Sau đó Sầm Tuế bỗng nhiên nhỏ giọng nói một câu: “Tôi lúc đó tuổi còn nhỏ, yêu đương chính là không mang theo não, sau này tìm thấy não rồi, thì tỉnh ngộ, sau đó đá anh ta thôi.”

Vinh Mặc ngoài ý muốn nhìn cô, không ngờ rằng cô sẽ cùng anh nói chuyện này.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...