Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế quay đầu nhìn Vinh Mặc bên cạnh với vẻ mặt ngơ ngác, không dám đứng lên nhận thẻ. Nhưng vẻ mặt Vinh Mặc vẫn điềm nhiên bình tĩnh như đã biết mọi chuyện, ấm áp nói với cô: “Cầm lấy đi.”

Sầm Tuế ngập ngừng: “Nhưng..."

Vinh Mặc ngắt lời cô, không để cô nói tiếp, chỉ nói: "Đồng chí Tiểu Sầm, đừng như vậy, đứng lên lĩnh thưởng đi."

Đầu óc của Sầm Tuế đầy rối loạn, bị dỗ dành mà bối rối đứng lên.

Trong bầu không khí này, cô đã nhận được giấy chứng nhận quyên góp văn vật và thẻ ngân hàng.

Lớn như vậy rồi cũng chưa bao giờ nhận được vinh dự lớn như vậy, Sầm Tuế bối rối đến mức suýt bay lơ lửng trên trời.

Nhưng cô vẫn giữ được lý trí, không lâu sau khi nhận được giấy chứng nhận, cô đã giơ tay nắm lấy cổ tay Vinh Mặc, cưỡng ép kéo anh ra khỏi nhà hàng.

Sau khi rời khỏi nhà hàng, cô tìm thấy một góc không có người.

Khuôn mặt Sầm Tuế đỏ bừng vì uống rượu, cô biểu hiện như hơi say, vươn tay vỗ vào tường một cái, sau đó kéo mạnh cánh tay của Vinh Mặc, bày ra tư thế của một người xã hội, ngước lên hỏi anh: "Nói cho tôi biết, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"

Vinh Mặc bị ép mạnh vào tường, lưng hơi dựa vào tường, nhìn bộ dạng say khướt của cô, không nhịn được mà hơi cong khóe môi.

Một lát sau, anh nói: "Đều là những thứ mà đại công thần của chúng ta xứng đáng có được."

Sầm Tuế nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Vinh Mặc một lúc. Nhìn tình trạng của cô, có vẻ là vừa uống không ít.

Trong đầu cô tất nhiên có thể đoán được chính xác chuyện gì đã xảy ra. Triệu Minh Viễn và những người khác tưởng cô đã quyên góp đồ gốm, nên bọn họ chắc chắn không phải trả tiền, và số tiền đó khẳng định là Vinh Mặc tự mình trả.



Tự mình trả tiền, quyên góp cho đất nước, vậy mà lại cho cô vinh dự được hiến tặng bảo vật.

Nghĩ lại cũng đúng, giống như Triệu Minh Viễn nói, hiện tại Đào Uyên Minh không màng danh lợi không muốn mưu cầu. Làm một việc đặc biệt có ý nghĩa như vậy, lại có thể không cần báo đáp, ngay cả tên của mình cũng không để lại.

Sầm Tuế vốn dĩ không nghĩ tới mình sẽ có phần vinh dự này.

Cô nhìn chằm chằm Vinh Mặc một lát, mở miệng nói: "Tôi sẽ không trả lại tiền cho anh đâu."

Vinh Mặc nhìn cô rồi nở nụ cười.

Anh không nhắc về chuyện quyên góp, chỉ nói: "Tửu lượng của cô thế nào? Nếu không tốt thì uống ít một chút."

Đại não của Sầm Tuế bị cồn làm tê liệt một nửa, suy nghĩ của cô cũng bị Vinh Mặc cuốn đi.

Thấy Vinh Mặc nghi ngờ tửu lượng của cô, cô lập tức quên sạch chuyện giấy chứng nhận quyên góp.

Cô thấy Vinh Mặc khinh thường mà hừ một tiếng, bộ dạng rất là bướng bỉnh nói: "Tửu lượng của tôi vốn cực kì tốt, cực kì mạnh."

Vinh Mặc nghe vậy lập tức cười ra tiếng.

Anh thấy Sầm Tuế bình thường không có dáng vẻ như này, càng nhìn càng cảm thấy trong lồng ngực tựa như có chiếc lông vũ nhẹ nhàng quét qua.

Anh tiếp lời của Sầm Tuế hỏi: "Mạnh như nào vậy?"

Sầm Tuế không chút nghĩ ngợi nói: "Ngàn! Chén! Không! Say!"

Kết quả nói xong chân tay đều mềm nhũn, thân thể không khống chế được khẽ lắc lư.

Vinh Mặc sợ cô ngã sấp xuống, theo bản năng đưa tay đỡ lấy eo của cô.



Sau khi vừa giúp Sầm Tuế ổn định lại, bỗng nghe thấy tiếng la của lão đầu: "Tiểu Sầm, Tiểu Vinh…."

Âm thanh vừa dứt, Hạ Quốc Lương lập tức xuất hiện trong tầm mắt của anh.

Hạ Quốc Lương quay người lại, nhìn thấy Vinh Mặc cùng Sầm Tuế đang dựa vào tường, hai người đối mặt với nhau, Sầm Tuế hơi ngửa đầu cánh tay chống tường, tay của Vinh Mặc lại vịn lên eo của Sầm Tuế, trong chốc lát khiến người ta tự bổ não ra một vở kịch.

Phi lễ chớ nhìn.

Hạ Quốc Lương vội vàng nâng tay lên chặn tầm mắt của mình, xoay người muốn đi: "Hai người cứ tự nhiên, tôi chưa thấy gì hết."

Sầm Tuế quay đầu nhìn ông ta, lập tức gọi ông ta lại: "Lão đầu, ông đến tìm tôi và ông chủ sao?"

Bị gọi lại, ông ta không đi nữa, Hạ Quốc Lương buông cái tay đang che mắt, quay người lại, cười nói: "Chủ yếu là đến tìm cô, Tiểu Sầm. Triệu giáo sư mời cô qua đó, chụp vài tấm ảnh."

Sầm Tuế thu lại cánh tay đang chống lên tường, xoay người nhìn Hạ Quốc Lương, hỏi: "Chụp ảnh gì?"

Hạ Quốc Lương kiên nhẫn giải thích với cô: "Một khi tin tức của đồ gốm Sài Từ xuất hiện được tung ra, chắc chắn sẽ gây chấn động cả giới đồ cổ. Đồ vật này là do Sầm Tuế cô quyên góp, chắc chắn phải đưa tin ca ngợi cô, cần phải chụp ảnh để làm tư liệu."

Sau khi nghe thấy những lời này, Sầm Tuế cảm thấy chột dạ.

Đồ vật này vốn không phải do cô quyên góp, cô cũng không muốn có nhiều người ca ngợi cô, tự thấy hổ thẹn.

Cô lắc đầu, muốn lên tiếng, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, chợt nghe Vinh Mặc ở phía sau nói: "Đi thôi, quay về chụp ảnh."

Vinh Mặc nói xong lập tức kéo cổ tay cô, kéo cô trở về chỗ ngồi.

Sầm Tuế: "…"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...