Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nhưng bất luận nói như thế nào, đó đều là đồ gốm hoàn chỉnh, nếu tập hợp lại sẽ khiến người ta thán phục.

Thế nhưng việc này…

Triệu Minh Viễn cúi đầu, sau lại ngẩng lên: "Không biết những mảnh vỡ còn lại ở nơi nào, hoàn toàn không có manh mối. Sinh thời, cũng không biết có cơ hội nhìn thấy chúng một lần nữa không. Nếu có thể nhìn thấy, thì có chết cũng không hối tiếc."

Những người khác nghe thấy vậy, đồng thời bắt đầu cảm thán.

Cảm thán đến dừng cũng không được, vẫn là Hạ Quốc Lương nói: "Chuyện này có lẽ là không có khả năng, có nghĩ cũng vô dụng, cần gì phải than thở như vậy. Nói không chừng nếu có duyên, những mãnh vỡ còn lại khéo khi lại tự xuất hiện."

Triệu Minh Viễn hít sâu một hơi, nhìn về Hạ Quốc Lương: "Hạ lão sư nói đối với việc này còn phải xem duyên phận, vậy thì tùy duyên đi."

Hạ Quốc Lương thành công chuyển đề tài, cầm chén rượu bắt đầu lôi kéo người khác uống.

Chẳng mấy chốc, không khí trên bàn rượu náo nhiệt hẳn lên.

Có hơi rượu, mọi người muốn tìm tòi học hỏi, tự nhiên giống như người cùng một nhà.

Sầm Tuế ở độ tuổi trẻ như vậy, hoàn toàn dễ dàng hòa nhập, cùng uống rượu và trò chuyện với họ.

Đương nhiên, khi thảo luận những vấn đề nan giải, mỗi người đều có một quan điểm riêng.

Nhìn thấy cảnh này, Sầm Tuế mỉm cười nghiêng người về phía Vinh Mặc, nói nhỏ với anh: "Hóa ra bọn họ hay cãi nhau như vậy."

Vinh Mặc cười cười, nhìn mãi thành quen nói: "Có thể giao lưu sôi nổi như vậy, hiệu quả cũng cao hơn."

Nói xong, anh nhìn Sầm Tuế một chút, lại hỏi: "Cô không sao chứ?"

Nhìn cô đêm nay từ đầu đến cuối đều rất vui vẻ cao hứng, cùng các chuyên gia tán gẫu cũng rất hợp ý, đương nhiên rượu cũng uống không ít.



Rượu chính là một thứ như vậy. Rượu gặp tri kỉ, cho dù ngàn chén cũng hóa ít.

Sầm Tuế rõ ràng đã đến giới hạn, nhưng chính cô cũng không biết là mình đang say, nhìn Vinh Mặc nói: "Vẫn ổn."

Sau khi nói xong cũng không uống tiếp, an vị ngồi ở cạnh bàn, nâng má ngồi nghe những ông lão nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng cao hứng lại cười rộ lên, coi như là cổ vũ.

Sau đó, cô chuyên tâm ngồi nghe một mạch, hơi cồn bắt đầu chậm rãi bốc lên, cô bắt đầu cảm thấy choáng váng.

Cô nâng má chớp chớp đôi mắt, ý thức của đại não bắt đầu từ tính táo chậm rãi trở nên mơ hồ. Sau đó cô cúi đầu, từ từ nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, rồi trực tiếp nằm sấp xuống bàn.

Vinh Mặc nhìn cô như vậy, ghé sát vào hỏi cô: "Cô uống nhiều quá à?"

Sầm Tuế nằm sấp lắc đầu, còn giả vờ như mình rất tỉnh táo: "Không sao, tôi nghỉ ngơi một chút."

Nghe vậy, Vinh Mặc để cô nghỉ ngơi một chút.

Kết quả, đợi cho những người khác xiêu xiêu vẹo vẹo đứng dậy chuẩn bị rời đi, anh phát hiện Sầm Tuế đã ngủ say từ bao giờ.

Triệu Minh Viễn nhìn qua, nhìn Vinh Mặc nói: "Tiểu Sầm hôm nay uống không ít, em đừng gọi dậy, bế luôn đi."

Vinh Mặc không từ chối, cầm theo túi xách của Sầm Tuế, bế cô lên, nói với đám người Triệu Minh Viễn: "Tôi đưa cô ấy về trước đây, Thầy Triệu mọi người cẩn thận một chút."

Triệu Minh Viễn hai má đỏ bừng, bước chân cũng xiêu vẹo: "Chúng tôi không sao, cậu cứ chăm sóc Tiểu Sầm cho tốt là được."

Vinh Mặc gật đầu: "Tôi đi trước đây."

Vinh Mặc bế Sầm Tuế ra khỏi nhà hàng, đi đến bãi đỗ xe.

Mở cửa xe mang cô đặt vào ghế phó lái, thắt dây an toàn.



Anh ngồi vào ghế lái thắt dây an toàn, khởi động xe chuẩn bị rời đi.

Trước khi đạp ga, Sầm Tuế đang tựa lưng vào ghế lầm bầm nói một câu: "Không trở về nhà."

Vinh Mặc quay đầu nhìn về phía cô: "Sao vậy?"

Sầm Tuế không mở mắt, một lúc sau lại lầm bầm: "Tôi không muốn ba mẹ nhìn thấy."

Vinh Mặc đành phải hỏi lại cô: "Hay tôi đưa cô quay về trường học?"

Sầm Tuế chậm rãi lắc đầu: "Kí túc xá không vào được nữa."

Nói xong, hơi hé hé mắt: "Ông chủ, làm phiền anh, giúp tôi chuẩn bị một gian phòng."

Ngủ dậy.

Sầm Tuế thức dậy vào hôm sau với đôi mắt đau với cái đầu nặng trĩu, khi tỉnh dậy thì đã mười một giờ trưa.

Cô mở to mắt, nhìn thoáng qua đồng hồ ở trên cổ tay, rồi lại quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện đây không phải phòng của mình cũng không phải phòng ở kí túc xá, hiển nhiên cô cho rằng đang ở khách sạn.

Tối hôm qua cô uống khá nhiều rượu, chỉ nhớ những chuyện ở phòng rượu, còn lại thì không nhớ gì cả.

Ban đầu, cô không nghĩ là mình sẽ uống say, ai biết rượu đế kia sức ngấm lớn quá, càng về sau cô lại càng không chịu được.

Ngồi trên giường một lúc để tỉnh táo, Sầm Tuế xốc chăn bật dậy.

Nghĩ lại mới nhớ ra người giúp đỡ mình tối qua là ai, cho nên trong lòng ít nhiều cũng cảm thấy yên tâm.

Trong số tất cả những bạn bè mà cô kết giao, Vinh Mặc là là người khiến cô cảm thấy an toàn và tin tưởng nhất.

Cũng không rõ là vì nguyên nhân gì, chính là tin tưởng anh vô điều kiện.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...