Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 112:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Đại khái là thái độ làm người của anh, cũng có lẽ là bởi vì duyên phận.
Ngày từ lần đầu tiên nhìn thấy ba chữ Trân Bảo Trai, cô cảm thấy bọn họ thật sự là duyên phận.
Gần đây, loại cảm giác này đã sinh ra hai lần.
Lần đầu tiên là nhìn thấy đồ gốm ở quầy hàng của lão Từ, lần thứ hai chính là nhìn thấy ba chữ Trân Bảo Trai.
Ngồi ở trên giường nghĩ ngợi một hồi, Sầm Tuế mới xỏ dép lê.
Cô ra cửa sổ vươn vai, vén rèm nghênh đón ánh nắng của một ngày mới.
Sau khi rèm được kéo ra, trước mắt xuất hiện lại không phải là những tòa nhà giữa không trung như tưởng tượng mà lại là một cái sân, qua cửa sổ vừa vặn nhìn thấy một bức tường hoa, những bông hoa phong phú tầng tầng lớp lớp, từ hồng phấn chuyển sang trắng nhạt, giống như bảo ngọc, giá trị sắc đẹp cũng thật kinh người.
Sầm Tuế nhìn tường hoa ngoài cửa sổ mà ngẩn người, theo bản năng lập tức nghĩ, Đây là kiểu khách sạn gì vậy? Homestay?
Cô mang theo sự nghi hoặc xoay người đi ra ngoài, phát hiện không gian ở căn phòng này được thiết kế rất lợi hại, mỗi chỗ đều mang cho người ta cảm giác không giống nhau, cứ di chuyển là lại thay đổi khung cảnh.
Cô vừa đi vừa nhìn, đi ngang qua phòng khách, đi ngang qua phòng tập thể thao, đi ngang qua rạp chiếu phim nhỏ, cuối cùng là tới nhà ăn cùng nhà bếp.
Vừa mới bước vào sảnh, nhìn thấy một nam nhân đang đứng ở nhà bếp, xem chừng là đang nấu cơm.
Nhìn dáng vẻ, cô có thể nhận ra đó là ông chủ của cô, Vinh Mặc.
Vinh Mặc nghe được tiếng bước chân của cô cũng không quay đầu lại, nói thẳng: "Quần áo sạch của cô tôi đặt ở phòng tắm, chưa hề mặc qua, bàn chải đánh răng là màu hồng nhạt, phòng giặt đồ có máy giặt với máy sấy, tắm xong thì đến đây ăn cơm."
Sầm Tuế sững sờ, cúi đầu nhìn lại mình một chút.
Vừa mới tỉnh rượu, hơi còn vẫn còn đọng lại, đầu óc mông lung, cũng chưa í thức được chính mình còn đang mặc bộ quần áo ngày hôm qua, nồng nặc mùi rượu.
Cô phản ứng chậm nửa nhịp: "Ồ."
Cuối cùng, khi cô định xoay người rời đi thì Vinh Mặc lại bảo cô ở lại.
Cô ngây ngốc trở lại, thấy Vinh Mặc đi đến, trong tay cầm một cái bát nhỏ.
Vinh Mặc bê bát nhỏ đặt lên trên bàn, nói với cô: "Trước tiên uống canh cho tỉnh rượu đã."
Sầm Tuế giống như một con rối vô thức nghe lời anh, đi đến bên bàn cầm bát canh uống một ngụm.
Uống xong cô buông bát, muốn nói gì đó nhưng lại không nói ra, dáng vẻ giống như đại não vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn.
Cảm thấy trên người vô cùng khó chịu, cô cũng chẳng nói năng gì mà đi vào toilet đánh răng tắm rửa sạch sẽ.
Tắm rửa xong, cô mặc quần áo mà Vinh Mặc chuẩn bị cho, chỉ cảm thấy mình giống như chuẩn bị đi hát một vở kịch lớn.
Tuy rằng Vinh Mặc chưa có mặc qua, nhưng lại là quần áo của hắn, tay áo cùng ống quần đều siêu dài, mặc áo thì như mặc váy, quần lại còn dài ra hẳn một đoạn.
Sau khi Sầm Tuế mặc quần áo, lại tự quăng nó hai lần cho vui, cuối cùng xắn tay áo và ống quần lên, ôm lấy quần áo của cô đi đến phòng giặt đồ.
Đi đến phòng giặt đồ quan sát xung quanh, còn chưa kịp đặt giỏ quần áo xuống thì Vinh Mặc đã bước vào.
Anh rất tự nhiên cầm lấy cái giỏ trên tay Sầm Tuế, thuần thục mang quần áo vào máy giặt, vừa làm vừa nói: "Giặt đống quần áo này, giặt xong mang sang phòng bên cạnh hong khô là được, còn nội y thì sẽ được hong khô và tẩy trùng sau khi giặt."
Sầm Tuế ồ hai tiếng, vẫn chưa ý thức được.
Đi theo Vinh Mặc trở lại nhà ăn, cô cầm đôi đũa nhìn Vinh Mặc một hồi. Sau khi tỉnh dậy, câu đầu tiên cô nói được đầy đủ và rõ ràng: "Nơi này… Không phải là khách sạn đúng không?"
Vinh Mặc múc cho cô một bát canh, trả lời: "Ừ, đây là nhà của tôi."
Sầm Tuế đột nhiên không được thoải mái, quay đầu nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi: "Vậy ba mẹ của anh đâu?"
Vinh Mặc cười cười: "Không cần lo lắng, ba mẹ tôi không sống ở đây, chỉ có một mình tôi thôi."
Không có người khác, Sầm Tuế nhẹ nhàng thở ra, uống một ngụm canh, ngẩng đầu lên lại hỏi: "Tại sao anh lại không để tôi ở khách sạn?"
Vinh Mặc qua loa nói: "Phiền toái, không cần thiết."
Sầm Tuế uống thêm một ngụm canh, lại cảm thấy đói bụng. Nhìn về phía Vinh Mặc nói: "Vậy tôi không khách sáo nữa đâu."
Nói xong cầm lấy đôi đũa, cùng Vinh Mặc ăn cơm trưa.
Khi đã no một nửa, cô mới nhìn về phía Vinh Mặc hỏi: "Rốt cuộc gia đình của anh như thế nào vậy?"
Vinh Mặc liếc nhìn cô, cực kì bình thản nói: "Gia đình bình thường."
Sầm Tuế nghi hoặc nói tiếp: "Bình thường là sao?"
Vinh Mặc không tiếp tục lảng tránh câu hỏi, trả lời: "Không tính là đại gia, cũng không phải gia nghiệp lớn, nhưng hiện tại chúng tôi không thiếu tiền."
Sầm Tuế nghĩ: "Phá gia chi tử."
Vinh Mặc cười khẽ, cảm thấy cũng có thể dùng được nên cười gật đầu: "Phá bỏ nhà cũ lấy chút tiền."
Đại khái là thái độ làm người của anh, cũng có lẽ là bởi vì duyên phận.
Ngày từ lần đầu tiên nhìn thấy ba chữ Trân Bảo Trai, cô cảm thấy bọn họ thật sự là duyên phận.
Gần đây, loại cảm giác này đã sinh ra hai lần.
Lần đầu tiên là nhìn thấy đồ gốm ở quầy hàng của lão Từ, lần thứ hai chính là nhìn thấy ba chữ Trân Bảo Trai.
Ngồi ở trên giường nghĩ ngợi một hồi, Sầm Tuế mới xỏ dép lê.
Cô ra cửa sổ vươn vai, vén rèm nghênh đón ánh nắng của một ngày mới.
Sau khi rèm được kéo ra, trước mắt xuất hiện lại không phải là những tòa nhà giữa không trung như tưởng tượng mà lại là một cái sân, qua cửa sổ vừa vặn nhìn thấy một bức tường hoa, những bông hoa phong phú tầng tầng lớp lớp, từ hồng phấn chuyển sang trắng nhạt, giống như bảo ngọc, giá trị sắc đẹp cũng thật kinh người.
Sầm Tuế nhìn tường hoa ngoài cửa sổ mà ngẩn người, theo bản năng lập tức nghĩ, Đây là kiểu khách sạn gì vậy? Homestay?
Cô mang theo sự nghi hoặc xoay người đi ra ngoài, phát hiện không gian ở căn phòng này được thiết kế rất lợi hại, mỗi chỗ đều mang cho người ta cảm giác không giống nhau, cứ di chuyển là lại thay đổi khung cảnh.
Cô vừa đi vừa nhìn, đi ngang qua phòng khách, đi ngang qua phòng tập thể thao, đi ngang qua rạp chiếu phim nhỏ, cuối cùng là tới nhà ăn cùng nhà bếp.
Vừa mới bước vào sảnh, nhìn thấy một nam nhân đang đứng ở nhà bếp, xem chừng là đang nấu cơm.
Nhìn dáng vẻ, cô có thể nhận ra đó là ông chủ của cô, Vinh Mặc.
Vinh Mặc nghe được tiếng bước chân của cô cũng không quay đầu lại, nói thẳng: "Quần áo sạch của cô tôi đặt ở phòng tắm, chưa hề mặc qua, bàn chải đánh răng là màu hồng nhạt, phòng giặt đồ có máy giặt với máy sấy, tắm xong thì đến đây ăn cơm."
Sầm Tuế sững sờ, cúi đầu nhìn lại mình một chút.
Vừa mới tỉnh rượu, hơi còn vẫn còn đọng lại, đầu óc mông lung, cũng chưa í thức được chính mình còn đang mặc bộ quần áo ngày hôm qua, nồng nặc mùi rượu.
Cô phản ứng chậm nửa nhịp: "Ồ."
Cuối cùng, khi cô định xoay người rời đi thì Vinh Mặc lại bảo cô ở lại.
Cô ngây ngốc trở lại, thấy Vinh Mặc đi đến, trong tay cầm một cái bát nhỏ.
Vinh Mặc bê bát nhỏ đặt lên trên bàn, nói với cô: "Trước tiên uống canh cho tỉnh rượu đã."
Sầm Tuế giống như một con rối vô thức nghe lời anh, đi đến bên bàn cầm bát canh uống một ngụm.
Uống xong cô buông bát, muốn nói gì đó nhưng lại không nói ra, dáng vẻ giống như đại não vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn.
Cảm thấy trên người vô cùng khó chịu, cô cũng chẳng nói năng gì mà đi vào toilet đánh răng tắm rửa sạch sẽ.
Tắm rửa xong, cô mặc quần áo mà Vinh Mặc chuẩn bị cho, chỉ cảm thấy mình giống như chuẩn bị đi hát một vở kịch lớn.
Tuy rằng Vinh Mặc chưa có mặc qua, nhưng lại là quần áo của hắn, tay áo cùng ống quần đều siêu dài, mặc áo thì như mặc váy, quần lại còn dài ra hẳn một đoạn.
Sau khi Sầm Tuế mặc quần áo, lại tự quăng nó hai lần cho vui, cuối cùng xắn tay áo và ống quần lên, ôm lấy quần áo của cô đi đến phòng giặt đồ.
Đi đến phòng giặt đồ quan sát xung quanh, còn chưa kịp đặt giỏ quần áo xuống thì Vinh Mặc đã bước vào.
Anh rất tự nhiên cầm lấy cái giỏ trên tay Sầm Tuế, thuần thục mang quần áo vào máy giặt, vừa làm vừa nói: "Giặt đống quần áo này, giặt xong mang sang phòng bên cạnh hong khô là được, còn nội y thì sẽ được hong khô và tẩy trùng sau khi giặt."
Sầm Tuế ồ hai tiếng, vẫn chưa ý thức được.
Đi theo Vinh Mặc trở lại nhà ăn, cô cầm đôi đũa nhìn Vinh Mặc một hồi. Sau khi tỉnh dậy, câu đầu tiên cô nói được đầy đủ và rõ ràng: "Nơi này… Không phải là khách sạn đúng không?"
Vinh Mặc múc cho cô một bát canh, trả lời: "Ừ, đây là nhà của tôi."
Sầm Tuế đột nhiên không được thoải mái, quay đầu nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi: "Vậy ba mẹ của anh đâu?"
Vinh Mặc cười cười: "Không cần lo lắng, ba mẹ tôi không sống ở đây, chỉ có một mình tôi thôi."
Không có người khác, Sầm Tuế nhẹ nhàng thở ra, uống một ngụm canh, ngẩng đầu lên lại hỏi: "Tại sao anh lại không để tôi ở khách sạn?"
Vinh Mặc qua loa nói: "Phiền toái, không cần thiết."
Sầm Tuế uống thêm một ngụm canh, lại cảm thấy đói bụng. Nhìn về phía Vinh Mặc nói: "Vậy tôi không khách sáo nữa đâu."
Nói xong cầm lấy đôi đũa, cùng Vinh Mặc ăn cơm trưa.
Khi đã no một nửa, cô mới nhìn về phía Vinh Mặc hỏi: "Rốt cuộc gia đình của anh như thế nào vậy?"
Vinh Mặc liếc nhìn cô, cực kì bình thản nói: "Gia đình bình thường."
Sầm Tuế nghi hoặc nói tiếp: "Bình thường là sao?"
Vinh Mặc không tiếp tục lảng tránh câu hỏi, trả lời: "Không tính là đại gia, cũng không phải gia nghiệp lớn, nhưng hiện tại chúng tôi không thiếu tiền."
Sầm Tuế nghĩ: "Phá gia chi tử."
Vinh Mặc cười khẽ, cảm thấy cũng có thể dùng được nên cười gật đầu: "Phá bỏ nhà cũ lấy chút tiền."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook