Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Anh tiêu tiền làm những chuyện mình muốn, giúp cho đồ gốm tìm được ngôi nhà tốt nhất, nỗ lực hết mình vì sự nghiệp khảo cổ của quốc gia, sau đó giấu đi những công danh, cho cô toàn bộ vinh dự.

Ngay thời điểm Sầm Tuế vô cùng cảm động, Vinh Mặc nói tiếp: "Đương nhiên còn có một nguyên nhân nữa, tôi vốn không định để Thầy Triệu góp tiền, cho nên không để ông ấy biết tôi bỏ ra 20 triệu, đỡ cho ông có gánh nặng trong lòng."

Sầm Tuế phản ứng một chút: "…"

Quả thật là cảm động…

Nghe Vinh Mặc nói xong, Sầm Tuế cũng không còn cảm thấy gánh nặng nữa. Cô thản nhiên nhận lấy cái danh dự Vinh Mặc trao cho, nhìn anh hắng giọng: "Con người của tôi chưa bao giờ chiếm lợi của bạn bè, tuy rằng tôi sẽ không tiền trả cho anh, nhưng tôi có thể nuôi anh, cũng không thể nhìn anh nghèo đến mức không có tiền ăn cơm được."

Vinh Mặc bộ dạng phục tùng cười khẽ, nói với Sầm Tuế: "Thật sao?"

"Thật." Sầm Tuế gật đầu, hào sảng trượng nghĩa nói: "Sầm Tuế, có ơn tất báo."

Khi Sầm Tuế dậy thì đã muộn, vậy nên cô ăn luôn cơm trưa.

Ăn xong cô ngồi nghỉ ngơi nói chuyện một lúc sau đó chủ động giúp Vinh Mặc rửa bát đĩa.

Bởi vì quần áo vẫn chưa khô hoàn toàn nên cô cũng chưa vội đi.

Dù sao thì cô cũng không lên lớp buổi sáng, buổi chiều thì lại trống tiết nên vẫn là sẽ cùng Vinh Mặc đi tới cửa hiệu đồ cổ của anh, đến đó để tiếp tục kế hoạch ôn tập của mình.



Quần áo của Vinh Mặc mặc lên người cô đều trở thành quá cỡ, cô đành phải sắn lại thành một cục trên cánh tay.

Căn bản là rảnh rỗi không có việc gì làm nên cô đứng lên ra sân sau nhà anh dạo một vòng, nhìn một lượt những loại hoa lá mà anh đã giới thiệu.

Nhà cô cũng có một cái sân nhỏ trồng hoa, nhưng so với cái sân này của Vinh Mặc thì không bằng một phần.

Trong nhà cũng chẳng mấy ai để ý đến nó, đều giao cho người làm vườn cắt tỉa bón phân, nếu không may chết mất là thì lại tùy tiện mua cây khác về trồng bù vào.

Hơn nữa sân sau của nhà cô trồng rất ít những loại cây có thể nở hoa, hầu hết đều là cây xanh.

Ba của Sầm Tuế thích nhất là mấy loại cây tài lộc gì đó, không phải vì nó lớn lên trông đẹp mắt mà chỉ bởi vì tên của nó nghe hay.

Sầm Tuế đi hết một vòng sân sau, cuối cùng dừng lại ở một cái góc nhỏ.

Cô đứng nhìn mấy chậu hoa lan trước mặt mình quay đầu thuận miệng nói ra một câu: "Cái sân sau này của anh thiếu mất cái giàn leo rồi."

Nói xong lại cười: "Mấy cái giỏ đan bằng mây cũng được."

Tùy ý nói một hai câu cũng không cần phải quá căng thẳng.

Dạo xong sân sau nhà Vinh Mặc, Sầm Tuế cùng anh vào trong nhà nghỉ ngơi thêm một lúc, đợi cho quần áo khô hoàn toàn, cô thay quần áo của Vinh Mặc ra, đến Trân Bảo Trai.

Cửa tiệm đã một tuần không mở cửa rồi nhưng tất cả kệ đồ đều đã được lau ngày hôm qua nên trông vẫn rất sạch sẽ.

Vinh Mặc như mọi khi đi thắp một nén hương, còn Sầm Tuế thì vào phòng bên trong lấy tài liệu ôn tập của mình, ra ngoài ngồi vào bàn làm việc, viết những điều cần chú ý trong một tuần qua vào trong vở.



Mặc dù đã đã điều chỉnh những phần không quan trọng, nhưng chung quy thì vẫn không có gì đáng phải chú ý.

Xem đến lúc cổ và mắt đều đa mỏi, Sầm Tuế mới đứng lên vươn mình, duỗi eo thả lỏng xương cốt.

Liếc đến đừng sau quầy hàng của Vinh Mặc, cô mới bỗng nhiên nhớ ra, bây giờ sếp của cô là một người nghèo rớt mùng tơi, chỉ có nhờ vào cửa hàng này mà duy trì việc làm ăn.

Nếu bán đồ cổ không có tác dụng gì, thì đại khái chỉ còn nước bốc đất mà ăn thôi.

Cô mặc dù sẽ không để Vinh Mặc phải chịu khổ, nói rằng không để anh đến nỗi không có cơm ăn, cô đã nói được thì nhất định sẽ làm được.

Nhưng như này chung quy vẫn chẳng thể giúp anh kiếm được bao nhiêu tiền, vì vậy vào những lúc rảnh rỗi, cô sẽ cầm điện thoại lên lên chụp một vài tấm ảnh về đồ cổ mà họ mới thu về được.

Đầu tiên là khay rửa bút hình bốn cánh hoa làm bằng gốm quân diêu thời Bắc Tống.

Hình dạng của nó rất cầu kì nhưng lại thanh lịch, được tráng một lớp men bóng dày, một phần là màu hoa hồng pha chút tim tím, một phần thì là màu xanh da trời nhạt rất nhẹ nhàng, phối lại với nhau trông rất hợp mắt.

Phần trong của khay rửa thời này có một hình rất đặc thù – hoa văn hình con giun đất.

Loại văn lộ này xuất hiện trên bề mặt của phần được tráng men sứ, hệt như vết tích của một con giun đất đã bò qua mà lưu lại, cái tên của nó cũng từ đó mà có được.

Cái thứ hai là một cái lư hương có hoa văn chạm khắc bằng đồng thau vào thời đại nhà Thanh. Đồng được chạm khắc tinh xảo tỉ mỉ, một cảm khác giác rất khác lạ khi chạm vào.

Cuối cùng là một tượng Quan m bằng phỉ thúy, chất lượng ngọc cực kì đẹp mắt, sáng bóng thanh lịch, trông ấm áp mà mềm mại.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...