Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế tỏ ra mình đã hiểu rõ: "Tôi biết ngay mà. Chỉ với một cửa hàng đồ cổ nho nhỏ, làm sao anh có thể một mình sống trong căn nhà như vậy chứ. Nhà bình thường không nói, nhìn cách trang hoàng của nó thì biết được tiêu pha không ít tiền. Còn có phòng thể thao với rạp chiếu phim nhỏ. Thiết kế ở trong sân cũng tỉ mỉ quá rồi, còn hoa nữa, chắc cũng không phải là giống rẻ tiền đâu nhỉ?"

Vinh Mặc thật sự cảm thấy không có gì đặc biệt, giải thích: "Tôi học theo những chuyện này, chỉ muốn sống thoải mái một chút. Cho nên về phương diện hoa lá gì đó, tôi tiêu tương đối nhiều tiền, chính tôi tiêu hao cũng không ít tinh lực."

Sầm Tuế đột nhiên cười rộ lên, nói: "Thải cúc đông li hạ, du nhiên kiến nam sơn?" ("Hái cúc dưới rào đông, thong thả ngắm núi Nam"- trích Ẩm tửu kì 05)

Vinh Mặc lần này không phản bác nữa, giễu cợt nói: "Đúng đấy, tôi muốn đi làm ruộng đây."

Sầm Tuế đã sớm coi Vinh Mặc là người một nhà, cùng anh nói chuyện một cách thoải mái mà không có nhiều băn khoăn.

Hai người ăn cơm, theo lối sống ẩn dật, chủ đề xoay quanh trồng hoa làm ruộng, đều là chuyện phiếm.

Tán gẫu xong thì Sầm Tuế cũng ăn no, buông bát đũa.

Cô ngồi ở bàn ăn nghỉ ngơi một lát, lại hỏi Vinh Mặc: “Sau khi bán nhà anh lại thu được nhiều tiền như vậy sao? Còn hai mươi triệu trong tay, anh lại có thể cho không đi như vậy?"

Giá như ban đầu, cô bán lại mảnh gốm đó cho anh.

Giá cả giống như anh nói lúc trước, ít hơn một chút cũng không sao.

Cô biết Vinh Mặc muốn đưa mảnh gốm vào bảo tàng, bởi vì anh cho rằng bảo tàng mới là nơi tốt nhất để lưu giữ mảnh gốm đó. Nhưng lúc đó, anh lại nói anh không đủ tiền, Thầy Triệu và quốc gia cũng sẽ góp một phần.



Cuối cùng kết quả lại bất đồng.

Hiện tại, anh là người mua mảnh gốm đó, quyên góp cho bảo tàng của quốc gia trên danh nghĩa.

Vinh Mặc biết cô chắc chắn sẽ hỏi chuyện này nên cũng không nghĩ nhiều nữa, nói thẳng: "Ngoại trừ tiền bán nhà cũ, tôi vẫn có chút tiền tiết kiệm. Dạo gần đây, không phải còn có cô giúp tôi bán không ít đồ cổ sao? Trước kia Trần Vũ cũng ghé cửa hàng lấy đi hai cái bình tráng men rồi."

Nghe thấy tên Trần Vũ, quả nhiên là Sầm Tuế bị dời lực chú ý đi.

Trên mặt cô chẳng còn chuyên tâm cùng hứng thú, nét mặt lộ ra vẻ khó coi, thản nhiên nói: "Anh ấy đi mua đồ cổ gì…"

Vinh Mặc cũng không nghĩ đến chuyện giấu cô, thành khẩn nói: "Anh ta nghĩ rằng cô đến cửa hàng đồ cổ làm công là vì tôi, còn tưởng tôi với cô nói đang nói chuyện yêu đương, cho nên đến hỏi thăm tôi, thuận tiện mua hai món đồ cổ."

Sầm Tuế chế nhạo: "Tôi cùng người khác yêu đương thì liên quan gì đến anh ta?"

Nói xong, giọng điệu cũng trở nên thoải mái: "Có điều nếu anh ta muốn mua đồ cổ, ông chủ sao không lừa anh ta mua nhiều một chút."

Vinh Mặc nhìn cô bật cười.

Sau đó ngưng cười nói: "Tôi biết chừng mực."

Sầm Tuế nhìn anh nói: "Anh cũng là một người lợi hại, làm ăn buôn bán như vậy mà lại không bị đói chết."



Vinh Mặc: "…"

Nghĩ lại lại cảm thấy không ổn.

Anh cân nhắc một chút, nghiêm túc nói: "Việc buôn bán quan trọng nhất chính là thành tín, chúng ta không thể vì kiếm tiền mà đi quá giới hạn được…"

Sầm Tuế nghe lời này, dùng sức gật đầu.

Có thể mua một món đồ cổ trị giá hai mươi triệu mang đi tặng bảo tàng, ngoài trừ Vinh Mặc ra, thực sự tìm không ra. Chính anh nói những lời này, cô tin tưởng không phải là một lời nói suông.

Chờ anh nói xong, Sầm Tuế cũng không tiếp tục tán gẫu đề tài này nữa.

Cô bắt đầu nghiêm túc, nhìn Vinh Mặc hỏi: "Anh bỏ ra nhiều tiền mua mảnh gốm đó như vậy, vì sao không lấy danh nghĩa của mình để quyên góp cho bảo tàng?"

Vinh Mặc thản nhiên nói: "Tôi làm như vậy không phải vì danh dự, là vì đồ gốm, để chúng đứng ở vị trí mà chúng nên có, phát huy hết giá trị của chúng, coi như là đóng góp một phần nhỏ vào sự nghiệp khảo cổ của quốc gia. Hư danh đối với tôi cũng vô dụng. Nếu mảnh gồm từ trong tay cô mà xuất hiện, không bằng đem vinh dự này cho cô, giúp cô phô trương nhân mạch một chút, không tốt sao? Cô không biết có bao nhiêu người được như Thầy Triệu?"

Nghe xong những lời này, Sầm Tuế theo bản năng cúi đầu, lại nhìn vào mắt Vinh Mặc một lúc lâu. Ánh mặt trời ấm áp ngoài cửa sổ chiếu thẳng vào lồng ngực, đột nhiên cô chẳng thể thốt ra được một lời nào.

Vinh Mặc nói không sai, nếu đám người Triệu Minh Viễn mảnh gồm kia là do Vinh Mặc mua, mà chính cô lại là người bán, chuyện này có liên quan trực tiếp đến lợi nhuận và tiền bạc, thái độ của bọn họ đối với cô có lẽ không giống như bây giờ.

Đối với người buôn bán hay quyên tặng đồ cổ, có thể là thái độ tương tự chăng?

Vinh Mặc biết cô đang nghĩ cái gì nên cũng không khuyến khích cô đi quyên tặng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...