Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 120:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Trần Vũ ôm hoa đứng im tại chỗ, nhận được một ánh mắt rồi lại một ánh mắt nhìn anh như kẻ có tội.
Sau đó đột nhiên có một cô gái mặc áo sơ mi trắng cổ rộng đứng trước mặt anh, tốt bụng cho anh một câu chào hỏi: "Hê lô, Trần Vũ, cậu như này là đang chờ ai sao?"
Trần Vũ nhìn cô bạn đang đứng trước mặt, là là hàng xóm của Tề Lưu Hải
Anh đương nhiên nhớ cô gái này, hôm đó là buổi tối, cô mượn điện thoại giúp anh, nhìn thấy anh bị Sầm Tuế trong điện thoại từ chối một trận.
Khéo thật sự, hôm nay lại bị cô nhìn thấy rồi.
Trần Vũ nhè nhẹ thở ra một hơi, nhét hoa trong tay vào người cô, quay người rời đi.
Lâm Vũ Tây ôm hoa vội vàng đuổi theo anh: "Nè, cậu đưa tớ cái này làm gì á, không cần nữa hả?"
Trần Vũ đến đầu cũng không quay lại: "Cho cậu đó."
Lâm Vũ Tây lại đuổi theo anh hai bước, cũng không đuổi kịp nổi Trần Vũ, đành ôm hoa dừng lại.
Cô cúi đầu nhìn bó hoa hồng to như này, nghĩ rằng chắc chắn rất mắc tiền, ném đi thì đáng tiếc quá, ôm hoa về phía căng tin.
Sau đó trên đường đi đến căng tin, mỗi lần đi qua ai cô lại rút một bông hoa tặng cho người đó.
Tặng đến tận chỗ xếp hàng của căng tin, cô vẫn đang tặng hoa cho mọi người, có người xem đó là niềm vui thậm chí còn chủ động đến lấy.
Lâm Vũ Tây cứ như vậy tặng đi tặng lại, cuối cùng tặng đến chỗ Sầm Tuế và ba người bạn cùng phòng của cô ấy.
Cô chỉ tại quán bar nhìn qua mặt Sầm Tuế một chút, bây giờ cũng chẳng nhớ rõ Sầm Tuế là ai nữa rồi.
Mà Sầm Tuế cùng với bạn mình nhìn đến hoa trong ngực cô...
Chính là...
À...
Lâm Vũ Tây không nhìn ra Sầm Tuế với bạn cùng phòng của mình có chỗ nào không đúng, trực tiếp rút hoa ra đưa mỗi người một bông, lúc đưa còn chầm chậm nói: "Chúc các cậu mỗi ngày đều cảm thấy vui vẻ, mỗi ngày đều cố gắng lên nha."
Nói xong thì cũng đã đưa xong hoa, cô đi chỗ khác, lúc xếp hàng tiếp tục hỏi người bên cạnh: "Cậu có muốn hoa không?"
Người bên cạnh cười cười: "Cho tớ một bông đi, cảm ơn nhé."
Sầm Tuế thuận theo tay nhìn vào bông hoa đang cầm: "?"
Ba người bạn cùng phòng cũng vậy: "?"
Một lát sau, Ni Ni nói một câu: "Cái này cũng thật là… Tặng người ta hoa hồng, cũng có dư hương nhỉ…"
Sầm Tuế nhìn cũng không nhịn được.
Cười ra một tiếng, trong tâm nghĩ, nữ chính này, hình như… Có chút thú vị đi…?
Sau khi dùng thân phận của nhân vật sống ở cuốn tiểu thuyết này, cô cùng Lâm Vũ Tây thiếu chút nữa là làm phản rồi, mặc dù cuối cùng vẫn là cô bị Lâm Vũ Tây hãm hại. Cũng không phải do Lâm Vũ Tây có thực lực làm việc này, đơn thuần chỉ là Trần Vũ thích Lâm Vũ Tây, không thích Sầm Tuế cô mà thôi.
Bây giờ tách khỏi thiết lập ban đầu, thoát khỏi tình tiết của cuốn tiểu thuyết xong dùng ánh mắt của người bình thường nhìn vị nữ chính này, vẫn là cảm thấy… Nữ chính mà, mị lực vẫn luôn tồn tại ở trên người cô ấy.
Cái loại hàng xóm tiểu bạch hoa ngọt ngào này, không phải đang thu hút sự yêu thích của mọi người sao?
Sầm Tuế nắm bông hoa trong tay xoay qua quay lại, đắm chìm trong suy nghĩ của chính bản thân mình.
Bỗng nhiên, dì bán đồ ăn từ bên trông cửa sổ gọi cô một tiếng: "Bạn học, đừng ngẩn người nữa, ăn cái gì nào? Đằng sau vẫn còn người đang đợi đó."
Sầm Tuế lấy lại tinh thần, nắm hoa đứng bên cửa sổ, ngón tay lung tung chỉ vào mấy thứ.
Há cảo chiên trứng… Súp bí đỏ...
Trần Vũ sau khi ăn xong bữa sáng lập tức đi đến lớp học, để hoa hồng ở một góc trên bàn.
Nhưng sau khi thấy hơn một nửa bàn học trong lớp đều có để hoa hồng, sắc mặt của anh lại trầm xuống.
Sầm Tuế lại coi như việc ở sảnh ký túc xá như chưa từng xảy ra, nghe thấy tiếng chuông thì đi vào lớp.
Sau khi tan học, cô vẫn giống như bình thường đi đến đường Thừa Cổ đọc sách.
Trần Vũ sau khi bị từ chối, mấy ngày liên tiếp không làm phiền Sầm Tuế nữa.
Mấy đứa bạn tụ họp lại một chỗ, Uông Kiệt còn giúp anh nghĩ biện pháp, nói: "Anh Vũ, nếu cô ta không thích thì cũng không cần dùng mấy thứ giả tạo này nữa. Anh cũng không cần suốt ngày quấn quýt lấy cô ta. Con người đều như vậy, anh càng theo đuổi, cô ta càng lạnh nhạt, nhưng đợi đến ngày anh không theo đuổi cô ta nữa, cô ta lại theo thói quen đến tìm anh. Phẩm chất con người vốn là thứ bị coi thường mà…"
Uông Kiệt nói đến đây, Trần Vũ lập tức gắt gao liếc nhìn anh ta.
Uông Kiệt lập tức nhìn ra, ánh mắt kia của Trần Vũ chính là muốn nói: "Làm sao, ý mày là tao cũng là thứ bị coi thường sao?"
Uông Kiệt chỉ biết cười cười, muốn giảm bớt bầu không khí xấu hổ.
Trần Vũ ôm hoa đứng im tại chỗ, nhận được một ánh mắt rồi lại một ánh mắt nhìn anh như kẻ có tội.
Sau đó đột nhiên có một cô gái mặc áo sơ mi trắng cổ rộng đứng trước mặt anh, tốt bụng cho anh một câu chào hỏi: "Hê lô, Trần Vũ, cậu như này là đang chờ ai sao?"
Trần Vũ nhìn cô bạn đang đứng trước mặt, là là hàng xóm của Tề Lưu Hải
Anh đương nhiên nhớ cô gái này, hôm đó là buổi tối, cô mượn điện thoại giúp anh, nhìn thấy anh bị Sầm Tuế trong điện thoại từ chối một trận.
Khéo thật sự, hôm nay lại bị cô nhìn thấy rồi.
Trần Vũ nhè nhẹ thở ra một hơi, nhét hoa trong tay vào người cô, quay người rời đi.
Lâm Vũ Tây ôm hoa vội vàng đuổi theo anh: "Nè, cậu đưa tớ cái này làm gì á, không cần nữa hả?"
Trần Vũ đến đầu cũng không quay lại: "Cho cậu đó."
Lâm Vũ Tây lại đuổi theo anh hai bước, cũng không đuổi kịp nổi Trần Vũ, đành ôm hoa dừng lại.
Cô cúi đầu nhìn bó hoa hồng to như này, nghĩ rằng chắc chắn rất mắc tiền, ném đi thì đáng tiếc quá, ôm hoa về phía căng tin.
Sau đó trên đường đi đến căng tin, mỗi lần đi qua ai cô lại rút một bông hoa tặng cho người đó.
Tặng đến tận chỗ xếp hàng của căng tin, cô vẫn đang tặng hoa cho mọi người, có người xem đó là niềm vui thậm chí còn chủ động đến lấy.
Lâm Vũ Tây cứ như vậy tặng đi tặng lại, cuối cùng tặng đến chỗ Sầm Tuế và ba người bạn cùng phòng của cô ấy.
Cô chỉ tại quán bar nhìn qua mặt Sầm Tuế một chút, bây giờ cũng chẳng nhớ rõ Sầm Tuế là ai nữa rồi.
Mà Sầm Tuế cùng với bạn mình nhìn đến hoa trong ngực cô...
Chính là...
À...
Lâm Vũ Tây không nhìn ra Sầm Tuế với bạn cùng phòng của mình có chỗ nào không đúng, trực tiếp rút hoa ra đưa mỗi người một bông, lúc đưa còn chầm chậm nói: "Chúc các cậu mỗi ngày đều cảm thấy vui vẻ, mỗi ngày đều cố gắng lên nha."
Nói xong thì cũng đã đưa xong hoa, cô đi chỗ khác, lúc xếp hàng tiếp tục hỏi người bên cạnh: "Cậu có muốn hoa không?"
Người bên cạnh cười cười: "Cho tớ một bông đi, cảm ơn nhé."
Sầm Tuế thuận theo tay nhìn vào bông hoa đang cầm: "?"
Ba người bạn cùng phòng cũng vậy: "?"
Một lát sau, Ni Ni nói một câu: "Cái này cũng thật là… Tặng người ta hoa hồng, cũng có dư hương nhỉ…"
Sầm Tuế nhìn cũng không nhịn được.
Cười ra một tiếng, trong tâm nghĩ, nữ chính này, hình như… Có chút thú vị đi…?
Sau khi dùng thân phận của nhân vật sống ở cuốn tiểu thuyết này, cô cùng Lâm Vũ Tây thiếu chút nữa là làm phản rồi, mặc dù cuối cùng vẫn là cô bị Lâm Vũ Tây hãm hại. Cũng không phải do Lâm Vũ Tây có thực lực làm việc này, đơn thuần chỉ là Trần Vũ thích Lâm Vũ Tây, không thích Sầm Tuế cô mà thôi.
Bây giờ tách khỏi thiết lập ban đầu, thoát khỏi tình tiết của cuốn tiểu thuyết xong dùng ánh mắt của người bình thường nhìn vị nữ chính này, vẫn là cảm thấy… Nữ chính mà, mị lực vẫn luôn tồn tại ở trên người cô ấy.
Cái loại hàng xóm tiểu bạch hoa ngọt ngào này, không phải đang thu hút sự yêu thích của mọi người sao?
Sầm Tuế nắm bông hoa trong tay xoay qua quay lại, đắm chìm trong suy nghĩ của chính bản thân mình.
Bỗng nhiên, dì bán đồ ăn từ bên trông cửa sổ gọi cô một tiếng: "Bạn học, đừng ngẩn người nữa, ăn cái gì nào? Đằng sau vẫn còn người đang đợi đó."
Sầm Tuế lấy lại tinh thần, nắm hoa đứng bên cửa sổ, ngón tay lung tung chỉ vào mấy thứ.
Há cảo chiên trứng… Súp bí đỏ...
Trần Vũ sau khi ăn xong bữa sáng lập tức đi đến lớp học, để hoa hồng ở một góc trên bàn.
Nhưng sau khi thấy hơn một nửa bàn học trong lớp đều có để hoa hồng, sắc mặt của anh lại trầm xuống.
Sầm Tuế lại coi như việc ở sảnh ký túc xá như chưa từng xảy ra, nghe thấy tiếng chuông thì đi vào lớp.
Sau khi tan học, cô vẫn giống như bình thường đi đến đường Thừa Cổ đọc sách.
Trần Vũ sau khi bị từ chối, mấy ngày liên tiếp không làm phiền Sầm Tuế nữa.
Mấy đứa bạn tụ họp lại một chỗ, Uông Kiệt còn giúp anh nghĩ biện pháp, nói: "Anh Vũ, nếu cô ta không thích thì cũng không cần dùng mấy thứ giả tạo này nữa. Anh cũng không cần suốt ngày quấn quýt lấy cô ta. Con người đều như vậy, anh càng theo đuổi, cô ta càng lạnh nhạt, nhưng đợi đến ngày anh không theo đuổi cô ta nữa, cô ta lại theo thói quen đến tìm anh. Phẩm chất con người vốn là thứ bị coi thường mà…"
Uông Kiệt nói đến đây, Trần Vũ lập tức gắt gao liếc nhìn anh ta.
Uông Kiệt lập tức nhìn ra, ánh mắt kia của Trần Vũ chính là muốn nói: "Làm sao, ý mày là tao cũng là thứ bị coi thường sao?"
Uông Kiệt chỉ biết cười cười, muốn giảm bớt bầu không khí xấu hổ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook