Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế nhìn anh, nghiêm túc nói: "Vậy thì anh có thể thử cùng cô ấy ở bên nhau một chút, em tin hai người cực kì xứng đôi."

Dù sao đây cũng là cặp đôi đầu tiên trong nội dung của cuốn tiểu thuyết, là cặp được đẩy thuyền mạnh nhất ở thế giới này.

Trần Vũ không nói chuyện, cụp mắt xuống trầm mặc một hồi.

Sau đó anh nhìn lên, thong dong nói: "Nói lung tung cái gì vậy, chúng ta vẫn là bàn về đồ cổ đi, em giới thiệu cho tôi vài món nữa nhé, nếu thích thì tôi sẽ mua hết."

Sầm Tuế vừa mới định nói chuyện, lời còn chưa ra khỏi miệng thì mắt đã nhìn thấy Vinh Mặc đến rồi.

Vì thế cô thu lại ánh mắt nhìn về phía Trần Vũ, qua loa nói: "Ông chủ của chúng em đến rồi, để anh ấy giúp anh giới thiệu nhé."

Trần Vũ nghe vậy bèn quay đầu lại, vừa hay đối diện với ánh mắt của Vinh Mặc cũng đang nhìn mình.

Ánh mắt hai người theo bản năng dừng lại trên người đối phương vài giây, cách nhau không đến ba mét, nhưng đều có cảm giác không hề có chút gì gọi là thiện cảm trong đó.

Chờ đến khi Vinh Mặc đi đến bên bàn đọc sách, Sầm Tuế mới trực tiếp đứng dậy, thu hết sách trên bàn lại, cầm lấy điện thoại để vào trong sách, xoay người đi vào phòng bên trong.

Sau khi bước vào cô ngồi lên ghế sofa, nhét tai nghe vào tai, tiếp tục đọc nốt đoạn ban nãy còn đang đọc dở trong sách.

Thậm chí bên ngoài xảy ra những chuyện gì, cô cũng không có tâm tư để hóng hớt.

Sầm Tuế đi rồi, gian phòng bên ngoài chỉ còn lại hai người đàn ông.



Vinh Mặc đến bàn đọc sách ngồi xuống, vừa hay ngồi đúng cái ghế ban nãy Sầm Tuế vừa mới ngồi vào.

Anh nhìn Trần Vũ, dùng ngữ điệu khách khí nói: "Xin chào, lần này đến đây không biết là muốn mua cái gì?"

Trong tay Trần Vũ vẫn còn đang nắm cái vòng tay Bích Tỉ, vô thức đếm đếm số hạt châu trên đó.

Tuy là biết rằng Vinh Mặc và Sầm Tuế không hẹn hò với nhau, nhưng bây giờ anh nhìn vào ánh mắt của Vinh Mặc vẫn là cảm thấy không thoải mái gì cho cam.

Anh không trả lời câu hỏi của Vinh Mặc, anh dù sao cũng không phải vì mua đồ mới đến.

Một lát sau, anh đột nhiên đứng dậy, tùy tiện mở miệng nói: "Ông chủ Vinh, cửa hàng này của anh còn thiếu nhân viên không?"

Vậy là cũng muốn đến chỗ anh làm công rồi sao?

Vinh Mặc cười một tiếng, khẽ nâng mắt lên nhìn anh, cũng lười giả ngây giả dại, trực tiếp nói thẳng: "Không thiếu, cửa tiệm quá nhỏ, chứa không nổi hai phú nhị đại đâu."

Trần Vũ đi qua quầy tính tiền tùy ý nhìn, sau đó lại quay đầu nhìn về phía Vinh Mặc: "Tôi không cần tiền lương, làm không công cũng được. Tuy nhiên tôi không hiểu biết về những thứ đồ cổ này, nhưng tôi có thể giúp anh quét dọn về sinh, phục vụ nước các thứ nữa, không có chuyện gì thì đi mua cà phê hoặc cơm đều được."

Cái người phú nhị đại này, cơm áo gạo tiền đều không phải lo, nghĩ gì gì làm nấy.

Vinh Mặc từ chối lại một lần nữa: "Đều là những việc nhỏ, không mấy cậu qua chỗ khác hỏi xem, có lẽ sẽ có người cần đó."

Trần Vũ nhìn anh, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi: "Vậy cái cửa hàng này của anh có cần vốn đầu tư gì đó không, anh mở cái cửa hàng này, lợi nhuận chắc chắn có hạn, không thể phát tài đâu, tôi có thể kêu ba tôi cho anh một chút vốn đầu tư, có thể giúp anh mở rộng hơn công việc làm ăn."

Vinh Mặc cũng không vì những lời nói này làm dao động, vẫn như cũ đơn giản nói: "Vốn định an nhàn một chút, không có ý định làm to tác gì, cảm ơn cậu đã đề suất."



Trần Vũ nhìn cái bộ dạng vững như núi Thái Sơn, cứng đầu cứng cổ của Trần Vũ, nhất thời bị anh làm cho cứng họng.

Vinh Mặc không để anh tiếp tục nói những lời không có kết quả như này, vậy nên dừng lại việc cùng anh nói về vấn đề này, nhìn thẳng vào trọng điểm nói với anh: "Cô ấy hình như cũng không muốn nhìn thấy cậu, nếu như có thể thì tôi hy vọng cậu bớt đến làm phiền cô ấy đi."

Không ngờ rằng anh có thể nói ra mấy câu không có chút khách khí nào mà đẩy người khác vào đường cùng như vậy.

Trần Vũ đối diện với Vinh Mặc, ánh mắt cũng tối đi vài phần.

Mặc dù ôm trong lòng một bụng tức giận.

Anh đứng trước ông chủ nhỏ của cái cửa hàng này dường ánh mắt ấy cũng chẳng bằng được nửa phần của đối phương.

Trần Vũ ở quầy tính tiền chầm chậm đặt lại cái vòng tay vào tủ thủy tinh, nhìn chằm chằm vào Vinh Mặc nói: "Anh là cái gì của cô ấy? Đến phiên anh quan tâm à?"

Vinh Mặc trước sau như một, nhàn nhạt nhìn anh nói: "Tôi là ông chủ của cô ấy, cậu thì sao?"

"..."

“..."

Tôi là mẹ anh á!

Trần Vũ nhẹ nhàng thở ra một hơi tự trấn an mình, muốn nói bản thân là bạn trai của Sầm Tuế.

Nhưng ánh mắt anh liếc qua phòng nơi Sầm Tuế đang đọc sách, nhìn thấy cô chẳng có vẻ gì là đang quan tâm đến bên này, anh nuốt mấy lời này xuống.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...