Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 121:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sau đó lại vội vàng nói: "Anh cũng không cần phải theo đuổi một cách cấp bách như thế, không được quá mạnh mẽ, mà phải để trái tim mình vào. Anh phải thật tâm đi tìm hiểu cô ta rốt cuộc thích gì cần gì, sau đó dựa vào những thứ này, từng chút từng chút một, làm cho cô ta cảm nhận được anh thật sự đối tốt với mình, từ những việc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, chậm rãi đi vào trái tim cô ta. Nỗ lực, quan tâm không cần báo đáp, đưa ra cánh tay lúc cô ta cần anh nhất, sớm muộn gì cô ta cũng bị cảm động, lại lần nữa trở về trong vòng tay của anh thôi."
"Anh cảm thấy những gì em nói thế nào?"
Trần Vũ nghĩ một lúc, phát hiện chính mình quả thật căn bản không hiểu rõ Sầm Tuế.
Không biết cô thích ăn cái gì, thích màu gì, bình thường lại thích làm những việc như thế nào.
Nhưng ngược lại Sầm Tuế lại rất rõ ràng sở thích của anh. Hồi còn ở bên nhau, cô thật cẩn thận lấy lòng anh, chỉ sợ có chỗ nào làm không đúng lại chọc anh không vui.
Trần Vũ còn không hề muốn nói chuyện bình thường với cô.
Triệu Tử Trừng đứng bên cạnh lại nói: "Thật sự phải làm đến mức đấy sao? Chỉ là một việc đơn giản là làm sao đối đãi với bạn gái, lại cứ như thế làm khó chính mình. Sao anh không tìm một đứa khác vừa ngoan ngoãn vừa nghe lời, cứ nhất quyết lãng phí thời gian ở trên người cô ta làm gì?"
Anh ta vừa nói xong lập tức nhận được ánh mắt sắc nhọn như đao từ Trần Vũ bắn tới.
Gặp phải ánh mắt của Trần Vũ, anh ta theo bản năng nuốt một ngụm không khí, thoắt đứng dậy, cười nịnh nói:"Anh cứ xem như em chưa nói gì, mọi người cứ tán gẫu, em đi nhà vệ sinh một chút, bái bai…"
Sau khi Triệu Tử Trừng đi, Trần Vũ với Uông Kiệt cũng không nói gì nữa.
Trần Vũ đi đến chỗ xích đu nằm xuống, nhìn lên những áng mây trên bầu trời, tự hỏi đời người.
Trần Vũ không làm phiền Sầm Tuế, Sầm Tuế cảm giác thật là thoải mái.
Nếu không phải là học cùng một ngành cùng một lớp, năm ba đại học còn toàn là những tiết hợp chuyên ngành, mỗi lần đi học đều là cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, Sầm Tuế cảm thấy chính mình còn có thể thoải mái hơn nhiều.
Sinh hoạt hằng ngày của Sầm Tuế đều như vậy, không phải ở học ở trường thì cũng là học ở tiệm đồ cổ.
Thứ năm này, lúc còn ở trong trường học, điện thoại ở bên cạnh đột nhiên rung lên.
Sầm Tuế cầm lấy di động để xuống dưới ngăn bàn, mở khóa ra nhìn.
Hóa ra là lão Từ gửi tin nhắn đến. Đầu tiên là gửi cho cô một bản tin, sau đó là dòng chữ: "Cái này thật sự là đồ làm từ gốm? Thứ đáng giá mấy ngàn vạn, cháu mang hết đi quyên góp rồi?"
Sầm Tuế ấn vào bản tin, hóa ra là tin tức cô quyên tặng đồ làm từ gốm.
Loại tin tức này một khi xuất hiện lập tức kinh động đến rất nhiều người chơi đồ cổ hiện nay.
Sầm Tuế nhìn nội dung bản tin một chút, còn có ảnh chụp của mình cùng Triệu Minh Viễn và mấy vị chuyên gia ở cuối cùng.
Trong ảnh chụp là hình ảnh cô buộc tóc đuôi ngựa, mặc tây phục, trên mặt còn đeo khẩu trang.
Xem hết nội dung bản tin, Sầm Tuế lại nhìn xuống dưới khu vực bình luận.
Nhìn qua một chút thì thấy có một bộ phận người còn đang nghi ngờ tính chân thực của đồ làm từ gốm, loại đồ cổ như đồ làm từ gốm đã tuyệt tích từ lâu rồi, với là đi quyên tặng sao còn phải đeo khẩu trang. Cũng có bộ phận khác thảo luận khi nào thì bảo tàng mang ra trưng bày.
Sầm Tuế tùy tiện đọc qua một chút rồi tắt bản tin đi.
Cô trở về mục tin nhắn, trả lời lão Từ: "Ừ, đúng vậy!"
Lão Từ: "Cháu cũng giỏi đấy!"
Lão Từ: "Tiểu Sầm, bác thật sự bội phục cháu rồi."
Lão Từ: "Vận mệnh cùng cảnh giới này của cháu, không phục không được."
Sầm Tuế thấy được ca ngợi thì cao hứng, nhưng lại cảm thấy chột dạ mà đưa tay gãi gãi đầu.
Sau đó cô trả lời lại tin nhắn: "Không dám nhận, không dám nhận…"
Lão Từ:"Cháu khiêm tốn cái gì."
Lão Từ: "Gần đây cháu có rảnh không? Nếu không có việc gì thì đến chỗ bác, giúp mọi người đến chợ đồ cũ mua đồ. Bác trả phí cho cháu."
Sầm Tuế không cho chuyện bản thân mỗi ngày đều ở Cổ Thành nói cho lão Từ.
Bởi vì tiệm đồ cổ Trân Bảo Trai của lão Từ có chút xa nên anh ta không biết cô ở nơi nào.
Đợi sau khi hết các tiết học, cô sẽ đi một chuyến tới Cổ Thành.
Vì thế mà cô trả lời tin nhắn: "Cháu vẫn ở trong lớp, chờ cháu học hết các tiết rồi đi."
Lão Từ: "Được rồi, không làm phiền việc học của cháu nữa, học tập vẫn là quan trọng nhất."
Sầm Tuế: "Tí nữa cháu qua tìm bác."
Lão Từ: "Được, tí nữa gặp."
Sầm Tuế học xong các tiết trên lớp thì đi ăn cơm trưa, nghỉ ngơi nửa giờ rồi đi đến Cổ Thành.
Sau đó lại vội vàng nói: "Anh cũng không cần phải theo đuổi một cách cấp bách như thế, không được quá mạnh mẽ, mà phải để trái tim mình vào. Anh phải thật tâm đi tìm hiểu cô ta rốt cuộc thích gì cần gì, sau đó dựa vào những thứ này, từng chút từng chút một, làm cho cô ta cảm nhận được anh thật sự đối tốt với mình, từ những việc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, chậm rãi đi vào trái tim cô ta. Nỗ lực, quan tâm không cần báo đáp, đưa ra cánh tay lúc cô ta cần anh nhất, sớm muộn gì cô ta cũng bị cảm động, lại lần nữa trở về trong vòng tay của anh thôi."
"Anh cảm thấy những gì em nói thế nào?"
Trần Vũ nghĩ một lúc, phát hiện chính mình quả thật căn bản không hiểu rõ Sầm Tuế.
Không biết cô thích ăn cái gì, thích màu gì, bình thường lại thích làm những việc như thế nào.
Nhưng ngược lại Sầm Tuế lại rất rõ ràng sở thích của anh. Hồi còn ở bên nhau, cô thật cẩn thận lấy lòng anh, chỉ sợ có chỗ nào làm không đúng lại chọc anh không vui.
Trần Vũ còn không hề muốn nói chuyện bình thường với cô.
Triệu Tử Trừng đứng bên cạnh lại nói: "Thật sự phải làm đến mức đấy sao? Chỉ là một việc đơn giản là làm sao đối đãi với bạn gái, lại cứ như thế làm khó chính mình. Sao anh không tìm một đứa khác vừa ngoan ngoãn vừa nghe lời, cứ nhất quyết lãng phí thời gian ở trên người cô ta làm gì?"
Anh ta vừa nói xong lập tức nhận được ánh mắt sắc nhọn như đao từ Trần Vũ bắn tới.
Gặp phải ánh mắt của Trần Vũ, anh ta theo bản năng nuốt một ngụm không khí, thoắt đứng dậy, cười nịnh nói:"Anh cứ xem như em chưa nói gì, mọi người cứ tán gẫu, em đi nhà vệ sinh một chút, bái bai…"
Sau khi Triệu Tử Trừng đi, Trần Vũ với Uông Kiệt cũng không nói gì nữa.
Trần Vũ đi đến chỗ xích đu nằm xuống, nhìn lên những áng mây trên bầu trời, tự hỏi đời người.
Trần Vũ không làm phiền Sầm Tuế, Sầm Tuế cảm giác thật là thoải mái.
Nếu không phải là học cùng một ngành cùng một lớp, năm ba đại học còn toàn là những tiết hợp chuyên ngành, mỗi lần đi học đều là cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, Sầm Tuế cảm thấy chính mình còn có thể thoải mái hơn nhiều.
Sinh hoạt hằng ngày của Sầm Tuế đều như vậy, không phải ở học ở trường thì cũng là học ở tiệm đồ cổ.
Thứ năm này, lúc còn ở trong trường học, điện thoại ở bên cạnh đột nhiên rung lên.
Sầm Tuế cầm lấy di động để xuống dưới ngăn bàn, mở khóa ra nhìn.
Hóa ra là lão Từ gửi tin nhắn đến. Đầu tiên là gửi cho cô một bản tin, sau đó là dòng chữ: "Cái này thật sự là đồ làm từ gốm? Thứ đáng giá mấy ngàn vạn, cháu mang hết đi quyên góp rồi?"
Sầm Tuế ấn vào bản tin, hóa ra là tin tức cô quyên tặng đồ làm từ gốm.
Loại tin tức này một khi xuất hiện lập tức kinh động đến rất nhiều người chơi đồ cổ hiện nay.
Sầm Tuế nhìn nội dung bản tin một chút, còn có ảnh chụp của mình cùng Triệu Minh Viễn và mấy vị chuyên gia ở cuối cùng.
Trong ảnh chụp là hình ảnh cô buộc tóc đuôi ngựa, mặc tây phục, trên mặt còn đeo khẩu trang.
Xem hết nội dung bản tin, Sầm Tuế lại nhìn xuống dưới khu vực bình luận.
Nhìn qua một chút thì thấy có một bộ phận người còn đang nghi ngờ tính chân thực của đồ làm từ gốm, loại đồ cổ như đồ làm từ gốm đã tuyệt tích từ lâu rồi, với là đi quyên tặng sao còn phải đeo khẩu trang. Cũng có bộ phận khác thảo luận khi nào thì bảo tàng mang ra trưng bày.
Sầm Tuế tùy tiện đọc qua một chút rồi tắt bản tin đi.
Cô trở về mục tin nhắn, trả lời lão Từ: "Ừ, đúng vậy!"
Lão Từ: "Cháu cũng giỏi đấy!"
Lão Từ: "Tiểu Sầm, bác thật sự bội phục cháu rồi."
Lão Từ: "Vận mệnh cùng cảnh giới này của cháu, không phục không được."
Sầm Tuế thấy được ca ngợi thì cao hứng, nhưng lại cảm thấy chột dạ mà đưa tay gãi gãi đầu.
Sau đó cô trả lời lại tin nhắn: "Không dám nhận, không dám nhận…"
Lão Từ:"Cháu khiêm tốn cái gì."
Lão Từ: "Gần đây cháu có rảnh không? Nếu không có việc gì thì đến chỗ bác, giúp mọi người đến chợ đồ cũ mua đồ. Bác trả phí cho cháu."
Sầm Tuế không cho chuyện bản thân mỗi ngày đều ở Cổ Thành nói cho lão Từ.
Bởi vì tiệm đồ cổ Trân Bảo Trai của lão Từ có chút xa nên anh ta không biết cô ở nơi nào.
Đợi sau khi hết các tiết học, cô sẽ đi một chuyến tới Cổ Thành.
Vì thế mà cô trả lời tin nhắn: "Cháu vẫn ở trong lớp, chờ cháu học hết các tiết rồi đi."
Lão Từ: "Được rồi, không làm phiền việc học của cháu nữa, học tập vẫn là quan trọng nhất."
Sầm Tuế: "Tí nữa cháu qua tìm bác."
Lão Từ: "Được, tí nữa gặp."
Sầm Tuế học xong các tiết trên lớp thì đi ăn cơm trưa, nghỉ ngơi nửa giờ rồi đi đến Cổ Thành.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook