Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lần này cô không đi thẳng đến Trân Bảo Trai mà thay đổi lộ tuyến một chút, đi đến gian hàng đồ cổ của lão Từ.

Ánh nắng mặt trời sau trưa làm cho nhiệt độ ngoài trời bây giờ có chút cao, cả Cổ Thành chìm trong bầu không khí im lặng.

Sầm Tuế đi đến trước cửa hàng của lão Từ, ngồi xuống ở cửa hàng bên cạnh, lấy chìa khóa ra mở cửa, âm thanh đánh thức lão Từ.

Chủ quán đồ cổ đang ngồi bên cạnh chơi di động cũng cả kinh nhìn lên.

Thấy là Sầm Tuế đến, mọi người đều lộ ra nụ cười nhiệt tình, chào hỏi nói: "Tiểu Sầm tới rồi."

Lão Từ mở ra đôi mắt vẫn đang ngái ngủ, cười nhìn Sầm Tuế, với tay lấy chai nước đưa qua, nói: "Cháu vất vả rồi, mau uống chút nước."

Sầm Tuế cầm lấy chai nước, mở ra uống một ngụm.

Sau đó cô quay đầu nhìn những hàng vỉa hè xung quanh, cuối cùng lại nhìn lão Từ, hỏi ông: "Bác thật sự tìm cháu tới để tìm đồ cổ à?"

Lão Từ gật đầu liên tục: "Cháu yên tâm, chúng ta sẽ không làm chậm trễ thời gian của cháu."

Sầm Tuế nghĩ một chút: "Vậy có ai tìm cháu để kiểm tra bảo vật không? Bác đều gọi qua đây đi, mọi người cùng nhau nói quy tắc một chút."

Quy tắc?

Lời này vừa ra, làm giống như giúp đỡ vây?

Lão Từ chớp mắt một chút, cũng chưa nói gì, gọi lão Cổ ở bên cạnh: "Đều gọi mọi người đến đấy đi, tiểu Sầm có việc muốn nói."



Sau đó không chỉ là lão Cổ, những người muốn tìm Sầm Tuế đến tìm đồ cổ cũng một lượt tới đây.

Tuy rằng những người này đều là người lớn tuổi, nhưng Sầm Tuế lại không có chút nào hoảng sợ khi đứng ở trước mặt bọn họ.

Cô vẫn chỉ ngồi ở trên ghế, sau đó chủ quán đồ cổ mang thêm mấy cái ghế khác tới, mọi người cùng ngồi xung quanh cô.

Sầm Tuế nhìn mọi người, trước tiên hỏi một câu: "Mọi người đều tin tưởng cháu chứ?"

Tất cả gật đầu liên tục: "Tin tưởng được, tin tưởng được."

Sầm Tuế lập tức nói: "Nếu cháu không cẩn thận nhìn sai thì cũng không thể trách cháu đấy."

Mọi người vẫn như cũ gật đầu: "Không trách, tuyệt đối không trách."

Sầm Tuế cười cười: "Mọi người yên tâm đi. Năng lực nghề nghiệp của cháu vẫn coi như là được, bình thường sẽ không nhìn sai đâu."

Xong rồi lại nói: "Nhưng mà mọi người để cháu giúp mọi người tìm đồ cổ, trừ việc không thu phí tìm đồ cổ,cháu vẫn còn một điều kiện nữa."

Lão Từ rất là sảng khoái, trực tiếp nói: "Tiểu Sầm cháu nói đi."

Biểu cảm cùng giọng nói của Sầm Tuế đều nghiêm túc hẳn lên: "Điều kiện của cháu rất đơn giản. Cháu có thể giúp mọi người tìm ra bảo bối trong gian hàng của mọi người, nhưng mọi người phải đồng ý với cháu trước, từ nay về sau, tại những tình huống biết chắc chắn là văn vật ngụy tạo, không được cố ý tăng giá. Mọi người đều được tự định giá cả, nhưng kiếm chút tiền lợi nhuận là được rồi, đừng suốt ngày nghĩ đến việc phát tài nữa."

Sầm Tuế vừa nói xong, tất cả mọi người đều đột nhiên im lặng.

Nhất là lão Từ ngồi gần Sầm Tuế nhất. Trước đây ông đã từng dùng mánh khóe lừa bịp của mình mà lừa Sầm Tuế năm vạn.



Đây là việc mà mọi người chỉ giữ không lòng không nói ra, cũng có thể nói là quy tắc ngầm.

Không có ai nói ra việc này, cũng không có ai sẽ chọc thủng. Những người làm việc trong ngành đều che giấu giúp nhau.

Nếu có người mua phải vật giả không sợ mất mặt nói ra ngoài, đó cũng là kết quả mà người đó phải nhận.

Đồ vật để ở trước mặt bạn, bạn xem rồi sờ rồi, thích quá nhịn không được mà trả tiền mua, đó cũng là bản thân tự nhận lấy, không thể mắng người khác là kẻ lừa đảo.

Lại nói nữa, đó là bạn cảm giác chính mình bị lừa, bạn có chứng cứ không.

Những người bán hàng đều là một từ nói chính mình không biết là đồ giả, dù sao những việc như nhìn nhầm đều hay xảy ra, lúc người mua hàng cũng là không biết nó là đồ giả đấy hay sao.

Một tay giao tiền một tay giao hàng, mua hàng rồi thì không được hối hận, đây chính là quy tắc ở Cổ Thành.

Đồ vật chính là để ở đấy, chính bạn tự mình mua, cũng không phải là có người cầm dao bắt bạn mua.

Bạn có thể phát tài là việc của bạn, ra ngoài cũng có thể thổi lên tận trời.

Bạn bị lừa mua phải hàng giả đó cũng là việc của bạn.

Cũng không thể vì phát tài được mà vui, vì bị lừa mà khóc.

Chơi đồ cổ vốn là một loại kích thích. Nếu bạn chịu không nổi loại kích thích này, bậy thì hãy quản lý tốt đôi tay của mình.

Bình thường những người làm trong ngành này, khi bị lừa mua phải hàng giả, đều là lặng lẽ mà nhận. Để đồ vật nhẹ nhàng lại trong ngăn tủ, giảm cảm giác khiến bản thân cảm thấy mình chưa từng mua qua, không để cho những người khác biết. Nếu để những người cùng ngành biết mình mua phải hàng giả, bị mất mặt không nói, còn ảnh hưởng đến thanh danh của chính mình.

Đương nhiên nếu gặp phải những người không bình thường, vì chơi không được mà báo cảnh sát, cuối cùng lên đến đồn công an thì cũng chỉ là một trận cãi nhau bình thường mà thôi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...