Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Mà đối với giới đồ cổ mà nói, đó là nhiều thêm một phần thuần túy, càng thêm tôn trọng và yêu thương đối với đồ cổ.

Ngành nào cũng đều cần có những người như vậy.

Không bị thế cục cùng lợi ích ảnh hưởng tâm lý, dùng khả năng của chính mình chống lại cái ác, bởi vì sự nhiệt tình cùng tín ngưỡng mà bảo vệ tấc tịnh thổ vốn đã không nhiều trong ngành.

Nếu không có những người như vậy, nếu trong ngành chỉ còn tồn tại lợi ích cùng trục lợi.

Như vậy ngành này còn có giá trị gì nữa.

Không còn tình yêu thương cùng tín ngưỡng đơn thuần, chỉ còn lại tiền tài cùng lợi dụng.

Khi đã nát vụn đến tận gốc rễ thì cũng là không còn tồn tại bất cứ thứ gì.

Sầm Tuế nhìn thấy sắc mặt của Vinh Mặc, cảm thấy mình đã nhận được một lời ca ngợi thật lớn.

Cô trầm tĩnh lại, cười một tiếng rồi nhìn anh nói: "Không phải người ta thường nói gần mực thì đen gần đèn thì sáng sao? Tôi suốt ngày tiếp xúc với anh như thế, làm sao có thể không bị anh ảnh hưởng được chứ? Làm bạn bè cũng là người cộng tác của anh, tôi cũng không thể để anh mất mặt được."

Vinh Mặc chỉ cười không nói, không có khoe khoang giống như Sầm Tuế.

Anh nhìn cô nói: "Hợp tác vui vẻ."

Không bao lâu sau khi Sầm Tuế cùng Vinh Mặc nói chuyện xong, lão Từ cùng lão Cổ đã đến đây.



Gõ cửa vài cái, lão Từ nhìn nhìn vào bên trong, hỏi: "Tiểu Sầm, cháu có ở đây không?"

Nghe được âm thanh, Sầm Tuế vội vàng từ trong phòng đi ra.

Vinh Mặc đi theo phía sau cô, lập tức nhìn thấy được hai người đàn ông trung niên, một người đầu tóc thưa thớt, một người dáng vẻ hơi thấp.

Sầm Tuế đi ra cùng hai người chào hỏi, sau đó giới thiệu: "Đây là ông chủ của Trân Bảo Trai, cũng là ông chủ của cháu, tên là Vinh Mặc." Sau đó lại nói: "Vẫn không nói cho mọi người biết, cháu đang làm việc ở đây."

Sau khi giới thiệu xong, lão Từ cùng lão Cổ vội vàng chào hỏi Vinh Mặc: "Chào ông chủ Vinh."

Vinh Mặc khách khí nói: "Chào mọi người."

Lão Từ đưa một cái hộp màu đỏ vào tay Sầm Tuế, nói: "Đây đều là giấy cam kết các bác tự tay viết, cũng đã ký tên điểm chỉ, cháu xem đã được chưa?"

Sầm Tuế lật từng tờ một ra xem, hóa ra mọi người cùng viết theo một bố cục thống nhất.

Nhưng mà mọi người viết cũng rất rõ ràng, cô vừa lòng, vừa lật thêm mấy trang giấy vừa nói: "Được rồi, vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ, cũng có thể phát tài một chút. Cháu ngày mai sẽ đi qua giúp các bác tìm đồ cổ."

Lão Từ cười cười: "Phát tài là nhất định rồi. Tiểu Sầm cháu vốn là thân mang tài vận, bác sau khi gặp cháu mấy lần, cũng cảm thấy tài vận của chính mình tốt hơn rất nhiều. Bác cái gì cũng không phục, chỉ phục cháu mang đồ làm từ gốm trị giá mấy ngàn vạn quyên góp cho quốc gia. Không giấu gì cháu, vốn là bác vì chuyện cháu từ gian hàng của bác cầm đi mấy món đồ sứ mà trong lòng vẫn không thoải mái, bây giờ bác thật sự phục rồi."

Nghe vậy, Sầm Tuế khẽ mỉm cười, liếc nhìn khuôn mặt của Vinh Mặc.

Vẻ mặt của Vinh Mặc lại không hề dao động, thậm chí anh còn nói: "Vậy Sầm Tuế chính là tấm gương sáng của mọi người. Nếu mọi người học hỏi thêm từ cô ấy, mọi người sẽ hiểu sâu hơn và khác biệt hơn về ngành của chúng ta."

Lão Từ cũng gật đầu liên tục, nói: "Ông chủ Vinh nói rất đúng, Sầm Tuế sẽ là tấm gương sáng, và là cũng nhà tư vấn đồ cổ của chúng tôi trong tương lai. Về phương diện tìm đồ cổ bán hàng này, chúng tôi đều nghe theo cô ấy."

Sầm Tuế đứng bên cạnh, trên môi đã nở nụ cười, lại liếc nhìn Vinh Mặc.



Cảm giác áy náy trong lòng vơi đi một chút, rồi từ từ sinh ra kiên định cùng vững tâm, loại cảm giác đó giống như đang có người chống đỡ cho cô, luôn vững vàng như một ngọn núi giúp cô tìm thấy được giới hạn của mình.

Sau khi lão Từ và lão Cổ rời đi, cảm giác này trong lòng của Sầm Tuế vẫn hề chưa phai đi.

Cô nhìn về phía Vinh Mặc, đột nhiên nói: "Ông chủ, tôi đột nhiên rất muốn cả đời ở lại cửa hàng làm việc cho anh"

Nghe cô nói vậy, Vinh Mặc đột nhiên run lên …

Sau đó, cũng không chờ anh biểu lộ cảm xúc, Sầm Tuế tiếp tục nói: "Nhưng mà tôi còn phải về nhà để kế thừa công việc kinh doanh của gia đình…"

Vinh Mặc: "…"

Thế rồi anh có nên tỏ ra cảm động một chút không?

Vinh Mặc còn chưa trả lời, điện thoại trong tay Sầm Tuế đã vang lên.

Sầm Tuế đưa tay lên, cúi đầu nhìn xuống, là giáo sư Triệu Minh Viễn gọi cho cô.

Lực chú ý bị dời đi, cô không do dự mà nghe điện thoại: “Chào giáo sư Triệu."

Âm thanh ôn hòa của giáo sư Triệu từ trong điện thoại vang ra: "Tiểu Sầm à, mai em rảnh không? Ngày mai thầy ở trường, nếu rảnh thì em mang đơn xin gia nhập đưa cho thầy."

Đơn xin gia nhập?

Sầm Tuế đột nhiên nhớ tới đơn xin gia nhập vào hiệp hội giám định đồ cổ của cô.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...