Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế giúp những chủ quán tầm bảo xong, lấy phí giám định cho ba món bảo bối, rồi quay về Trân Bảo Trai.

Khi cô trở về Trân Bảo Trai, Vinh Mặc đã ở đó rồi, lư hương trong quán cũng bắt đầu tỏa ra làn khói lam, mùi thơm quen thuộc phảng phất nơi chóp mũi.

Vinh Mặc nhìn Sầm Tuế bước vào, tự nhiên hỏi cô: “Thế nào rồi?”

Trên mặt Sầm Tuế không có biểu lộ gì, cũng không có trả lời, trực tiếp đi tới trước bàn ngồi xuống, sau đó ôm má ngẩn người.

Vinh Mặc nhìn thấy trạng thái này của cô, đi tới trước mặt cô ngồi xuống, quan tâm hỏi: "Làm sao vậy?"

Sầm Tuế giữ nguyên tư thế chống cằm, mặt không thay đổi nhìn Vinh Mặc một hồi, sau đó thả tay xuống, đột nhiên cười nói: "Tôi cảm thấy bản thân thật sự là tự có tài vận, hôm nay tôi tầm được ba món bảo vật tại các gian hàng."

“…”

Còn tưởng là gặp phải chuyện gì không vui, thật là lo lắng thừa thãi rồi.

Sầm Tuế lại mỉm cười: "Tôi là đang suy nghĩ nghiêm túc, anh nói xem có phải là thể chất của tôi có thể thu hút bảo vật không, tự thân mang tài vận?”

Nói xong cũng không đợi Vinh Mặc mở miệng trả lời, bỗng nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt buồn bã nói: “Hình như cũng không phải vậy, từ khi anh trở nên nghèo khó, tôi vẫn chưa bán được thêm một món đồ cổ nào cả, haizz......”

Vinh Mặc mỉm cười nhìn cô: “Đừng nhụt chí, cố lên.”

Sầm Tuế trừng mắt nhìn anh: “Tôi nhìn anh không sốt ruột chút nào, không bằng để anh chết đói luôn cho rồi…”



Cô nghĩ về sự nghèo khó của anh mỗi ngày, nhưng ngược lại bản thân anh lại nhàn nhã thảnh thơi.

Đồ trong tiệm đồ cổ đều rất đáng tiền, nhưng không bán ra được thì cũng không phải là tiền, đói bụng cũng không thể cầm lấy để ăn.

Vinh mặc nhướng mày cười, còn chưa mở miệng nói chuyện. Sầm Tuế đột nhiên cầm điện thoại lên nhìn, nằm sấp người xuống kéo dài thanh âm nói: “Làm ảnh đế bận rộn như vậy sao? Đã một tuần rồi mà không có phản hồi nào. Không biết hai ngày này có thể đến hay không nữa?”

Vinh Mặc nhìn cô: “Ảnh đế?”

Sầm Tuế quay đầu lại, tay chống cằm nhìn Vinh Mặc: “Đúng vậy, Hàn Dịch, tôi nói qua với anh rồi mà. Không phải chúng ta vừa mang về vài món đồ mới sao? Chiều thứ hai vừa rồi, tôi có chụp ảnh gửi cho anh ấy, anh ấy nói có thời gian sẽ qua xem, nhưng chắc anh ấy đã quên mất rồi, tôi cũng không tiện hỏi lại, cảm giác rất không lễ phép.”

Vinh Mặc hiểu ra, gật đầu: “Vậy chắc là đang bận.”

Sầm Tuế lại thở dài một hơi, gồi đầu lên cánh tay: "Quên đi, để đợi tiếp xem sao đã."

Kết quả vừa đợi là đã nhẹ nhàng trôi qua một tháng hơn.

Hàn Dịch cũng không có đến tiệm để xem mà chỉ chủ động nhắn cho Sầm Tuế qua Wechat, rằng: [Gần đây tôi hơi bận, có lẽ phải qua một đoạn thời gian nữa tôi mới có thời gian ghé qua được, giúp tôi giữ lại cái chén rửa bút bằng sứ, không biết như vậy có phiền phức hay không?]

Ngay khi Sầm Tuế nhận được tin nhắn, cô lập tức trả lời anh: [Không phiền đâu, không phiền chút nào!]

Chưa kể là không có ai đến mua, thậm chí nếu có người đến xem chén sứ này, cô cũng sẽ giữ lại cho anh!

Hàn Dịch: [Cảm ơn, có thời gian chúng ta lại trò chuyện sau]

Sầm Tuế bất giác mỉm cười: [Được thôi, anh cứ bận việc trước đi]



***

Tiệm đồ cổ luôn vắng vẻ.

Đây cũng là một ngày bình thường không có doanh thu nổi bật gì.

Sau khi tan làm, Sầm Tuế và Vinh Mặc cùng nhau ăn tối, sau đó lái xe về nhà.

Về đến nhà, như bình thường, Sầm Tuế thay giày bước vào, chuẩn bị ngã xuống sô pha nghỉ ngơi một lát.

Nhưng vừa bước vào phòng khách, cô đột nhiên phát hiện hôm nay nhà có khách, người khách là mẹ của Đồng Tinh Tinh, cũng là bác ruột của cô, và là chị gái của ba cô.

Có thể cảm giác được bầu không khí trong phòng khách có chút không ổn, nhưng Sầm Tuế vẫn cười nhiệt tình gọi một tiếng: "Bác gái."

Nhìn thấy cô, mẹ Đồng miễn cưỡng cười đáp một câu: "Tuế Tuế về rồi à."

Sau khi nhận được phản hồi của mẹ Đồng, Sầm Tuế cũng không có không lễ phép quay người đi lên lầu.

Cô đi thẳng đến ghế sofa ngồi xuống, ngồi cạnh mẹ Sầm, cùng với ba mẹ thăm hỏi họ hàng người thân.

Sầm Tuế rất có ý thức tự giác của một người nhỏ tuổi, sau khi ngồi xuống không có lại nói tiếp.

Cô đưa tay lấy một quả quýt từ đĩa trái cây thủy tinh trên bàn trà, đặt ở trong tay rồi chậm rãi bóc vỏ.

Mẹ Đồng đột nhiên thở dài nói: "Không biết con bé là vì công việc thực tập mà làm loạn, tâm tư và sức lực đều đặt ở chỗ khác rồi. Làm ra chuyện như vậy thật sự khiến tôi không biết nói gì, quá đau lòng rồi."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...