Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 135:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Cô thật sự không ngờ rằng mình luôn cảm thấy Đồng Tinh Tinh rất kỳ lại là bởi vì cô ta hoàn toàn không phải là Đồng Tinh Tinh.
Người này đang nắm kịch bản trong tay mà lại âm mưu thêm dầu vào lửa, rõ ràng là muốn kiếm lợi từ kịch bản.
Cô ta đã tốn công tốn sức đều muốn vào làm ở công ty nhà cô, đồng thời vào sống trong nhà cô, đối xử tốt với ba mẹ cô như vậy, chỉ là vì muốn hoàn toàn thay thế cô và đoạt được tất cả những gì cô có.
Tốt thôi.
Tính toán thật hay đó nha.
Cô ngược lại là muốn xem thử
Cô ta sẽ diễn vở kịch "Trúc lam đả thủy nhất trường không*” như thế nào?
*Trúc lam đả thủy nhất trường không là câu thành ngữ Trung Quốc có nghĩa là lãng phí sức lực nhưng không đem lại hiệu quả gì.
***
Sau khi Sầm Tuế phát hiện ra âm mưu của Đồng Tinh Tinh, cô cũng không làm gì để đánh cỏ động rắn, càng không để cô ta phát hiện ra điều gì không đúng.
Cô vẫn làm những việc mình nên làm hàng ngày, thỉnh thoảng cảm thấy buồn chán sẽ cố tình thể hiện sự vô dụng của mình trước mặt cô ta.
Nói thật đôi lúc cô cũng thật sự rất nhàm chán, không có việc gì làm cố ý cho Đồng Tinh Tinh thêm một chút hy vọng, để Đồng Tinh Tinh cảm thấy mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát, sau đó nhìn dáng vẻ cố gắng che giấu sự đắc chí ở khóe miệng của Đồng Tinh Tinh, trong lòng cô lại cười thầm.
Đồng Tinh Tinh nghĩ rằng tất cả mọi thứ đều ở trong tầm kiểm soát.
Sầm Tuế lại kiểm soát mọi thứ mà Đồng Tinh Tinh kiểm soát.
Đương nhiên, thời gian nhàm chán của Sầm Tuế cũng không nhiều, phần lớn thời gian của cô vẫn là dành cho công việc của riêng mình.
Đồng Tinh Tinh đối với cô mà nói không phải là mối đe dọa, hoàn toàn không đáng để cô lãng phí thời gian, vì vậy cô cũng lười nghĩ nhiều về Đồng Tinh Tinh.
Đọc sách và học tập chuyện quan trọng nhất trong cuộc sống bây giờ của Sầm Tuế.
Thứ hai là giúp Vinh Mặc cùng nhau trông tiệm, thật ra thì tiệm đồ cổ nhỏ này, cũng không cần hai người trông coi.
Việc còn lại là lên lớp mỗi ngày.
Thỉnh thoảng lại đến Hiệp hội giám định cổ vật.
***
Mới đây, Hiệp hội giám định cổ vật đã tổ chức một cuộc đấu giá quy mô nhỏ.
Sầm Tuế dành thời gian tham dự, Vinh Mặc cũng mang ra hai món đồ cổ trong tiệm để tham gia náo nhiệt.
Quy mô của cuộc đấu giá không lớn, tất cả những người được mời đều là người trong vòng của thành phố Tô An, và hầu hết đều có quen biết lẫn nhau.
Bởi vì đối tượng là số ít người trong giới, tất cả mọi người được mời đều có thiệp mời, ngày đó phải có thiệp mời mới được vào địa điểm tổ chức.
Điều này có nghĩa là, cuộc đấu giá này tuy rằng quy mô nhỏ nhưng lại có tầm.
Nói một cách thẳng thắn và đơn giản hơn, đây là một cuộc gặp gỡ giao lưu tụ họp của những người trong giới.
Mọi người lấy ra những bảo bối mà họ muốn bán và cho những người khác trả giá, cũng vì để nhìn thấy nhiều bảo bối hơn mở mang hiểu biết.
Có thể kiếm được ít tiền bằng cách bán bảo bối thông qua buổi đấu giá, cũng có thể mua sắm bảo bối tùy theo sở thích của mình.
Vào ngày đấu giá, những người tham gia đấu giá sẽ vào địa điểm sớm hơn.
Sau khi vào sân, trước tiên thường được xem qua bộ sưu tập các vật tham gia đấu giá, nhìn xong rồi tự đưa ra một mức giá phù hợp trong lòng, đợi khi cuộc đấu giá bắt đầu mới quyết định có nên giơ bảng đấu giá hay không.
Vinh mặc cùng Sầm Tuế đi hiện trường.
Vì Sầm Tuế có tham dự quá trình trước đó, nên đều có hiểu biết nhất định về đồ được cất giữ, nhưng cô vẫn cùng Vinh Mặc nhìn lại một lần nữa.
Khi nhìn bộ sưu tập, ánh mắt của Sầm Tuế vô tình nhìn thấy Trần Vũ cũng đang ở đây.
Lúc nhìn thấy Trần Vũ, cô vô ý thức nhíu mày, lẩm bẩm một câu: "Trong danh sách khách mời hình như không có tên anh ta đúng không?"
Kể từ lần trước bị cô từ chối nhận hoa, Trần Vũ cũng không lại làm những việc gây chú ý như vậy nữa.
Nhưng vì học cùng lớp và thường học cùng nhau, nên hầu như ngày nào Trần Vũ cũng xuất hiện trước mặt Sầm Tuế. Thỉnh thoảng, anh ta sẽ tìm một ít dịp thích hợp để nói vài câu không quan trọng với Sầm Tuế, còn hỏi thăm về sở thích của cô.
Nếu như không đoán sai thì người này là vì cô đến.
Nếu không thì một người chơi xe mô tô và xe thể thao như anh ta, chạy tới buổi đấu giá đồ cổ làm cái gì?
Vinh Mặc nghe thấy Sầm Tuế nói chuyện, nhìn theo ánh mắt của cô bắt gặp ánh mắt của Trần Vũ.
Ba người từ xa nhìn nhau một lúc, cuối cùng vẫn là Trần Vũ đi tới trước mặt Sầm Tuế cười nói: "Hai người thế nào rồi? Thật trùng hợp, ở đây mà cũng có thể gặp được?"
Sầm Tuế nhẹ thở dài.
Trùng hợp cái gì đâu.
Nếu không phải anh ta biết cô sẽ tới đây, lấy thiệp mời từ tay người khác mà vào, cô sẽ ăn hết đồ cổ ở đây!
Cô thật sự không ngờ rằng mình luôn cảm thấy Đồng Tinh Tinh rất kỳ lại là bởi vì cô ta hoàn toàn không phải là Đồng Tinh Tinh.
Người này đang nắm kịch bản trong tay mà lại âm mưu thêm dầu vào lửa, rõ ràng là muốn kiếm lợi từ kịch bản.
Cô ta đã tốn công tốn sức đều muốn vào làm ở công ty nhà cô, đồng thời vào sống trong nhà cô, đối xử tốt với ba mẹ cô như vậy, chỉ là vì muốn hoàn toàn thay thế cô và đoạt được tất cả những gì cô có.
Tốt thôi.
Tính toán thật hay đó nha.
Cô ngược lại là muốn xem thử
Cô ta sẽ diễn vở kịch "Trúc lam đả thủy nhất trường không*” như thế nào?
*Trúc lam đả thủy nhất trường không là câu thành ngữ Trung Quốc có nghĩa là lãng phí sức lực nhưng không đem lại hiệu quả gì.
***
Sau khi Sầm Tuế phát hiện ra âm mưu của Đồng Tinh Tinh, cô cũng không làm gì để đánh cỏ động rắn, càng không để cô ta phát hiện ra điều gì không đúng.
Cô vẫn làm những việc mình nên làm hàng ngày, thỉnh thoảng cảm thấy buồn chán sẽ cố tình thể hiện sự vô dụng của mình trước mặt cô ta.
Nói thật đôi lúc cô cũng thật sự rất nhàm chán, không có việc gì làm cố ý cho Đồng Tinh Tinh thêm một chút hy vọng, để Đồng Tinh Tinh cảm thấy mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát, sau đó nhìn dáng vẻ cố gắng che giấu sự đắc chí ở khóe miệng của Đồng Tinh Tinh, trong lòng cô lại cười thầm.
Đồng Tinh Tinh nghĩ rằng tất cả mọi thứ đều ở trong tầm kiểm soát.
Sầm Tuế lại kiểm soát mọi thứ mà Đồng Tinh Tinh kiểm soát.
Đương nhiên, thời gian nhàm chán của Sầm Tuế cũng không nhiều, phần lớn thời gian của cô vẫn là dành cho công việc của riêng mình.
Đồng Tinh Tinh đối với cô mà nói không phải là mối đe dọa, hoàn toàn không đáng để cô lãng phí thời gian, vì vậy cô cũng lười nghĩ nhiều về Đồng Tinh Tinh.
Đọc sách và học tập chuyện quan trọng nhất trong cuộc sống bây giờ của Sầm Tuế.
Thứ hai là giúp Vinh Mặc cùng nhau trông tiệm, thật ra thì tiệm đồ cổ nhỏ này, cũng không cần hai người trông coi.
Việc còn lại là lên lớp mỗi ngày.
Thỉnh thoảng lại đến Hiệp hội giám định cổ vật.
***
Mới đây, Hiệp hội giám định cổ vật đã tổ chức một cuộc đấu giá quy mô nhỏ.
Sầm Tuế dành thời gian tham dự, Vinh Mặc cũng mang ra hai món đồ cổ trong tiệm để tham gia náo nhiệt.
Quy mô của cuộc đấu giá không lớn, tất cả những người được mời đều là người trong vòng của thành phố Tô An, và hầu hết đều có quen biết lẫn nhau.
Bởi vì đối tượng là số ít người trong giới, tất cả mọi người được mời đều có thiệp mời, ngày đó phải có thiệp mời mới được vào địa điểm tổ chức.
Điều này có nghĩa là, cuộc đấu giá này tuy rằng quy mô nhỏ nhưng lại có tầm.
Nói một cách thẳng thắn và đơn giản hơn, đây là một cuộc gặp gỡ giao lưu tụ họp của những người trong giới.
Mọi người lấy ra những bảo bối mà họ muốn bán và cho những người khác trả giá, cũng vì để nhìn thấy nhiều bảo bối hơn mở mang hiểu biết.
Có thể kiếm được ít tiền bằng cách bán bảo bối thông qua buổi đấu giá, cũng có thể mua sắm bảo bối tùy theo sở thích của mình.
Vào ngày đấu giá, những người tham gia đấu giá sẽ vào địa điểm sớm hơn.
Sau khi vào sân, trước tiên thường được xem qua bộ sưu tập các vật tham gia đấu giá, nhìn xong rồi tự đưa ra một mức giá phù hợp trong lòng, đợi khi cuộc đấu giá bắt đầu mới quyết định có nên giơ bảng đấu giá hay không.
Vinh mặc cùng Sầm Tuế đi hiện trường.
Vì Sầm Tuế có tham dự quá trình trước đó, nên đều có hiểu biết nhất định về đồ được cất giữ, nhưng cô vẫn cùng Vinh Mặc nhìn lại một lần nữa.
Khi nhìn bộ sưu tập, ánh mắt của Sầm Tuế vô tình nhìn thấy Trần Vũ cũng đang ở đây.
Lúc nhìn thấy Trần Vũ, cô vô ý thức nhíu mày, lẩm bẩm một câu: "Trong danh sách khách mời hình như không có tên anh ta đúng không?"
Kể từ lần trước bị cô từ chối nhận hoa, Trần Vũ cũng không lại làm những việc gây chú ý như vậy nữa.
Nhưng vì học cùng lớp và thường học cùng nhau, nên hầu như ngày nào Trần Vũ cũng xuất hiện trước mặt Sầm Tuế. Thỉnh thoảng, anh ta sẽ tìm một ít dịp thích hợp để nói vài câu không quan trọng với Sầm Tuế, còn hỏi thăm về sở thích của cô.
Nếu như không đoán sai thì người này là vì cô đến.
Nếu không thì một người chơi xe mô tô và xe thể thao như anh ta, chạy tới buổi đấu giá đồ cổ làm cái gì?
Vinh Mặc nghe thấy Sầm Tuế nói chuyện, nhìn theo ánh mắt của cô bắt gặp ánh mắt của Trần Vũ.
Ba người từ xa nhìn nhau một lúc, cuối cùng vẫn là Trần Vũ đi tới trước mặt Sầm Tuế cười nói: "Hai người thế nào rồi? Thật trùng hợp, ở đây mà cũng có thể gặp được?"
Sầm Tuế nhẹ thở dài.
Trùng hợp cái gì đâu.
Nếu không phải anh ta biết cô sẽ tới đây, lấy thiệp mời từ tay người khác mà vào, cô sẽ ăn hết đồ cổ ở đây!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook