Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 136:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sầm Tuế không lên tiếng, Vinh Mặc khách sáo mỉm cười nói: "Thật là trùng hợp."
Trần Vũ tiếp tục cố ý tới gần, coi Vinh Mặc như người của mình, vẫn cười hỏi: "Ông chủ Vinh lần này nhìn trúng cái gì ở đây rồi? Đừng để cho lát nữa chúng ta lại gặp phải nhau"
Vinh Mặc chỉ đơn giản trả lời: “Vẫn còn đang nhìn, còn không có xem xong.”
Trần Vũ dường như không còn hứng thú nói chuyện với Vinh Mặc nữa, anh ta đưa mắt nhìn sang Sầm Tuế, lập tức thay đổi giọng điệu, hỏi Sầm Tuế: "Tuế Tuế thì sao? Em có nhìn trùng cái gì không?
Sần Tuế nhìn anh ta nói thẳng: "Làm cái gì? Anh muốn đấu giá lại tặng cho tôi à?"
Trần Vũ bị cô làm cho nghẹn họng, hắng giọng kiên định nói: "Cũng không phải là không thể..."
Sầm Tuế vừa định lên tiếng, Uông Kiệt không biết từ nơi hẻo lánh nào xuất hiện.
Anh ta không đứng đắn nhảy đến bên cạnh Trần Vũ, hỏi Trần Vũ: "Thế nào rồi anh Vũ, anh nhìn trúng cái gì rồi? Tôi thật sự con mẹ nó dốt đặc cán mai, nhìn không thấy có gì đặc biệt."
Uông Kiệt vừa nói xong, một người đàn ông trung niên vừa vặn đi ngang qua bên cạnh.
Người đàn ông trung niên tò mò nhìn Trần Vũ và Uông Kiệt hai cái, nói: “Tên nhóc này, các cậu vào bằng cách nào vậy?”
Nói xong, anh ta bỏ đi mà không cần câu trả lời nào của Trần Vũ và Uông Kiệt.
Câu này cũng không phải là vì cần câu trả lời, là để đường đường chính chính coi thường sự thiếu hiểu biết của bọn họ.
Trên mặt Trần Vũ có chút lúng túng, nhìn về phía Uông Kiệt cắn răng nói: “Cậu im miệng cho tôi! Đừng để tôi phải mất mặt!”
Uông kiệt thật sự mím môi lại, thậm chí dùng răng cắn, để tự mình ngậm miệng lại.
Sầm Tuế mỉm cười, cũng không có lại cùng hai người bọn họ nói chuyện, kéo Vinh Mặc rời đi.
Uông Kiệt và Trần Vũ quay người nhìn Sầm Tuế và Vinh Mặc rời đi, một lát sau, Uông Kiệt mới mở miệng, nhỏ giọng nói: “Hai người này có quan hệ gì vậy? Nhìn giống như một đôi.”
Trần Vũ lại quay đầu trừng mắt nhìn Uông Kiệt.
Uông Kiệt lại lần nữa ngậm chặt miệng, giả bộ là mình không có miệng.
Phiên đấu giá bắt đầu.
Nhà đấu giá trên người mặc một bộ vest đen, tóc được chải kỹ? Bóng dầu.
Cổ vật từng cái từng cái được đặt trên mặt đất, sau khi báo giá khởi điểm, mọi người bắt đầu giơ bảng cạnh tranh.
Sầm Tuế cùng Vinh Mặc sóng vai ngồi cùng một chỗ, ở giữa cách bốn chỗ ngồi, sau đó là Trần Vũ và Uông Kiệt.
Cổ vật đầu tiên được mang lên là đồ đồng —— Lư hương Bác Ha của triều đại nhà Hán.
Hình dáng của lư hương là hình thùng tròn, đáy phẳng, miệng rộng, phần thân bên trên được tráng bằng men xanh. Rất có thể là do niên đại xa xưa, màu sắc của men bị pha tạp, không đồng đều, phần trang trí quấn quanh hoa cỏ bên trên cũng không nhìn thấy màu men, phần chân cùng nắp lò đều hơi đen lại có chút phiếm hồng.
Lư hương Bác Hán là một loại vật phẩm dùng để đốt hương khá phổ biến trong dân gian ở thời nhà Hán và nhà Tấn của Trung Quốc, chất liệu hay gặp nhất là đồ đồng cùng gốm sứ.
Nắp lư hương cao và nhọn để khói có thể tỏa ra, được khoét rỗng, hình dạng giống như núi, từng tầng xếp chồng lên nhau, đỉnh lư hương điêu khắc hoa văn hình vân mây, phần thân bên trên cũng được chạm trổ hoa văn hoa cỏ và các loại động vật khác nhau.
Ở bên trong bếp đốt hương, làn khói xanh ở xung quanh lư hương bốc lên lượn lờ bay lên không trung, chính là cảnh tượng dãy núi khói bay.
Bởi vì nó giống tiên sơn trên biển "Bác Hán", nên mới có cái tên như vậy.
Giá khởi điểm của cái lư hương Bác Hán này là ba mươi vạn.
Rất nhanh có người giơ bảng lên và hô: "Ba mươi mốt vạn."
Trần Vũ cùng Uông Kiệt ngồi thẳng người, giả vờ bình tĩnh, kỳ thật cái gì cũng không hiểu.
Bọn họ chỉ nhìn thấy bình làm bằng đồng màu xanh xanh đen đen, không nhìn ra được cái gì khác cả.
Giá được hét lên đến bốn mươi hai vạn, tiếng búa bang lên, lư hương Bác Hán đã có người mua.
Uông Kiệt vì không muốn làm Trần Vũ phải mất mặt, ngồi yên không dám cử động, không có việc gì dùng ánh mắt liếc Trần Vũ, trong lòng nghĩ —— con mẹ nó Vũ ca anh thấy không? Hiểu gì không? Thật sự đáng giá khi tốn tiền nhiều như vậy để mua những đồ chơi này về nhà sao?
Về phần Trần Vũ, ngoài mặt cũng tỏ ra bình tĩnh, thỉnh thoảng dùng ánh mắt len lén liếc Sầm Tuế.
Nhìn thấy Sầm Tuế thỉnh thoảng cùng Vinh Mặc ghé đầu vào cùng một chỗ thì thầm, anh ta xanh mặt mặt, tức giận đến mức đứng ngồi không yên.
Một số cổ vật khác đã được đấu giá.
Người đấu giá bắt đầu giới thiệu một món đồ sứ —— một bát trà sứ có hoa văn men ngọc Châu Quang từ lò nung Tống An ở thời Bắc Tống.
Sầm Tuế không lên tiếng, Vinh Mặc khách sáo mỉm cười nói: "Thật là trùng hợp."
Trần Vũ tiếp tục cố ý tới gần, coi Vinh Mặc như người của mình, vẫn cười hỏi: "Ông chủ Vinh lần này nhìn trúng cái gì ở đây rồi? Đừng để cho lát nữa chúng ta lại gặp phải nhau"
Vinh Mặc chỉ đơn giản trả lời: “Vẫn còn đang nhìn, còn không có xem xong.”
Trần Vũ dường như không còn hứng thú nói chuyện với Vinh Mặc nữa, anh ta đưa mắt nhìn sang Sầm Tuế, lập tức thay đổi giọng điệu, hỏi Sầm Tuế: "Tuế Tuế thì sao? Em có nhìn trùng cái gì không?
Sần Tuế nhìn anh ta nói thẳng: "Làm cái gì? Anh muốn đấu giá lại tặng cho tôi à?"
Trần Vũ bị cô làm cho nghẹn họng, hắng giọng kiên định nói: "Cũng không phải là không thể..."
Sầm Tuế vừa định lên tiếng, Uông Kiệt không biết từ nơi hẻo lánh nào xuất hiện.
Anh ta không đứng đắn nhảy đến bên cạnh Trần Vũ, hỏi Trần Vũ: "Thế nào rồi anh Vũ, anh nhìn trúng cái gì rồi? Tôi thật sự con mẹ nó dốt đặc cán mai, nhìn không thấy có gì đặc biệt."
Uông Kiệt vừa nói xong, một người đàn ông trung niên vừa vặn đi ngang qua bên cạnh.
Người đàn ông trung niên tò mò nhìn Trần Vũ và Uông Kiệt hai cái, nói: “Tên nhóc này, các cậu vào bằng cách nào vậy?”
Nói xong, anh ta bỏ đi mà không cần câu trả lời nào của Trần Vũ và Uông Kiệt.
Câu này cũng không phải là vì cần câu trả lời, là để đường đường chính chính coi thường sự thiếu hiểu biết của bọn họ.
Trên mặt Trần Vũ có chút lúng túng, nhìn về phía Uông Kiệt cắn răng nói: “Cậu im miệng cho tôi! Đừng để tôi phải mất mặt!”
Uông kiệt thật sự mím môi lại, thậm chí dùng răng cắn, để tự mình ngậm miệng lại.
Sầm Tuế mỉm cười, cũng không có lại cùng hai người bọn họ nói chuyện, kéo Vinh Mặc rời đi.
Uông Kiệt và Trần Vũ quay người nhìn Sầm Tuế và Vinh Mặc rời đi, một lát sau, Uông Kiệt mới mở miệng, nhỏ giọng nói: “Hai người này có quan hệ gì vậy? Nhìn giống như một đôi.”
Trần Vũ lại quay đầu trừng mắt nhìn Uông Kiệt.
Uông Kiệt lại lần nữa ngậm chặt miệng, giả bộ là mình không có miệng.
Phiên đấu giá bắt đầu.
Nhà đấu giá trên người mặc một bộ vest đen, tóc được chải kỹ? Bóng dầu.
Cổ vật từng cái từng cái được đặt trên mặt đất, sau khi báo giá khởi điểm, mọi người bắt đầu giơ bảng cạnh tranh.
Sầm Tuế cùng Vinh Mặc sóng vai ngồi cùng một chỗ, ở giữa cách bốn chỗ ngồi, sau đó là Trần Vũ và Uông Kiệt.
Cổ vật đầu tiên được mang lên là đồ đồng —— Lư hương Bác Ha của triều đại nhà Hán.
Hình dáng của lư hương là hình thùng tròn, đáy phẳng, miệng rộng, phần thân bên trên được tráng bằng men xanh. Rất có thể là do niên đại xa xưa, màu sắc của men bị pha tạp, không đồng đều, phần trang trí quấn quanh hoa cỏ bên trên cũng không nhìn thấy màu men, phần chân cùng nắp lò đều hơi đen lại có chút phiếm hồng.
Lư hương Bác Hán là một loại vật phẩm dùng để đốt hương khá phổ biến trong dân gian ở thời nhà Hán và nhà Tấn của Trung Quốc, chất liệu hay gặp nhất là đồ đồng cùng gốm sứ.
Nắp lư hương cao và nhọn để khói có thể tỏa ra, được khoét rỗng, hình dạng giống như núi, từng tầng xếp chồng lên nhau, đỉnh lư hương điêu khắc hoa văn hình vân mây, phần thân bên trên cũng được chạm trổ hoa văn hoa cỏ và các loại động vật khác nhau.
Ở bên trong bếp đốt hương, làn khói xanh ở xung quanh lư hương bốc lên lượn lờ bay lên không trung, chính là cảnh tượng dãy núi khói bay.
Bởi vì nó giống tiên sơn trên biển "Bác Hán", nên mới có cái tên như vậy.
Giá khởi điểm của cái lư hương Bác Hán này là ba mươi vạn.
Rất nhanh có người giơ bảng lên và hô: "Ba mươi mốt vạn."
Trần Vũ cùng Uông Kiệt ngồi thẳng người, giả vờ bình tĩnh, kỳ thật cái gì cũng không hiểu.
Bọn họ chỉ nhìn thấy bình làm bằng đồng màu xanh xanh đen đen, không nhìn ra được cái gì khác cả.
Giá được hét lên đến bốn mươi hai vạn, tiếng búa bang lên, lư hương Bác Hán đã có người mua.
Uông Kiệt vì không muốn làm Trần Vũ phải mất mặt, ngồi yên không dám cử động, không có việc gì dùng ánh mắt liếc Trần Vũ, trong lòng nghĩ —— con mẹ nó Vũ ca anh thấy không? Hiểu gì không? Thật sự đáng giá khi tốn tiền nhiều như vậy để mua những đồ chơi này về nhà sao?
Về phần Trần Vũ, ngoài mặt cũng tỏ ra bình tĩnh, thỉnh thoảng dùng ánh mắt len lén liếc Sầm Tuế.
Nhìn thấy Sầm Tuế thỉnh thoảng cùng Vinh Mặc ghé đầu vào cùng một chỗ thì thầm, anh ta xanh mặt mặt, tức giận đến mức đứng ngồi không yên.
Một số cổ vật khác đã được đấu giá.
Người đấu giá bắt đầu giới thiệu một món đồ sứ —— một bát trà sứ có hoa văn men ngọc Châu Quang từ lò nung Tống An ở thời Bắc Tống.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook