Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 142:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Uông Kiệt nghe xong, một mặt sùng bái mà nhìn xem Sầm Tuế, bỗng mở miệng nói: "Sầm tỷ, Sầm gia, sau này em không lăn lộn cùng Trần Vũ nữa, em theo tỷ lăn lộn, tỷ mang mang em theo, có được hay không? Em... Em muốn bái tỷ làm thầy!"
Anh ta vừa nói ra những lời này xong, ngay lập tức ăn một cú đá của Trần Vũ.
Sầm Tuế cười cười: “Tôi cũng không thu học trò."
Cô nói xong lời này, người đàn ông trung niên mập đứng bên cạnh cô lại mở miệng, nói: "Cô bé này, đóng vai giả heo ăn thịt hổ sao?"
Sầm Tuế quay đầu cười với ông ta: “Tôi không có đóng vai, là các người cho rằng tôi là như thế."
Người đàn ông trung niên mập còn chưa nói chuyện, lúc này người bên cạnh bỗng phát hiện cái gì khác, đột nhiên mở miệng nói: "Cô có phải là người kia hay không... Là cái cô bé đã quyên góp bình sứ Sài kia... Trong tấm ảnh mang theo khẩu trang, hình như chính là tên Sầm cái gì mà, hai chữ rất giống, gọi Sầm Sầm?"
Sầm Tuế nhìn xung quanh quét mắt một vòng, tất cả mọi người đều tò mò quan sát cô, còn có người lấy điện thoại di động ra bắt đầu lật lại tin tức.
Nhìn tình hình này, nếu ở lại, đại khái là muốn "Người nổi tiếng thị phi nhiều", thế là cô vội vàng đứng dậy, kéo tay áo Vinh Mặc, ra hiệu anh nhanh chóng rời đi.
Ra hiệu xong, Sầm Tuế nhìn về phía mọi người cười một cái, sau đó cũng không nhiều lời, cùng Vinh Mặc, Triệu Minh Viễn rời đi.
Những người khác còn đang cầm ảnh chụp nghị luận, chỉ có Trần Vũ cùng Uông Kiệt đi theo.
Tránh sang chỗ không có người, Triệu Minh Viễn cầm chăn nói với Sầm Tuế: "Cái chăn này ta trước tiên cầm về đã, sau khi ra kết quả, ta sẽ thông báo cho cháu trước tiên."
Sầm Tuế gật gật đầu: “Cảm ơn thầy Triệu."
Triệu Minh Viễn cười đến ôn hòa: “Cái này cháu cũng không cần nữa sao? Lại quyên góp một lần nữa? Quyên góp ta cũng ngại nhận. Nhưng là cái này nha, cháu phải chúng ta phí giám định."
Sầm Tuế cười ha ha ra: “Khẳng định cho khẳng định cho."
Triệu Minh Viễn vừa đi, chỉ còn lại Vinh Mặc, Sầm Tuế cùng Trần Vũ, Uông Kiệt.
Bốn người nhìn lẫn nhau, ai cũng không có nói chuyện trước, không khí lập tức có chút xấu hổ.
Vẫn là Trần Vũ lên tiếng trước, nhìn Vinh Mặc cùng Sầm Tuế nói: "Thời gian cũng không sớm, đi thôi, tôi mời các ngươi ăn cơm."
Sầm Tuế nhìn anh ta, rất quyết đoán từ chối: "Không cần, chúng ta tự mình ăn."
***
Hơn nửa giờ sau, Sầm Tuế cùng Vinh Mặc ngồi trong nhà ăn.
Trần Vũ cùng Uông Kiệt đủ dính người, như mong muốn cũng đi cùng tới, ngồi phía đối diện Sầm Tuế cùng Vinh Mặc.
Sầm Tuế cùng Uông Kiệt ngồi đối diện nhau, Vinh Mặc thì ngồi đối diện với Trần Vũ.
Nếu đã ngồi xuống, thức ăn cũng bắt đầu được mang lên, Sầm Tuế cầm lấy đũa cũng không đi quản nhiều khác.
Uông Kiệt cũng đói bụng, không có tâm tư gì khác, cầm đũa lên giống như Sầm Tuế.
Hai người lần lượt ăn hai miếng đồ ăn, biểu lộ đồng loạt sáng bừng lên, Sầm Tuế nhịn không được tán thưởng nói: "Nhà hàng này nấu thức ăn quả thật không tệ, ăn thật ngon."
Uông Kiệt gật đầu như giã tỏi, đáp lời: "Đúng là ăn thật ngon."
Nói rồi trực tiếp đưa một bàn đồ ăn từ trước mặt Trần Vũ bưng đến trước mặt Sầm Tuế: “Nếm thử cái này đi, ngon lắm luôn."
Sầm Tuế giơ đũa gắp một miếng đưa vào bên trong miệng, liên tục gật đầu: “Ăn ngon."
Tại thời điểm Sầm Tuế cùng Uông Kiệt ăn đến mức quên mình thời điểm, Vinh Mặc cùng Trần Vũ thì lại giống như hai pho tượng, ánh mắt nhìn nhau không nhúc nhích.
Phảng phất như đang so ai có định lực mạnh hơn, lại phảng phất là đang so ánh mắt của ai có đủ có sự áp bách.
Sầm Tuế nuốt đồ ăn bên trong miệng xuống, đưa tay cầm lấy đũa trước mặt Vinh Mặc, nhét vào trong tay anh: “Mau ăn đi nha."
Bên này Uông Kiệt học cô, cũng nhét đũa của Trần Vũ vào trong tay anh ta: “Ăn đi."
Vinh Mặc cùng Trần Vũ hai người rốt cuộc có phản ứng, mỗi người đều thu hết ánh mắt.
Sau đó hai người lại đồng thời vươn đũa, đồng thời gắp vào một con tôm lớn, lần thứ hai dừng lại.
Uông Kiệt cùng Sầm Tuế quay đầu nhìn hai người bọn họ.
Uông Kiệt nháy chớp mắt nói: "Nếu không hai ngươi ra ngoài đánh một trận?"
Vinh Mặc cùng Trần Vũ: "..."
***
Ăn uống no đủ, tâm tình thoải mái.
Sầm Tuế không muốn Vinh Mặc cùng Trần Vũ trả tiền, tự mình đi thanh toán trước.
Cơm nước xong xuôi thì thời gian cũng không sớm, cô cũng không có ý định tiếp tục ở lại bên ngoài thêm nữa.
Trần Vũ muốn đưa cô về nhà, đương nhiên là cô từ chối, sau đó lên xe của Vinh Mặc.
Hôm nay xảy ra thật nhiều chuyện, Sầm Tuế sau khi lên xe dựa vào trên ghế ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi, để cho đầu óc trống rỗng.
Vinh Mặc cũng không có lên tiếng quấy rầy cô, mà ở trong trong xe bật nhạc nhẹ nhàng để thư giãn.
Sầm Tuế ăn quá no bụng, nghe nhạc ngủ mất, nghiêng đầu tựa vào ghế ngồi.
Uông Kiệt nghe xong, một mặt sùng bái mà nhìn xem Sầm Tuế, bỗng mở miệng nói: "Sầm tỷ, Sầm gia, sau này em không lăn lộn cùng Trần Vũ nữa, em theo tỷ lăn lộn, tỷ mang mang em theo, có được hay không? Em... Em muốn bái tỷ làm thầy!"
Anh ta vừa nói ra những lời này xong, ngay lập tức ăn một cú đá của Trần Vũ.
Sầm Tuế cười cười: “Tôi cũng không thu học trò."
Cô nói xong lời này, người đàn ông trung niên mập đứng bên cạnh cô lại mở miệng, nói: "Cô bé này, đóng vai giả heo ăn thịt hổ sao?"
Sầm Tuế quay đầu cười với ông ta: “Tôi không có đóng vai, là các người cho rằng tôi là như thế."
Người đàn ông trung niên mập còn chưa nói chuyện, lúc này người bên cạnh bỗng phát hiện cái gì khác, đột nhiên mở miệng nói: "Cô có phải là người kia hay không... Là cái cô bé đã quyên góp bình sứ Sài kia... Trong tấm ảnh mang theo khẩu trang, hình như chính là tên Sầm cái gì mà, hai chữ rất giống, gọi Sầm Sầm?"
Sầm Tuế nhìn xung quanh quét mắt một vòng, tất cả mọi người đều tò mò quan sát cô, còn có người lấy điện thoại di động ra bắt đầu lật lại tin tức.
Nhìn tình hình này, nếu ở lại, đại khái là muốn "Người nổi tiếng thị phi nhiều", thế là cô vội vàng đứng dậy, kéo tay áo Vinh Mặc, ra hiệu anh nhanh chóng rời đi.
Ra hiệu xong, Sầm Tuế nhìn về phía mọi người cười một cái, sau đó cũng không nhiều lời, cùng Vinh Mặc, Triệu Minh Viễn rời đi.
Những người khác còn đang cầm ảnh chụp nghị luận, chỉ có Trần Vũ cùng Uông Kiệt đi theo.
Tránh sang chỗ không có người, Triệu Minh Viễn cầm chăn nói với Sầm Tuế: "Cái chăn này ta trước tiên cầm về đã, sau khi ra kết quả, ta sẽ thông báo cho cháu trước tiên."
Sầm Tuế gật gật đầu: “Cảm ơn thầy Triệu."
Triệu Minh Viễn cười đến ôn hòa: “Cái này cháu cũng không cần nữa sao? Lại quyên góp một lần nữa? Quyên góp ta cũng ngại nhận. Nhưng là cái này nha, cháu phải chúng ta phí giám định."
Sầm Tuế cười ha ha ra: “Khẳng định cho khẳng định cho."
Triệu Minh Viễn vừa đi, chỉ còn lại Vinh Mặc, Sầm Tuế cùng Trần Vũ, Uông Kiệt.
Bốn người nhìn lẫn nhau, ai cũng không có nói chuyện trước, không khí lập tức có chút xấu hổ.
Vẫn là Trần Vũ lên tiếng trước, nhìn Vinh Mặc cùng Sầm Tuế nói: "Thời gian cũng không sớm, đi thôi, tôi mời các ngươi ăn cơm."
Sầm Tuế nhìn anh ta, rất quyết đoán từ chối: "Không cần, chúng ta tự mình ăn."
***
Hơn nửa giờ sau, Sầm Tuế cùng Vinh Mặc ngồi trong nhà ăn.
Trần Vũ cùng Uông Kiệt đủ dính người, như mong muốn cũng đi cùng tới, ngồi phía đối diện Sầm Tuế cùng Vinh Mặc.
Sầm Tuế cùng Uông Kiệt ngồi đối diện nhau, Vinh Mặc thì ngồi đối diện với Trần Vũ.
Nếu đã ngồi xuống, thức ăn cũng bắt đầu được mang lên, Sầm Tuế cầm lấy đũa cũng không đi quản nhiều khác.
Uông Kiệt cũng đói bụng, không có tâm tư gì khác, cầm đũa lên giống như Sầm Tuế.
Hai người lần lượt ăn hai miếng đồ ăn, biểu lộ đồng loạt sáng bừng lên, Sầm Tuế nhịn không được tán thưởng nói: "Nhà hàng này nấu thức ăn quả thật không tệ, ăn thật ngon."
Uông Kiệt gật đầu như giã tỏi, đáp lời: "Đúng là ăn thật ngon."
Nói rồi trực tiếp đưa một bàn đồ ăn từ trước mặt Trần Vũ bưng đến trước mặt Sầm Tuế: “Nếm thử cái này đi, ngon lắm luôn."
Sầm Tuế giơ đũa gắp một miếng đưa vào bên trong miệng, liên tục gật đầu: “Ăn ngon."
Tại thời điểm Sầm Tuế cùng Uông Kiệt ăn đến mức quên mình thời điểm, Vinh Mặc cùng Trần Vũ thì lại giống như hai pho tượng, ánh mắt nhìn nhau không nhúc nhích.
Phảng phất như đang so ai có định lực mạnh hơn, lại phảng phất là đang so ánh mắt của ai có đủ có sự áp bách.
Sầm Tuế nuốt đồ ăn bên trong miệng xuống, đưa tay cầm lấy đũa trước mặt Vinh Mặc, nhét vào trong tay anh: “Mau ăn đi nha."
Bên này Uông Kiệt học cô, cũng nhét đũa của Trần Vũ vào trong tay anh ta: “Ăn đi."
Vinh Mặc cùng Trần Vũ hai người rốt cuộc có phản ứng, mỗi người đều thu hết ánh mắt.
Sau đó hai người lại đồng thời vươn đũa, đồng thời gắp vào một con tôm lớn, lần thứ hai dừng lại.
Uông Kiệt cùng Sầm Tuế quay đầu nhìn hai người bọn họ.
Uông Kiệt nháy chớp mắt nói: "Nếu không hai ngươi ra ngoài đánh một trận?"
Vinh Mặc cùng Trần Vũ: "..."
***
Ăn uống no đủ, tâm tình thoải mái.
Sầm Tuế không muốn Vinh Mặc cùng Trần Vũ trả tiền, tự mình đi thanh toán trước.
Cơm nước xong xuôi thì thời gian cũng không sớm, cô cũng không có ý định tiếp tục ở lại bên ngoài thêm nữa.
Trần Vũ muốn đưa cô về nhà, đương nhiên là cô từ chối, sau đó lên xe của Vinh Mặc.
Hôm nay xảy ra thật nhiều chuyện, Sầm Tuế sau khi lên xe dựa vào trên ghế ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi, để cho đầu óc trống rỗng.
Vinh Mặc cũng không có lên tiếng quấy rầy cô, mà ở trong trong xe bật nhạc nhẹ nhàng để thư giãn.
Sầm Tuế ăn quá no bụng, nghe nhạc ngủ mất, nghiêng đầu tựa vào ghế ngồi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook