Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Người đàn ông trung niên cùng Trần Vũ cãi nhau, người xung quanh cũng sớm bắt đầu nghị luận, thậm chí còn có người cầm điện thoại chụp hình.

Loại tình huống đột ngột nhận được vận may lớn như thế này, mấy đời mới có thể gặp được một lần?

Mà Vinh Mặc cũng sớm lấy điện thoại cầm tay ra, gọi điện thoại cho Triệu Minh Viễn.

Anh hỏi Triệu Minh Viễn đang ở đâu, tính đưa chăn qua cho ông nhìn xem.

Triệu Minh Viễn nhận được điện thoại nói mình đang trên đường tới hội đấu giá, lập tức sẽ tới ngay.

Thế là Vinh Mặc cúp điện thoại, nhìn Sầm Tuế nói: "Thầy Triệu lập tức tới ngay, để cho thầy ấy nhìn thử xem."

Chỉ chờ mười phút, đã thấy Triệu Minh Viễn vội vàng chạy tới hội trường của khu nghỉ ngơi.

Đến bên bàn, ông không nói hai lời trực tiếp liền đến nhìn cái chăn, một bên nhìn một bên hỏi: "Tại bên trong phát hiện một cái áo cà sa?"

Vinh Mặc cũng đứng dậy, đứng cạnh bên cạnh ông trả lời: "Đúng thế ạ."



Triệu Minh Viễn nhìn tổng thể cái chăn một lần, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Sầm Tuế nói: “Tuế Tuế, cháu lại phát hiện bảo bối. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, thì nó chính là của vị Hoàng đế nhà Thanh kia, cháu có muốn giao cho chúng ta tiếp tục giúp cháu làm khảo chứng hay không?"

Sầm Tuế không cần suy nghĩ, vội vàng gật đầu: "Muốn ạ muốn ạ, làm phiền Thầy Triệu ạ."

Triệu Minh Viễn cười cười, trực tiếp gấp chăn lại.

Còn có cà sa bị phá hủy, ông cũng cuốn lại cùng cái chăn.

Sau đó ngay tại thời điểm ông gấp chăn mền, Uông Kiệt đột nhiên lên tiếng hỏi một câu: "Cái kia... Em thực sự hiếu kì, có thể hỏi chút vấn đề không ạ?"

Triệu Minh Viễn nhìn về phía anh, rất là hòa ái dễ gần: “Nhóc con này, có vấn đề gì em cứ hỏi đi."

Uông Kiệt chỉ chỉ cái chăn: “Đây là chăn mà Hoàng đế cổ đại dùng khi đi ngủ?"

Triệu Minh Viễn cười cười, nhìn anh nói: "Cái này gọi là chăn Đà La Ni, còn gọi là Chăn Vãng Sinh, trên chăn tất cả đều là tiếng Phạn, là dùng để chôn cùng."

Uông Kiệt nghe lời này, co rụt về sau nói: "Người chết dùng?"

Một lúc sau lại hỏi: "Vậy cái này không phải là từ trong mộ đào lên sao?"



Triệu Minh Viễn vẫn cười cười rất có kiên nhẫn: “Chính là như vậy."

Uông Kiệt chỉ chỉ cái chăn lại hỏi: "Vậy cái này cũng đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, lại chôn dưới đất, không phải đã sớm nát sao?"

Triệu Minh Viễn lần này không có trả lời nữa, mà cười nhìn về phía Sầm Tuế, nói với Sầm Tuế: "Tuế Tuế cháu nói cho cậu ta nghe đi."

Sầm Tuế không bác bỏ mặt mũi của Triệu Minh Viễn, đành phải quay sang nói với Uông Kiệt: “Ngươi đã bao giờ nghe nói về Thanh Đông Lăng chưa? Hoàng đế triều Thanh hầu như đều an táng ở chỗ này, còn có rất nhiều loại hậu phi. Thời kì Dân quốc quân phiệt hỗn chiến, cuộc sông vô cùng loạn, có một ngườitên là Tôn Điện Anh, lấy danh nghĩa “Tiêu diệt cướp”, mang theo đội ngủ cho nổ tung mộ của Từ Hi, sau đó trộm mộ Dụ Lăng của Càn Long và Định Đông Lăng của Từ Hi, toàn bộ bảo bối bên trong đều bị dọn sạch, nghe nói chứa đầy hơn ba mươi chiếc xe ngựa. Sau đó vài chục năm, lăng mộ của các Hoàng đế Khang Hi, Ung Chính lần lượt bị trộm, toàn bộ mười bốn tòa lăng mộ ở Thanh Đông Lăng, hầu như đều bị trộm sạch..."

Nói xong suy nghĩ: “Hình như chỉ có Thuận Trị, về sau ông ấy không làm Hoàng đế, mà xuất gia làm hòa thượng, ước chừng cũng không có vật bồi tang đáng giá, tất cả mọi người đều rất ăn ý, không trộm mộ của ông ấy."

Uông Kiệt nghe xong, theo bản năng sợ hãi mà thán phục một câu: "Mẹ nó, ác như vậy sao?"

Sầm Tuế nhìn anh ta: “Cho nên cái chăn Đà La Ni được chôn cùng, đã sớm đã bị trộm đào ra, không có bị hư thối."

Uông Kiệt nghe vậy cảm thấy hứng thú, lại hỏi: "Thế còn những bảo bối khác đâu, nhiều bảo bối như vậy, Càn Long và Từ đã có hơn ba mươi xe, còn lại là các vị Hoàng đế khác cùng phi tử, không phải càng nhiều sao?"

Sầm Tuế nhìn anh ta thật sự có hứng thú, tiếp tục giải thích: “Đương nhiên là đồ có thể bán đều bán rồi, còn có quan viên cấp trên vì cái mạng chó của mình mà lấy đồ đưa cho Tôn Điện Anh, nghe nói đưa bảo kiếm Cửu Long của Càn Long cho Tưởng Giới Thạch, viên dạ minh châu bên trong miệng của Từ Hi Thái Hậu, cũng bị ông ta đưa cho Tống Mỹ Linh. Lúc ấy đại khái cũng chỉ có người ngoại quốc mới có thể mua được chỗ bảo bối ẫy, cho nên khẳng định rằng không ít bảo bối đã chảy ra nước ngoài.

Còn có rất nhiều bảo bối không rõ tung tích, như hai trái dưa hấu làm bằng phỉ thúy trong mộ Tư Hi, đến nay vẫn chưa từng xuất hiện. Hiện nay, phần lớn số bảo bối đó được đặt ở bảo tàng Cố Cung, còn có một số khác thì bị Quốc - dân - đảng mang đến Đài Loan, cũng ở trong viện bảo tàng."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...