Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 152:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Đổng Tinh Tinh lần này không có phản đối, thậm chí còn có chút vui vẻ, cười gật đầu: "Cậu, cháu sẽ chăm chỉ học tập."
Ba Sầm lại nhìn Sầm Tuế, ánh mắt và giọng điệu đầy cưng chiều: "Tuế Tuế cũng cần cố lên nhá, nếu đã quyết định thi tuyển sinh sau đại học thì phải thi thật tốt. Đợi khi nghiên cứu sinh tốt nghiệp, cũng đến công ty giúp ba mẹ.”
Sầm Tuế cắn thêm một miếng nữa hộp bánh phồng gà nhân kem nấm, cố ý nói một cách gượng gạo: "Ba này, ba biết điểm của con luôn trừ trước đến nay bình thường mà, con có thể tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học đã rất khó rồi. Nếu con thực sự vượt qua bài kiểm tra và tốt nghiệp thành công, con sẽ đến công ty, nhất nhất định phải có một văn phòng độc lập lộng lẫy, mọi người phải gọi con là Tiểu Sầm Tổng.”
Ba Sầm cười nói: "Con muốn có thể thi đậu, con muốn làm ông chủ, ba đều giao hết cho con."
Sầm Tuế lắc đầu: "Vậy thì con không cần, ông chủ vẫn là ba làm đi, con sẽ làm một bà chủ nhỏ là được rồi."
Đổng Tinh Tinh cúi đầu ăn thức ăn, trong lòng cảm thấy kì lạ.
Cô vào công ty đã đứng ở quầy lễ tân, còn Sầm Tuế đây lại không cần. Cô cần học từ đầu, Sầm Tuế đây không phải học gì cả, có thể trực tiếp làm lãnh đạo? Đây rõ ràng là tiêu chuẩn kép quá đáng mà.
Nhưng cô ta là người ngoài cuộc, Sầm Tuế là con gái, trong lòng cô ta có ý kiến nhưng không thể nói ra.
Công ty riêng của người ta, chuyện quăng quật với con gái thế nào là chuyện của họ, chuyện tung hoành xong cũng không đến lượt người ngoài chõ mõm vào.
Đổng Tinh Tinh chỉ nghĩ thầm, bản thân phải cố gắng lên, đừng để Sầm Tuế vào phá hoại công ty.
Cô nhất định phải làm việc cực kỳ cực kỳ chăm chỉ, dựa vào sức lực của chính mình để có được tiếng nói mạnh mẽ trong công ty thì khi đó cô mới có đủ tư cách để nói ra.
Mẹ Sầm nhìn thấy Đổng Tinh Tinh ngẩn người, cũng không biết cô ta đang nghĩ gì.
Bà cười cười hỏi Đổng Tinh Tinh: "Tinh Tinh, cháu không phải không biết ăn trứng cá muối chứ? Nếu không để mợ dạy cháu?"
Nghe những lời này, mặt Đổng Tinh Tinh đột nhiên đỏ lên.
Cô ta thật sự chưa bao giờ ăn qua đồ đắt tiền như vậy nên hắng giọng đáp: "Cảm ơn mợ."
Lúc này, Sầm Tuế lại nhìn Đổng Tinh Tinh, cố ý cười hỏi: "Chị họ cảm thấy em có thể thi lên nghiên cứu sinh không?"
Đổng Tinh Tinh cười mất tự nhiên, khóe miệng nhếch lên: "Chị tin Tuế Tuế có thể làm được."
Sầm Tuế gật đầu: "Em cũng cảm thấy em có thể."
Chủ đề này đã được thảo luận một cách nghiêm túc, lúc này ba Sầm lại hỏi: "Tuế Tuế, vậy con chuẩn bị học cụ thể cái gì? Thiết kế à?"
Sầm Tuế nhìn ba Sầm lắc đầu: "Mặc dù con có gu thẩm mỹ tốt, nhưng con không biết vẽ, cũng không có khiếu thiết kế. Con học giám định."
Nghe những lời này, mẹ Sầm nhìn cô: "Giám đinh đó nhưng lại phụ thuộc vào chất liệu, là một việc rất chuyên nghiệp."
Sầm Tuế rất thoải mái nói: "Đúng ạ, con cảm thấy con có tài năng trong lĩnh vực này. Sau khi tìm hiểu, việc thu mua nguyên vật liệu trong công ty con có thể kiểm định, tiết kiệm một khoản tiền mời người tư vấn."
Mẹ Sầm vẫn nhìn Sầm Tuế: "Ba mẹ không xen vào chuyện của con, con phải tự mình suy nghĩ tốt nha."
Vẻ mặt của ba Sầm lúc này đột nhiên nghiêm túc hơn rất nhiều, trong mắt hiện lên một tia khác lạ, một lúc sau mới mở miệng nói: "Có thiên phú là chuyện tốt, nếu có thiên phú, vậy thì học cái này đi."
Sầm Tuế biết rằng ba Sầm và mẹ Sầm thường đi theo cô, vì vậy cũng không có áp lực gì.
Đổng Tinh Tinh liếc cô một cái, cúi đầu lúc ăn còn nghĩ thầm sao để kéo ra thiên phú nhỉ? Thiên phú của cô lẽ nào chỉ là làm đẹp lòng đàn ông thôi sao?
Nghĩ rồi hắng giọng, tiếp tục nghĩ - đừng để đến lúc thi trượt, hay thi đỗ rồi mà không nhận được chứng chỉ thạc sĩ, vậy mới thực sự xấu hổ đấy. Suy cho cùng giám định và thiết kế là khác nhau, thiết kế có thể nhắm mắt thổi ra, nhưng chất liệu sẽ không bao giờ nói dối.
Nghĩ đến đây trong lòng lại cảm thấy không đúng, theo dòng thời gian ban đầu mà nói, Sầm Tuế nên bị Trần Vũ bóp méo tinh thần vào lúc này, từ từ rơi vào trạng thái điên loạn mới đúng. Tại sao bây giờ trông ra, bộ dạng vẫn khá bình thường, còn có tâm tư nói đến thi lên cao học chứ?
Kết quả là ngay sau khi suy nghĩ này lướt qua trong đầu, Sầm Tuế vừa hay mở miệng nói: "Ba mẹ, con nhất định sẽ chăm chỉ học tập, để những người cho rằng con không được phải câm miệng, để những kẻ chướng mắt con phải hối hận.”
Ba Sầm rất hài lòng, nâng ly nói:
"Tuế Tuế đã trở có nên chí khí rồi, cố lên!"
Sầm Tuế cũng cười nâng ly, đụng vào ly ba Sầm: "Cố lên!!"
Đổng Tinh Tinh vừa rồi vẫn còn khó hiểu, nhưng lúc này trong đầu cô đã nghĩ ra một logic hợp lý, tự hỏi có phải vì sự xuất hiện của mình mà hiệu ứng cánh bướm đã khiến cốt truyện của thế giới này thay đổi một chút hay không.
Đổng Tinh Tinh lần này không có phản đối, thậm chí còn có chút vui vẻ, cười gật đầu: "Cậu, cháu sẽ chăm chỉ học tập."
Ba Sầm lại nhìn Sầm Tuế, ánh mắt và giọng điệu đầy cưng chiều: "Tuế Tuế cũng cần cố lên nhá, nếu đã quyết định thi tuyển sinh sau đại học thì phải thi thật tốt. Đợi khi nghiên cứu sinh tốt nghiệp, cũng đến công ty giúp ba mẹ.”
Sầm Tuế cắn thêm một miếng nữa hộp bánh phồng gà nhân kem nấm, cố ý nói một cách gượng gạo: "Ba này, ba biết điểm của con luôn trừ trước đến nay bình thường mà, con có thể tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học đã rất khó rồi. Nếu con thực sự vượt qua bài kiểm tra và tốt nghiệp thành công, con sẽ đến công ty, nhất nhất định phải có một văn phòng độc lập lộng lẫy, mọi người phải gọi con là Tiểu Sầm Tổng.”
Ba Sầm cười nói: "Con muốn có thể thi đậu, con muốn làm ông chủ, ba đều giao hết cho con."
Sầm Tuế lắc đầu: "Vậy thì con không cần, ông chủ vẫn là ba làm đi, con sẽ làm một bà chủ nhỏ là được rồi."
Đổng Tinh Tinh cúi đầu ăn thức ăn, trong lòng cảm thấy kì lạ.
Cô vào công ty đã đứng ở quầy lễ tân, còn Sầm Tuế đây lại không cần. Cô cần học từ đầu, Sầm Tuế đây không phải học gì cả, có thể trực tiếp làm lãnh đạo? Đây rõ ràng là tiêu chuẩn kép quá đáng mà.
Nhưng cô ta là người ngoài cuộc, Sầm Tuế là con gái, trong lòng cô ta có ý kiến nhưng không thể nói ra.
Công ty riêng của người ta, chuyện quăng quật với con gái thế nào là chuyện của họ, chuyện tung hoành xong cũng không đến lượt người ngoài chõ mõm vào.
Đổng Tinh Tinh chỉ nghĩ thầm, bản thân phải cố gắng lên, đừng để Sầm Tuế vào phá hoại công ty.
Cô nhất định phải làm việc cực kỳ cực kỳ chăm chỉ, dựa vào sức lực của chính mình để có được tiếng nói mạnh mẽ trong công ty thì khi đó cô mới có đủ tư cách để nói ra.
Mẹ Sầm nhìn thấy Đổng Tinh Tinh ngẩn người, cũng không biết cô ta đang nghĩ gì.
Bà cười cười hỏi Đổng Tinh Tinh: "Tinh Tinh, cháu không phải không biết ăn trứng cá muối chứ? Nếu không để mợ dạy cháu?"
Nghe những lời này, mặt Đổng Tinh Tinh đột nhiên đỏ lên.
Cô ta thật sự chưa bao giờ ăn qua đồ đắt tiền như vậy nên hắng giọng đáp: "Cảm ơn mợ."
Lúc này, Sầm Tuế lại nhìn Đổng Tinh Tinh, cố ý cười hỏi: "Chị họ cảm thấy em có thể thi lên nghiên cứu sinh không?"
Đổng Tinh Tinh cười mất tự nhiên, khóe miệng nhếch lên: "Chị tin Tuế Tuế có thể làm được."
Sầm Tuế gật đầu: "Em cũng cảm thấy em có thể."
Chủ đề này đã được thảo luận một cách nghiêm túc, lúc này ba Sầm lại hỏi: "Tuế Tuế, vậy con chuẩn bị học cụ thể cái gì? Thiết kế à?"
Sầm Tuế nhìn ba Sầm lắc đầu: "Mặc dù con có gu thẩm mỹ tốt, nhưng con không biết vẽ, cũng không có khiếu thiết kế. Con học giám định."
Nghe những lời này, mẹ Sầm nhìn cô: "Giám đinh đó nhưng lại phụ thuộc vào chất liệu, là một việc rất chuyên nghiệp."
Sầm Tuế rất thoải mái nói: "Đúng ạ, con cảm thấy con có tài năng trong lĩnh vực này. Sau khi tìm hiểu, việc thu mua nguyên vật liệu trong công ty con có thể kiểm định, tiết kiệm một khoản tiền mời người tư vấn."
Mẹ Sầm vẫn nhìn Sầm Tuế: "Ba mẹ không xen vào chuyện của con, con phải tự mình suy nghĩ tốt nha."
Vẻ mặt của ba Sầm lúc này đột nhiên nghiêm túc hơn rất nhiều, trong mắt hiện lên một tia khác lạ, một lúc sau mới mở miệng nói: "Có thiên phú là chuyện tốt, nếu có thiên phú, vậy thì học cái này đi."
Sầm Tuế biết rằng ba Sầm và mẹ Sầm thường đi theo cô, vì vậy cũng không có áp lực gì.
Đổng Tinh Tinh liếc cô một cái, cúi đầu lúc ăn còn nghĩ thầm sao để kéo ra thiên phú nhỉ? Thiên phú của cô lẽ nào chỉ là làm đẹp lòng đàn ông thôi sao?
Nghĩ rồi hắng giọng, tiếp tục nghĩ - đừng để đến lúc thi trượt, hay thi đỗ rồi mà không nhận được chứng chỉ thạc sĩ, vậy mới thực sự xấu hổ đấy. Suy cho cùng giám định và thiết kế là khác nhau, thiết kế có thể nhắm mắt thổi ra, nhưng chất liệu sẽ không bao giờ nói dối.
Nghĩ đến đây trong lòng lại cảm thấy không đúng, theo dòng thời gian ban đầu mà nói, Sầm Tuế nên bị Trần Vũ bóp méo tinh thần vào lúc này, từ từ rơi vào trạng thái điên loạn mới đúng. Tại sao bây giờ trông ra, bộ dạng vẫn khá bình thường, còn có tâm tư nói đến thi lên cao học chứ?
Kết quả là ngay sau khi suy nghĩ này lướt qua trong đầu, Sầm Tuế vừa hay mở miệng nói: "Ba mẹ, con nhất định sẽ chăm chỉ học tập, để những người cho rằng con không được phải câm miệng, để những kẻ chướng mắt con phải hối hận.”
Ba Sầm rất hài lòng, nâng ly nói:
"Tuế Tuế đã trở có nên chí khí rồi, cố lên!"
Sầm Tuế cũng cười nâng ly, đụng vào ly ba Sầm: "Cố lên!!"
Đổng Tinh Tinh vừa rồi vẫn còn khó hiểu, nhưng lúc này trong đầu cô đã nghĩ ra một logic hợp lý, tự hỏi có phải vì sự xuất hiện của mình mà hiệu ứng cánh bướm đã khiến cốt truyện của thế giới này thay đổi một chút hay không.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook