Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nghe được ý tứ trong lời nói của Sầm Tuế, hiện tại cô gần như là muốn đi: "Ngày xưa cô đối với tôi lạnh nhạt, bây giờ tôi khiến cô không thể trèo cao", theo trò cũ, ước chừng vẫn còn nghĩ tới việc dùng cách này, hấp dẫn Trần Vũ quay đầu?.

Thật tiếc mà, tình yêu đích thực của Trần Vũ là Lâm Vũ Tây, anh ấy tuyệt đối sẽ không quay đầu đâu.

Đến lúc đó, mộng tưởng của Sầm Tuế sẽ lại thất bại, sau đó tự nhiên vẫn sẽ đi đến cốt truyện ban đầu, tâm lý bị bóp méo dẫn đến phát điên, sau đó không giới hạn nhắm vào Lâm Vũ Tây, mâu thuẫn đến lúc đó có khi còn nhiều hơn, mãnh liệt hơn so với văn bản gốc.

Đổng Tinh Tinh nhai miếng bít tết trong miệng nghĩ – không cần vôi, không cần quan tâm, cứ yên tâm chờ xem vở kịch là được?

Hiện tại cô ta hy vọng Sầm Tuế thực sự có thể được nhận vào học cao học và trở nên xuất sắc, thấy rằng sau khi trở nên xuất sắc, Sầm Tuế vẫn không thể có được tình yêu của nam chính Trần Vũ, còn vì tình yêu mà điên cuồng, còn bị đánh bại bởi hào quang của nữ chính, càng tăng thêm cẩu huyết kích thích hơn.

Kiểu ngược đãi máu chó này đánh thêm một tầng lớp đệm, chua ngoa hơn nhiều so với nguyên tác.

Nữ phụ vẫn chính là nữ phụ, dù có chật vật đến mấy cũng không thể so sánh với vầng hào quang trên đỉnh đầu của nữ chính.

Nghĩ đến đây, Đổng Tinh Tinh đưa tay cầm cốc, giống như chị gái ruột, nói với Sầm Tuế: “Chị cũng kính Tuế Tuế, chúc mừng Tuế Tuế thuận lợi thi lên nghiên cứu sinh, ngày càng ưu tú xuất chúng, rạng rỡ hơn.”

Sầm Tuế nhìn thấy 12 điểm chân thành trong mắt Đổng Tinh Tinh, một lúc sau cô mới cười nhẹ một chút, nâng ly rượu lên, cụng ly với Đổng Tinh Tinh: "Cảm ơn chị họ, có lời chúc phúc của người mang theo vầng sáng của một học bá như chị, em chắc chắn sẽ thuận lợi thi lên.”

Nghe những gì Sầm Tuế nói, Đổng Tinh Tinh thật sự có chút nghi hoặc, chẳng lẽ là do vầng sáng học bá của nguyên chủ ảnh hưởng đến Sầm Tuế, cho nên mới thay đổi cốt truyện ban đầu.

Nhưng không phải đều không quan trọng sao? Nguyên chủ là bia đỡ đạn, không thể ảnh hưởng đến cốt chuyện lớn.

Sầm Tuế vai nữ phụ, liệu có đi đến cái kết mà cô ta nên có.



***

Cùng ba mẹ ăn cơm, không thể uống nhiều rượu?

Đặc biệt uống lại là rượu vang đỏ, cũng chính là ý nghĩa nhấp một chút tạo bầu không khí, uống xong một chút cảm giác cũng không có.

Nhưng vì uống ít nên buổi tối ngủ rất ngon, hạ đầu xuống một lúc sau đã ngủ thiếp đi.

Hôm sau ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh lại, Sầm Tuế đứng dậy đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt, vừa nhìn vào gương ngáp một cái, vừa gọi điện thoại cho Chu Nhị Bảo, hỏi cô: "Bảo, có rảnh không, cùng tao bàn một việc chứ.”

Chu Nhị Bảo nhanh chóng đáp lại: "Cả ngày đều rảnh, nhưng là theo lệnh."

Sầm Tuế lại ngáp một cái: "Lát sau tao đến đón mày."

***

Tầng 11 của tòa nhà văn phòng, nội bộ công ty Sầm thị.

Nữ kỹ sư với vẻ mặt bình tĩnh đi ra từ phòng làm việc của trưởng phòng marketing, đi tới bàn làm việc, đưa tay vén vạt váy đuôi cá, ngồi xuống ghế, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Thật phiền mà...”

Từ Nghiên ở cạnh cô trượt một cái ghế xuống, nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy?"

Trình Noãn thở nhẹ một hơi, vươn tay kéo cánh tay Từ Nghiên, hai người lém lỉnh đi vào phòng vệ sinh.



Đến phòng vệ sinh, Trình Noan trầm giọng nói: "Giám đốc Vương nói hai ngày nữa công ty sẽ có người mới. Phiền tôi mang theo, người mới đến là cháu gái của sếp. Cô nói có phiền không chứ?".

Sầm thị là một công ty địa phương, không nhỏ nhưng cũng không quá lớn, công ty không có nhiều nhân viên.

Mặc dù tất cả đều được chia thành các phòng ban, chẳng hạn như phòng tiếp thị, thậm chí cả sếp Vương, nhưng hiện tại tổng cộng chỉ có ba người.

Trình Noãn đến công ty sớm hơn Từ Nghiên một năm, vì vậy cô ta là người duy nhất có thể mang theo người mới.

Từ Nghiên thông cảm nói: "Nếu là người nhà của ông chủ, lại là cháu gái ngoại. Vậy thực sự không dễ dàng mang theo. Sớm muộn gì cũng phải quản cho chúng ta. Trên miệng nói là mang, nhưng thật ra là đang nâng đỡ."

Trình Noãn nghiêng đầu nhìn Từ Nghiên: "Cô muốn giúp tôi."

Từ Nghiên vẫn rất trung thành: "Nếu có thể giúp tôi sẽ giúp, yên tâm đi."

Hai người nói xong mấy lời, rửa tay xong lại từ phòng vệ sinh trở ra.

Trở lại công ty dọc theo lối đi, vừa bước tới cửa kính lớn của công ty, nhìn thấy hai cô gái đang đứng ở trước quầy lễ tân.

Một người trong số họ có mái tóc dài, dày và bồng bềnh, chân dài eo thon, làn da trắng sáng, trên mặt đeo kính râm, vẻ mặt đầy khí chất.

Người còn lại trông dễ thương hơn một chút, tóc búi tỏi, mặc chiếc váy nhỏ xinh thời trang.

Người đeo kính râm nói với cô gái nhỏ ở quầy lễ tân: "Làm phiền rồi, đưa mấy ly cà phê này cho mọi người một chút."

Cô gái nhỏ quầy lễ tân vâng vâng dạ dạ, vội vàng bưng cà phê vào công ty phân phát.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...