Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 156:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Những khả năng khác của cô ta có hạn, nhưng bản thân cho rằng khả năng che giấu tâm tư của mình không tồi, có khả năng chịu đựng bất bình và giữ bình tĩnh tốt nhất.
Không ai biết cô ta ngồi ở máy làm việc đang nghĩ gì, cũng không ai quan tâm đến những gì cô ta đang nghĩ.
Vào buổi trưa, Trình Noãn và Từ Nghiên lịch sự hỏi cô ta một câu: "Tinh Tinh, cô có đi ăn với chúng tôi không?"
Đổng Tinh Tinh đứng dậy khỏi chỗ ngồi và nhanh chóng trả lời: "Đi chứ."
Không đi thì phải làm sao, lại không thể đến văn phòng của sếp để tìm cậu ăn cơm nên chỉ có thể đi cùng họ.
Nhưng càng là như vậy, những người như Trình Noãn và Từ Nghiên càng cảm thấy Đổng Tinh Tinh không khác gì bọn họ, chỉ là những nhân viên bình thường.
Còn có quan hệ thì sao, còn không phải ở đây làm thuê cho người khác sao, sớm muộn gì họ cũng phải để mọi người gọi vị đại tiểu thư đó một tiếng "Tiểu Sầm tổng”.
Đại tiểu thư nhà người ta vừa đến đã mang mỗi người một ly cà phê, cô ta không hào phóng như vậy.
Đại tiểu thư nhà người ta vừa đến trực tiếp đẩy cửa phòng làm việc của ông chủ, cô ta không dám làm như vậy.
Loại người dựa quan hệ vào công ty, có lẽ không có năng lực cho lắm.
Mọi người ít nhiều đối với quan hệ đều có chút thành kiến, nhưng nói chung ấn tượng ban đầu về Đổng Tinh Tinh không tốt lắm.
Đổng tinh Tinh đương nhiên có thể cảm giác ra được, tất cả mọi người đối với cô đều hời hợt.
Khoảng cách giữa thực tế và trí tưởng tượng lớn đến mức cô ta thậm chí còn không cảm thấy ngon miệng khi ăn:(.
***
Mặt trời đã mọc, đã chín giờ sáng, không khí oi bức.
Sầm Tuế ngồi trên tảng đá trước cửa Trân Bảo Trai, một bên cầm quạt quạt gió, một bên cầm cây kem sô cô la ăn.
Cô đã lâu không đến Trân Bảo Trai, đến đây lần đầu tiên sau kỳ thi, đến ngoài cửa mới phát hiện ra bản thân đã để quên chìa khóa.
Đường quá xa, cô cũng lười về nhà lấy, cũng không muốn giục Vinh Mặc vội vàng chạy qua, nên cô đến siêu thị gần đó mua một chiếc quạt nhỏ và một que kem sô cô la, sau đó ngồi đây thẫn thờ suy nghĩ về cuộc đời, đợi Vinh Mặc về mở cửa.
Khi cắn miếng cuối cùng trên cây kem, một đôi giày thể thao tình cờ xuất hiện trong tầm mắt.
Cô còn tưởng Vinh Mặc đến rồi, ngẩng đầu lên muốn ngậm cây kem gọi tiếng ông chủ, kết quả vừa ngẩng đầu nhìn lên lại phát hiện không phải Vinh Mặc.
Cô ngẩng đầu hơi ngẩn ra vài phút, sau đó bỗng nhiên kích động.
Sầm Tuế vội vàng đứng dậy khỏi khe đá, nuốt miếng kem một phát, lạnh cả bụng, tức thì "kích thích" không ngừng.
Người đàn ông trước mặt đang đeo khẩu trang và đeo kính râm, chính là Hàn Dịch.
Anh cười hỏi Sầm Tuế: "Không có hẹn trước một tiếng, tôi có phải đến sớm không?"
Sầm Tuế ôm ngực một hồi, nửa ngày mới lên tiếng: "Không... không có... cái đó... tôi quên chìa khóa, ông chủ có lẽ sắp tới rồi."
Hàn Dịch lại cười: “Tôi cũng không vội, nếu không cô cùng tôi đi thăm thú những nơi khác trước, thế nào?"
Sầm Tuế cũng không nghĩ ngợi gì, vội vàng gật đầu: "Được... Được chứ."
Nói xong, đi theo phía sau Hàn Dịch, đi qua một thùng rác, lặng lẽ ném cây kem trong tay vào đó.
Buổi sáng mở cửa hàng đồ cổ không nhiều, Sầm Tuế đi theo Hàn Dịch, ai mở cửa thì vào nhà đó.
Hàn Dịch thật là lấy cô làm chuyên gia tư vấn, nhìn thấy thứ gì đó mình thích, quay lại và hỏi ý kiến của cô, điều này khiến trong lòng cô cảm thấy rất thoải mái.
Chẳng qua dạo quanh một vòng, anh cũng không trả tiền cho bất cứ thứ gì.
Đồ cổ không phải là đồ dùng cần thiết hàng ngày. Nếu không phải thấy mình thực sự đặc biệt thích, hoặc có nhiều không gian để thưởng thức và có giá trị sưu tập lớn, bình thường sẽ không dễ dàng mua về nhà. Suy cho cùng, đó không phải là một số tiền nhỏ.
Sau khi đi dạo một vòng, Trân Bảo Trai vẫn không mở cửa, vì vậy Sầm Tuế và Hàn Dịch đi đến một con sông bên cạnh phố đồ cổ.
Những con đê được xây dựng dọc theo con sông, những cây liễu mọc dày đặc đến mức trông như khói như sương mù.
Hàn Dịch đã tháo khẩu trang xuống để thư giãn và hít thở, ngồi trên bậc thang dưới bóng cây liễu uống nước.
Sầm Tuế ngồi bên canh, đi nhiều cũng khát nước, định mở nắp chai.
Cô vặn hai lần nhưng nắp không tháo ra, Hàn Dịch rất tự nhiên lấy qua, mở ra rồi đưa lại cho cô.
Sầm Tuế nói "cảm ơn" với anh, cười xấu hổ với anh rồi nhận lại đưa lên miệng uống hai ngụm.
Hàn Dịch đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên hỏi cô: "Nghe nói trước đây trong một buổi đấu giá nhỏ do Hiệp hội Cổ vật thành phố Tô An tổ chức, có một cô bé lấy được một tấm mềm Dharani, là một tấm mềm trong áo cà sa, là thật sao? "
Lúc Sầm Tuế vặn nắp chai thì gật đầu: "Đúng vậy."
Hàn Dịch thấy câu trả lời của cô thẳng thắn và chắc chắn như vậy, anh cười lại hỏi: "Cô không lẽ ở hiện trường chứ?"
Những khả năng khác của cô ta có hạn, nhưng bản thân cho rằng khả năng che giấu tâm tư của mình không tồi, có khả năng chịu đựng bất bình và giữ bình tĩnh tốt nhất.
Không ai biết cô ta ngồi ở máy làm việc đang nghĩ gì, cũng không ai quan tâm đến những gì cô ta đang nghĩ.
Vào buổi trưa, Trình Noãn và Từ Nghiên lịch sự hỏi cô ta một câu: "Tinh Tinh, cô có đi ăn với chúng tôi không?"
Đổng Tinh Tinh đứng dậy khỏi chỗ ngồi và nhanh chóng trả lời: "Đi chứ."
Không đi thì phải làm sao, lại không thể đến văn phòng của sếp để tìm cậu ăn cơm nên chỉ có thể đi cùng họ.
Nhưng càng là như vậy, những người như Trình Noãn và Từ Nghiên càng cảm thấy Đổng Tinh Tinh không khác gì bọn họ, chỉ là những nhân viên bình thường.
Còn có quan hệ thì sao, còn không phải ở đây làm thuê cho người khác sao, sớm muộn gì họ cũng phải để mọi người gọi vị đại tiểu thư đó một tiếng "Tiểu Sầm tổng”.
Đại tiểu thư nhà người ta vừa đến đã mang mỗi người một ly cà phê, cô ta không hào phóng như vậy.
Đại tiểu thư nhà người ta vừa đến trực tiếp đẩy cửa phòng làm việc của ông chủ, cô ta không dám làm như vậy.
Loại người dựa quan hệ vào công ty, có lẽ không có năng lực cho lắm.
Mọi người ít nhiều đối với quan hệ đều có chút thành kiến, nhưng nói chung ấn tượng ban đầu về Đổng Tinh Tinh không tốt lắm.
Đổng tinh Tinh đương nhiên có thể cảm giác ra được, tất cả mọi người đối với cô đều hời hợt.
Khoảng cách giữa thực tế và trí tưởng tượng lớn đến mức cô ta thậm chí còn không cảm thấy ngon miệng khi ăn:(.
***
Mặt trời đã mọc, đã chín giờ sáng, không khí oi bức.
Sầm Tuế ngồi trên tảng đá trước cửa Trân Bảo Trai, một bên cầm quạt quạt gió, một bên cầm cây kem sô cô la ăn.
Cô đã lâu không đến Trân Bảo Trai, đến đây lần đầu tiên sau kỳ thi, đến ngoài cửa mới phát hiện ra bản thân đã để quên chìa khóa.
Đường quá xa, cô cũng lười về nhà lấy, cũng không muốn giục Vinh Mặc vội vàng chạy qua, nên cô đến siêu thị gần đó mua một chiếc quạt nhỏ và một que kem sô cô la, sau đó ngồi đây thẫn thờ suy nghĩ về cuộc đời, đợi Vinh Mặc về mở cửa.
Khi cắn miếng cuối cùng trên cây kem, một đôi giày thể thao tình cờ xuất hiện trong tầm mắt.
Cô còn tưởng Vinh Mặc đến rồi, ngẩng đầu lên muốn ngậm cây kem gọi tiếng ông chủ, kết quả vừa ngẩng đầu nhìn lên lại phát hiện không phải Vinh Mặc.
Cô ngẩng đầu hơi ngẩn ra vài phút, sau đó bỗng nhiên kích động.
Sầm Tuế vội vàng đứng dậy khỏi khe đá, nuốt miếng kem một phát, lạnh cả bụng, tức thì "kích thích" không ngừng.
Người đàn ông trước mặt đang đeo khẩu trang và đeo kính râm, chính là Hàn Dịch.
Anh cười hỏi Sầm Tuế: "Không có hẹn trước một tiếng, tôi có phải đến sớm không?"
Sầm Tuế ôm ngực một hồi, nửa ngày mới lên tiếng: "Không... không có... cái đó... tôi quên chìa khóa, ông chủ có lẽ sắp tới rồi."
Hàn Dịch lại cười: “Tôi cũng không vội, nếu không cô cùng tôi đi thăm thú những nơi khác trước, thế nào?"
Sầm Tuế cũng không nghĩ ngợi gì, vội vàng gật đầu: "Được... Được chứ."
Nói xong, đi theo phía sau Hàn Dịch, đi qua một thùng rác, lặng lẽ ném cây kem trong tay vào đó.
Buổi sáng mở cửa hàng đồ cổ không nhiều, Sầm Tuế đi theo Hàn Dịch, ai mở cửa thì vào nhà đó.
Hàn Dịch thật là lấy cô làm chuyên gia tư vấn, nhìn thấy thứ gì đó mình thích, quay lại và hỏi ý kiến của cô, điều này khiến trong lòng cô cảm thấy rất thoải mái.
Chẳng qua dạo quanh một vòng, anh cũng không trả tiền cho bất cứ thứ gì.
Đồ cổ không phải là đồ dùng cần thiết hàng ngày. Nếu không phải thấy mình thực sự đặc biệt thích, hoặc có nhiều không gian để thưởng thức và có giá trị sưu tập lớn, bình thường sẽ không dễ dàng mua về nhà. Suy cho cùng, đó không phải là một số tiền nhỏ.
Sau khi đi dạo một vòng, Trân Bảo Trai vẫn không mở cửa, vì vậy Sầm Tuế và Hàn Dịch đi đến một con sông bên cạnh phố đồ cổ.
Những con đê được xây dựng dọc theo con sông, những cây liễu mọc dày đặc đến mức trông như khói như sương mù.
Hàn Dịch đã tháo khẩu trang xuống để thư giãn và hít thở, ngồi trên bậc thang dưới bóng cây liễu uống nước.
Sầm Tuế ngồi bên canh, đi nhiều cũng khát nước, định mở nắp chai.
Cô vặn hai lần nhưng nắp không tháo ra, Hàn Dịch rất tự nhiên lấy qua, mở ra rồi đưa lại cho cô.
Sầm Tuế nói "cảm ơn" với anh, cười xấu hổ với anh rồi nhận lại đưa lên miệng uống hai ngụm.
Hàn Dịch đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên hỏi cô: "Nghe nói trước đây trong một buổi đấu giá nhỏ do Hiệp hội Cổ vật thành phố Tô An tổ chức, có một cô bé lấy được một tấm mềm Dharani, là một tấm mềm trong áo cà sa, là thật sao? "
Lúc Sầm Tuế vặn nắp chai thì gật đầu: "Đúng vậy."
Hàn Dịch thấy câu trả lời của cô thẳng thắn và chắc chắn như vậy, anh cười lại hỏi: "Cô không lẽ ở hiện trường chứ?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook