Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Sầm Tuế cũng cười, cũng không định giấu diếm chuyện gì, chỉ nói: "Không chỉ là ở hiện trường."

Lông mày của Hàn Dịch lộ ra một chút nghi ngờ, nhưng anh không hỏi thêm.

Sầm Tuế nhìn cặp kính râm của anh, hắng giọng: "Là em lấy."

Nghe được những lời này, Hàn Dịch ngay lập tức sửng sốt, mất một hồi mới che dấu được vẻ kinh ngạc, hơi không dám tin nói: "Sẽ không trùng hợp như thế chứ?"

Sầm Tuế mím môi cười, nhìn anh gật đầu: "Ừm, thật là trùng hợp như vậy."

Hàn Dịch sững sờ một lúc, sau đó càng không kìm được sự phấn khích trong lòng, cảm giác không thể diễn tả được, dường như một chai Coca đã bị rung lắc dữ dội, tất cả đều sắp nổ tung bọt khí.

Anh nhìn Sầm Tuế qua cặp kính râm, muốn nói nhưng lại không biết phải nói gì.

Bản thân Sầm Tuế rất bình tĩnh, nhìn vẻ mặt của anh, dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật mở miệng nói: "Đừng kích động quá, đợi khi nào có kết quả thẩm định, tôi mời anh đến thăm, để anh xem kỹ chạm kỹ, thế nào? "

Hàn Dịch cười phá lên, trực tiếp cười không che giấu.

Anh giơ tay đẩy kính râm trên mắt ra, nhìn Sầm Tuế nói: "Vậy đã nói rồi nhá,. Cô nếu không giữ lời, tôi sẽ vạch trần cô trên Weibo."

Sầm Tuế cũng vui vẻ cười: "Vậy anh cứ vạch trần tôi đi, nói không chừng tôi còn có thể trở nên nổi tiếng, tôi cũng làm minh tinh."

Hàn Dịch tiếp tục nửa đùa nửa thật: "Tướng mạo cô như này, thật sự có công ty sẽ gấp rút ký hợp đồng với cô."

Đều là những lời nói đùa, nói bừa mấy câu thì cũng ngừng lại.



Giọng điệu của Sầm Tuế có chút nghiêm túc.”Yên tâm đi, đợi giáo sư Triệu khảo nghiệm xong trả lại đồ cho tôi, tôi lập tức gửi tin nhắn cho anh."

Han Dịch gật đầu, làn gió mát thổi qua trên hồ, lại ngồi nói chuyện phiếm với Sầm Tuế một lúc.

Trò chuyện được năm sáu phút, anh nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, nhìn Sầm Tuế nói: "Ông chủ của cô không phải nên qua rồi chứ?"

Theo lý mà nói Vinh Mặc lẽ ra phải qua từ lâu rồi.

Sầm Tuế có chút lười chạy, nên trực tiếp cầm điện thoại gọi, đợi mấy tiếng kết nối cuộc gọi, trực tiếp hỏi Vinh Mặc: "Ông chủ, anh đã tới cửa hàng chưa?"

Vinh Mặc nghe được những lời này, hỏi: "Em tới cửa hàng sao?"

Sầm Tuế nói "ừm": "Nhưng em quên chìa khóa rồi. Đã đợi bên ngoài hơn nửa tiếng rồi. Anh đến chưa?"

Giọng điệu của Vinh Mặc lộ ra một chút khó xử ngượng ngùng: “Thật xui xẻo, anh không biết hôm nay tới cửa hàng, một người bạn của anh mua một ít hàng, nhờ anh đến xem một chút, anh đang ở bên ngoài công tác, chắc là tối mai mới về nhà.”

Sầm Tuế hiểu ra, vội vàng đáp lại: "Ồ, không sao đâu, ông chủ anh cứ bận đi, em sẽ tự mình quay lại lấy chìa khóa."

Cô nói xong cũng không để Vinh Mặc nói tiếng nào, trực tiếp cúp điện thoại, nhìn Hàn Dịch nói: "Sếp đi công tác rồi, nếu không giờ tôi về lấy chìa khóa không, chén rửa bút đó tôi cất cho anh trước nhé, không có cầm qua đây."

Hàn Dịch lại liếc nhìn thời gian, suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu không phiền phức, bằng không cô giúp tôi cất giữ mấy ngày, đợi đến khi nào nhận được Dharani cô lấy về được thì nói cho tôi biết, tôi cùng xem luôn, thế nào? "

Sầm Tuế nghĩ đi nghĩ lại như vậy cũng được, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy xấu hổ nên vội vàng xin lỗi Hàn Dịch: “Để anh đi trắng một chuyến, thực lòng xin lỗi. Tôi cũng đã lâu không đến cửa hàng. Lúc đến đã quên mang theo chìa khóa.”

Hàn Dịch hoàn toàn không có cảm giác gì, cười nói: "Không cần tự trách như vậy, là tôi lúc tới cũng không có nói trước một tiếng. Lần sau trước khi đến, tôi nhất định sẽ nói một tiếng với cô. Chắc chắn rằng cô đang ở trong cửa hàng, tôi mới qua.”

Sầm Tuế mỉm cười: "Được rồi, vậy tôi sẽ đợi tin nhắn của anh."

Nói xong nhìn về phía mặt trời trên đầu: "Có muốn tôi mời anh ăn cơm không?"



Hàn Dịch đeo khẩu trang lên, đứng dậy nói: "Có lẽ không tiện lắm, còn có cơ hội mà."

Sầm Tuế nghĩ nghĩ cũng phải, người ta là một ảnh đế nổi tiếng, cùng cô đi ăn riêng tư một mình, bị chụp ảnh chắc chắn giải thích cũng không rõ.

Vì vậy cô cũng không nói thêm gì nữa, nhìn Hàn Dịch rời đi.

Sau khi Hàn Dịch rời đi, cô ngồi xuống bờ kè.

Nhấc điện thoại lên mở khóa, phát hiện Vinh Mặc nhắn cho mình một tin nhắn: [Lỗi tại anh, anh đi công tác không nói với em, cứ về nhà nghỉ ngơi đi, thời tiết nóng thế này, mấy ngày nay không tệ?]

Sầm Tuế: [Em về rồi, ngày mai cũng về không tới à? 】

Vinh Mặc: [Ban ngày không thể tới cửa hàng, đến tối mới có thể tới]

Sầm Tuế: [Vậy thì ngày mốt gặp]

Vinh Mặc: [Ừm, đợi anh]

Sầm Tuế: [Được rồi, đợi anh]

***

Mặc dù Vinh Mặc không quay lại nhưng Sầm Tuế vẫn đến cửa hàng vào ngày hôm sau.

Lần này, trước khi ra ngoài, cô đã cẩn thận kiểm tra xem chìa khóa đã được mang hay chưa.

Khi cô đang kiểm tra xem chìa khóa xem đã mang hay chưa, mẹ sầm bước đến hỏi cô một câu: "Không phải đã nghỉ hè rồi sao, sao lại ra ngoài sớm thế?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...