Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nhưng cuối cùng, cậu ta vẫn không có tỏ ra tốt bụng, thở dốc nói: "Tại sao tôi phải làm người tốt? Cho dù là giả, cũng là cậu tôi bị người khác lừa gạt. Các người muốn tìm thì tìm cái người làm đồ giả mà đòi tiền."

Nói xong cậu ta cũng không đứng đấy nữa, dáng vẻ muốn lập tức thoát khỏi chốn thị phi, nhíu mày bước ra khỏi tiệm đồ cổ.

Ngay khi cậu ta rời đi, những người khác nhìn Miêu Thi Văn ghé đầu bàn tán gẫu một lúc, sau đó từng người một đều rời đi.

Vẫn là ông chú kia khá là nhiệt tình, còn đứng bên cạnh Miêu Thi Văn khuyên cô một lúc, nói cái gì mà: "Sau này đọc sách đừng quá cứng nhắc, nếu không bận gì thì có thể đi đây đi đó mở mang tầm mắt, chỉ có lý thuyết suông thôi thì không được. Chuyện không có năng lực bị lừa là rất bình thường trong giới đồ cổ, chỉ có thể tự mình chịu thôi. 2 vạn cũng không tính là nhiều, coi như là dùng tiền tiêu tai đi.”

Miêu Thi Văn đứng im lặng, ông chú lại khuyên cô ta một lúc, sau đó xin Sầm tuế một cốc nước uống rồi rời đi.

Trước khi đi còn cười khen Sầm Tuế một lúc, nói cô: “Còn trẻ tuổi mà nhãn lực thật là không phải dùng để trưng cho đẹp, ngầu!”

Sầm Tuế bật cười: "Cảm ơn đã khích lệ, có thời gian thì ghé cửa tiệm xem một chút nhé."

Ông chú quay đầu nhìn thoáng qua cửa hàng: "Được rồi, hôm nay không còn sớm, tôi về trước đây, lần sau lại đến xem."

Sầm tuế nhìn ông chú ra ngoài, thu hồi ánh mắt, rơi vào trên mặt Miêu Thi Văn.

Cả người chị ta bây giờ như trái cà tím bị dập, ngoài việc cúi đầu khóc, sụt sịt lau nước mắt cũng không có hành động nào khác.

***



Ba phút sau, Sầm Tuế, Miêu Thi Văn và Triệu Minh Viễn ngồi đối mặt trên ghế sô pha ở phòng trong.

Miêu Thi Văn đã ngừng khóc, nhưng sắc mặt vẫn không dễ nhìn, cúi đầu không nói chuyện, giống như người vừa rồi đến cửa khiêu khích và chế nhạo Sầm Tuế không phải cô ta vậy.

Triệu Minh Viễn liếc cô ta một cái, hít một hơi hỏi: "Tại sao thầy lại đưa em tới đây?"

Miêu Thi Văn cúi đầu, siết chặt móng tay, nửa ngày mới nghẹn ngào nói: "Để em và Sầm Tuế làm quen nhau, kết bạn, cùng nhau giao lưu, học hỏi lẫn nhau."

Triệu Minh Viễn nhìn cô ta hỏi: "Vậy em đã làm gì rồi!"

Miêu Thi Văn cúi đầu sụt sịt mũi: "Em đã bỏ ra 2 vạn tệ... 2 vạn tệ... mua một bài học... hjc..."

Lời vừa dứt, cô ta lại không kìm được nước mắt, còn cố kìm nén âm thanh.

Sầm Tuế nhìn thấy cô ta như vậy, có chút không nhịn được muốn cười, nhưng lại sợ bị Triệu Minh Viễn nhìn thấy, giơ tay thành nắm đấm, sờ mũi để che miệng. Một lúc sau nhìn được rồi mới bỏ tay xuống.

Triệu Minh Viễn nhìn qua là tức giận thật rồi.

Đây cũng là lần đầu tiên Sầm Tuế thấy vị giáo sư già này tức giận.

ông bình thường vẫn luôn là mặt mũi hiền lành hay cười, rất hòa ái.

Sau khi tức giận uống hai tách trà, Triệu Minh Viễn dường như đã điều chỉnh lại tâm trạng của mình.

Ông cũng không lại nói Miêu Thi Văn nữa, nhìn Sầm Tuế nói: “Tuế Tuế, ta hôm nay đến, là vì đưa mền Dharani tới cho cháu. Kết quả khảo chứng đã có rồi, giấy chứng nhận giám định cũng có, đúng là cái mền Dharani của Hoàng đế Càn Long.



Sầm Tuế nghe thấy điều này, đáy mắt sáng lên.

Cô trong nháy mắt không còn tâm trạng quan tâm đến Miêu Thi Văn nữa, nhìn Triệu Minh Viễn nói: "Thật sao ạ? Cảm ơn giáo sư Triệu rất nhiều ạ!"

Triệu Minh Viễn mười phần khách sáo nói: "Đừng khách sáo như vậy, lấy tiền làm việc mà thôi, còn muốn cảm ơn cháu, lại để cho ta kiến thức thêm một cái bảo bối.”

Nói xong, ông đưa túi mang theo khi đến cho Sầm Tuế: "Đồ vật và giấy chứng nhận đều ở bên trong, cháu xem qua đi."

Sầm Tuế cầm lấy túi, nhìn chiếc chăn bông được gấp gọn gàng bên trong.

Cô lấy giấy chứng nhận ra, mở ra nhìn một chút, xem xong khóe miệng lộ ra một nụ cười an tâm và thỏa mãn hơn.

Sau khi đọc xong, Sầm Tuế đặt lại giấy chứng nhận và nói: "Giáo sư Triệu, cái này thì tôi không quyên tặng nữa đâu nhé."

Triệu Minh Viễn rất cởi mở nói: "Không cần quyên góp nữa, thích thì có thể tự mình cất giữ, không thích thì tìm nhà đấu giá bán ra, để cho người khác sưu tầm. Nhưng phải nhớ tìm nhà đấu giá chính quy và đừng để bị lừa."

Sầm Tuế vội vàng gật đầu: "Cháu nhớ rồi ạ."

Triệu Minh Viễn thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại hỏi: "Tiểu Vinh đâu rồi? Hôm nay cậu ấy không ở cửa hàng à?"

Sầm Tuế ôm túi đựng chăn bông vào ngực, lại gật đầu với Triệu Minh Viễn: "Đúng vậy, ông chủ đi công tác rồi, nói là có bạn của anh ấy nhờ anh ấy xem hàng, tối nay về nhà rồi, ngày mai mới có thể đến cửa hàng."

Triệu Minh Viễn giơ tay nhìn thời gian, vỗ chân làm ra động tác muốn đứng dậy: "Cũng không còn sớm, Tuế Tuế, cháy cũng nên đóng cửa tan làm rồi, chúng ta về trước đây. Có việc gì thì liên lạc qua WeChat."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...