Nữ Phụ Hào Môn Sau Khi Thức Tỉnh
-
Chương 166:
Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Sầm Tuế thấy Triệu Minh Viễn co chân đứng lên, cô cũng đứng dậy: "Giáo sư Triệu, hay là cháu mời chú ăn tối nhé ạ."
Triệu Minh Viễn nhìn Miêu Thi Văn đang ủ rũ: “Lúc đầu đúng là muốn cùng ăn cơm, bây giờ thì đành thôi vậy, hẹn dịp hôm khác đi.”
Sầm Tuế cũng liếc Miêu Thi Văn một cái và biết ý của Triệu Minh Viễn nên không có khách sáo nữa.
Cô cùng Triệu Minh Viễn đi ra ngoài, tiễn ông và Miêu Thi Văn tới cửa, lên tiếng dặn ông: “Chú đi đường chậm một chút.”
Triệu Minh Viễn quay lại cười với cô: "Cháu cũng mau tan làm đi.”
Nói xong, mang theo Miêu Thi Văn xuống bậc thang rời đi.
Sầm Tuế đứng sau tấm kính trong suốt nhìn họ đi xa, Miêu Thi Văn quy củ đi theo phía sau Triệu Minh Viễn, giống như một đứa trẻ đã làm sai chuyện gì đó.
Cô lắc đầu cười, không nhìn thêm nữa, xoay người thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm.
***
Miêu Thi Văn đi theo bên cạnh Triệu Minh Viễn.
Triệu Minh Viễn vừa đi vừa nói: “Em mới học khảo cổ được mấy năm? Tổng cộng có bao nhiêu kinh nghiệm thực tế? Đến cửa nhà người khác còn dám như thế này? Em nghĩ tôi già rồi, hồ đồ rồi, nhìn người nào cũng khen?”
Miêu Thi Văn không dám nói lời nào, nhẹ giọng đáp: "Thầy Triệu, em biết em sai rồi."
Triệu Minh Viễn vẫn còn tức giận, lải nhải liên miên nói: "Hôm nay thầy muốn đưa em đến đây, là muốn em làm quen với cô ấy một chút. Các em đều là người trẻ tuổi và đều là con gái, đáng lẽ nên hòa thuận vui vẻ với nhau mới đúng, em học hỏi thêm nhiều điều từ người ta, không tốt à? Kết quả thì tốt rồi, trực tiếp đắc tội người ta, còn ném đi....”
Những lời phía sau khá khó nghe, Triệu Minh Viễn dừng lại.
Con gái thường da mặt mỏng, cô ta cũng khóc gần nửa ngày rồi, lần này để dành lại chút thể diện cho cô ta.
Miêu Thi Văn chưa bao giờ bị Triệu Minh Viễn phê bình như vậy.
Triệu Minh Viễn nổi tiếng là dễ tính, trong lòng cô ta cũng thật khó chịu, nghẹn giọng nói: "Nếu không thì em đi xin lỗi cô ấy. Thầy xem như vậy có được không?"
Triệu Minh Viễn nhẹ hít sâu một hơi: “Hôm nay đừng nói thêm gì nữa, em về nhà tự mình ngẫm lại đi. Mấy ngày nữa đợi người ta nguôi giận, em hẵng nghĩ cách xin lỗi thế nào. Nhưng tám phần, người ta sẽ không chơi với em nữa rồi.”
Nói xong lại không nhịn được tức giận: "Đáng lẽ còn có thể nể mặt ta, tiếp xúc với em một chút, bây giờ thì…haizzz..."
***
Sầm Tuế không có để Miêu Thi Văn ở trong lòng.
Ngay khi Miêu Thi Văn và Triệu Minh Viễn rời đi, cô quay người trở lại phòng trong, chụp một phần tấm chăn bông Dharani, gửi cho Hàn Dịch.
Hàn Dịch lần này trả lời rất nhanh: [Tôi sẽ dành thời gian trong hai ngày này để qua xem]
Sầm Tuế: [Được thôi, tôi đến cửa hàng mỗi ngày, lúc nào cũng chào đón anh]
Sau khi trò chuyện với Hàn Dịch, cô lại quay một đoạn video nhỏ gửi cho Vinh Mặc.
Sau khi gửi thì báo cáo: [Phú bà tan làm đây!]
Vinh Mắc đang ngồi trên tàu cao tốc trở về.
Anh nhìn vào điện thoại mỉm cười, và trả lời: [Hẹn gặp lại vào ngày mai]
Sầm Tuế tan tầm về đến nhà, đúng lúc dì Đường đang làm cơm chiều.
Sau khi thay giày, cô ngửi thấy mùi thơm lập tức đi vào phòng bếp. Cô đi tới cùng dì Đường nói chuyện, tiếp đó hỏi dì đang làm món ngon gì, nói chuyện phiếm vài câu, ăn trước vài miếng để lót dạ.
Sầm Tuế ra khỏi phòng bếp, đi ngang qua phòng khách, nhìn thấy Đồng Tinh Tinh đang ở phòng khách xem TV.
Theo bản năng cô muốn cùng Đồng Tinh Tinh chào hỏi, nhưng lại phát hiện, Đồng Tinh Tinh ngồi trên sofa bằng gỗ, thoạt nhìn như là đang xem TV, thực ra là đang ngẩn người, một bụng tâm sự. Cô ta căn bản không phát hiện cô đã về đến nhà.
Vì thế Sầm Tuế không lên tiếng, đi lên thẳng phòng.
Ở trên phòng chơi điện thoại, nghe thấy di Đường gọi xuống ăn cơm, lại đi xuống nhà chuẩn bị bữa tối.
Sầm Tuế rửa tay xong rồi trở lại, thấy mẹ Sầm cùng Đồng Tinh Tinh đang ngồi trên bàn ăn, dì Đường dọn lên món cuối cùng, Sầm Tuế vừa kéo ghế, vừa liếc mắt nhìn Đồng Tinh Tinh một cái.
Ba Sầm sau khi rửa tay xong, kéo ghế ngồi xuống, dì Đường cởi tạp dề ra xong cũng ngồi xuống, bắt đầu ăn cơm tối.
Sầm Tuế cầm đũa gắp mấy món ở trên bàn ăn, lại dùng giọng điệu quan tầm hỏi han Đồng Tinh Tinh: "Chị họ, chị làm ở công ty không vui sao, hay là, có người bắt nạt chị?"
Ngày đầu tiên đi làm, cô ta mặc một cái váy hoa nhỏ, biểu cảm không thể che giấu.
Mới đi làm mà được vài ngày mà tinh thần không được tốt, đi làm về thì lại thất thần.
Nghe câu hỏi của Sầm Tuế, ba mẹ Sầm đương nhiên cũng quan tâm đến Đồng Tinh Tinh, cùng nhau nhìn cô ta.
Thấy cô không nói, ba Sầm đành phải hỏi lại một lần nữa: "Làm sao thế này? Con làm ở công ty không vui sao Tinh Tinh? Trong công ty còn có người làm khó con?"
Sầm Tuế thấy Triệu Minh Viễn co chân đứng lên, cô cũng đứng dậy: "Giáo sư Triệu, hay là cháu mời chú ăn tối nhé ạ."
Triệu Minh Viễn nhìn Miêu Thi Văn đang ủ rũ: “Lúc đầu đúng là muốn cùng ăn cơm, bây giờ thì đành thôi vậy, hẹn dịp hôm khác đi.”
Sầm Tuế cũng liếc Miêu Thi Văn một cái và biết ý của Triệu Minh Viễn nên không có khách sáo nữa.
Cô cùng Triệu Minh Viễn đi ra ngoài, tiễn ông và Miêu Thi Văn tới cửa, lên tiếng dặn ông: “Chú đi đường chậm một chút.”
Triệu Minh Viễn quay lại cười với cô: "Cháu cũng mau tan làm đi.”
Nói xong, mang theo Miêu Thi Văn xuống bậc thang rời đi.
Sầm Tuế đứng sau tấm kính trong suốt nhìn họ đi xa, Miêu Thi Văn quy củ đi theo phía sau Triệu Minh Viễn, giống như một đứa trẻ đã làm sai chuyện gì đó.
Cô lắc đầu cười, không nhìn thêm nữa, xoay người thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm.
***
Miêu Thi Văn đi theo bên cạnh Triệu Minh Viễn.
Triệu Minh Viễn vừa đi vừa nói: “Em mới học khảo cổ được mấy năm? Tổng cộng có bao nhiêu kinh nghiệm thực tế? Đến cửa nhà người khác còn dám như thế này? Em nghĩ tôi già rồi, hồ đồ rồi, nhìn người nào cũng khen?”
Miêu Thi Văn không dám nói lời nào, nhẹ giọng đáp: "Thầy Triệu, em biết em sai rồi."
Triệu Minh Viễn vẫn còn tức giận, lải nhải liên miên nói: "Hôm nay thầy muốn đưa em đến đây, là muốn em làm quen với cô ấy một chút. Các em đều là người trẻ tuổi và đều là con gái, đáng lẽ nên hòa thuận vui vẻ với nhau mới đúng, em học hỏi thêm nhiều điều từ người ta, không tốt à? Kết quả thì tốt rồi, trực tiếp đắc tội người ta, còn ném đi....”
Những lời phía sau khá khó nghe, Triệu Minh Viễn dừng lại.
Con gái thường da mặt mỏng, cô ta cũng khóc gần nửa ngày rồi, lần này để dành lại chút thể diện cho cô ta.
Miêu Thi Văn chưa bao giờ bị Triệu Minh Viễn phê bình như vậy.
Triệu Minh Viễn nổi tiếng là dễ tính, trong lòng cô ta cũng thật khó chịu, nghẹn giọng nói: "Nếu không thì em đi xin lỗi cô ấy. Thầy xem như vậy có được không?"
Triệu Minh Viễn nhẹ hít sâu một hơi: “Hôm nay đừng nói thêm gì nữa, em về nhà tự mình ngẫm lại đi. Mấy ngày nữa đợi người ta nguôi giận, em hẵng nghĩ cách xin lỗi thế nào. Nhưng tám phần, người ta sẽ không chơi với em nữa rồi.”
Nói xong lại không nhịn được tức giận: "Đáng lẽ còn có thể nể mặt ta, tiếp xúc với em một chút, bây giờ thì…haizzz..."
***
Sầm Tuế không có để Miêu Thi Văn ở trong lòng.
Ngay khi Miêu Thi Văn và Triệu Minh Viễn rời đi, cô quay người trở lại phòng trong, chụp một phần tấm chăn bông Dharani, gửi cho Hàn Dịch.
Hàn Dịch lần này trả lời rất nhanh: [Tôi sẽ dành thời gian trong hai ngày này để qua xem]
Sầm Tuế: [Được thôi, tôi đến cửa hàng mỗi ngày, lúc nào cũng chào đón anh]
Sau khi trò chuyện với Hàn Dịch, cô lại quay một đoạn video nhỏ gửi cho Vinh Mặc.
Sau khi gửi thì báo cáo: [Phú bà tan làm đây!]
Vinh Mắc đang ngồi trên tàu cao tốc trở về.
Anh nhìn vào điện thoại mỉm cười, và trả lời: [Hẹn gặp lại vào ngày mai]
Sầm Tuế tan tầm về đến nhà, đúng lúc dì Đường đang làm cơm chiều.
Sau khi thay giày, cô ngửi thấy mùi thơm lập tức đi vào phòng bếp. Cô đi tới cùng dì Đường nói chuyện, tiếp đó hỏi dì đang làm món ngon gì, nói chuyện phiếm vài câu, ăn trước vài miếng để lót dạ.
Sầm Tuế ra khỏi phòng bếp, đi ngang qua phòng khách, nhìn thấy Đồng Tinh Tinh đang ở phòng khách xem TV.
Theo bản năng cô muốn cùng Đồng Tinh Tinh chào hỏi, nhưng lại phát hiện, Đồng Tinh Tinh ngồi trên sofa bằng gỗ, thoạt nhìn như là đang xem TV, thực ra là đang ngẩn người, một bụng tâm sự. Cô ta căn bản không phát hiện cô đã về đến nhà.
Vì thế Sầm Tuế không lên tiếng, đi lên thẳng phòng.
Ở trên phòng chơi điện thoại, nghe thấy di Đường gọi xuống ăn cơm, lại đi xuống nhà chuẩn bị bữa tối.
Sầm Tuế rửa tay xong rồi trở lại, thấy mẹ Sầm cùng Đồng Tinh Tinh đang ngồi trên bàn ăn, dì Đường dọn lên món cuối cùng, Sầm Tuế vừa kéo ghế, vừa liếc mắt nhìn Đồng Tinh Tinh một cái.
Ba Sầm sau khi rửa tay xong, kéo ghế ngồi xuống, dì Đường cởi tạp dề ra xong cũng ngồi xuống, bắt đầu ăn cơm tối.
Sầm Tuế cầm đũa gắp mấy món ở trên bàn ăn, lại dùng giọng điệu quan tầm hỏi han Đồng Tinh Tinh: "Chị họ, chị làm ở công ty không vui sao, hay là, có người bắt nạt chị?"
Ngày đầu tiên đi làm, cô ta mặc một cái váy hoa nhỏ, biểu cảm không thể che giấu.
Mới đi làm mà được vài ngày mà tinh thần không được tốt, đi làm về thì lại thất thần.
Nghe câu hỏi của Sầm Tuế, ba mẹ Sầm đương nhiên cũng quan tâm đến Đồng Tinh Tinh, cùng nhau nhìn cô ta.
Thấy cô không nói, ba Sầm đành phải hỏi lại một lần nữa: "Làm sao thế này? Con làm ở công ty không vui sao Tinh Tinh? Trong công ty còn có người làm khó con?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook