Sẵn sàng
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Thấy mọi người chú ý tới mình, Đồng Tinh Tinh vội vàng lên tinh thần, cười rộ lên: "Không có, con vui mà. Đồng nghiệp trong công ty đối với con rất tốt, tất cả đều chiếu cố con."

Sầm Tuế vươn đũa gắp rau: "Em còn nghĩ chị đi làm không được vui. Hai ngày nay đi về nhìn chẳng có tinh thần gì hết, giống như có tâm sự. Nếu ở công ty gặp khó khăn, nhất định không được giấu giếm, chỉ cần nói với ba là xong."

Đồng Tinh Tinh cười nhìn Sầm Tuế: "Cảm ơn Tuế Tuế, chị thật sự không phải là không vui, cũng không có gặp khó khăn gì."

Ngoài miệng thì nói như vậy, trong lòng lại ầm thầm rít gào: "Chị không vui chẳng lẽ không phải là vì em sao? Chị thật sự không hiểu em, tại sao trước kia lại đuổi chị đi công ty để có vật chất chứ? Hại chị bây giờ đến một chút vật chất cũng không có.

Sầm Tuế cũng cười nhìn cô ta, ra vẻ thật sự quan tâm chị họ: "Không có là tốt rồi. Nếu như có phiền phức gì, em đi công ty đòi lại công bằng cho chị. Xem người nào lại không có mắt như vậy, dám gây khó dễ cho chị họ của em."

Tống Đình Đình rưng rưng ăn một miếng cơm: "Cám ơn Tuế Tuế."

Cô bắt buộc phải nhẫn nhịn, đối với cô ta, chỉ có nhịn mới là kế lâu dài.

Chỉ cần cô ta có thể khiến cho Sầm Tuế tự đi tìm đường chết. Ngày nào đó, cô ta có thể nhìn thấy ánh sáng của rạng đông, những nghẹn khuất mà cô ta phải chịu đựng mỗi ngày đều đáng giá.

Không biết lí do vì sao mà Đồng Tinh Tinh lại mang một cái dáng vẻ có nhiều tâm sự như vậy.

Ba mẹ Sầm thực sự là quan tâm cô ta, khuyên nhủ: "Tinh Tinh, con cứ coi nơi này như là nhà của mình. Có chuyện gì thì cứ nói ra, đừng quá khách sáo."

Đồng Tinh Tinh vội vàng gật đầu, tiếp tục giải thích: “Cậu mợ, con thực sự không có việc gì."

Cô quả thật muốn coi nơi này như là nhà của mình, nhưng không phải còn có Sầm Tuế ở đây ngăn cách sao. Nếu thật sự cô muốn biến nơi này thành nhà của mình, chỉ sợ Sầm Tuế là người đầu tiên không đồng ý.

Quên đi quên đi!



Tóm lại chỉ cần một từ: Kiên nhẫn.

Nếu có thể chịu đựng được những nghẹn khuất của hôm nay, vậy thì ngày mai chắc chắn sẽ được hưởng hạnh phúc mĩ mãn.

Từ khi có năng lực giám định kia, Sầm Tuế cảm thấy khả năng nhận diện người của mình đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Có thể dễ dàng nhìn ra được cảm xúc của đối phương, có che dấu hay không, có cố ý che dấu hay không đều nhìn ra được.

Khả năng che giấu cảm xúc của cô chị họ này không được tốt cho lắm. Những lúc cô không chú ý tới, quả thực đã bỏ qua rất nhiều chi tiết. Nhưng một khi quan sát kĩ, sẽ phát hiện biểu cảm của cô ta đang hoàn toàn bán đứng nội tâm.

Sầm Tuế có chút nhàm chán. Thời điểm quan sát cô ta, xem cô ta cố gắng ngụy trang một dáng vẻ bình thản.

Nhìn cô ta thực sự buồn khổ, rồi lại phải che giấu bằng một dáng vẻ vui vẻ, thoải mái.

Sầm Tuế im lặng, cô muốn nhìn xem người này có thể chống đỡ được bao lâu.

Chờ cho đến khi cô ta phát hiện ra rằng mọi thứ rất khác so với những gì cô ta tưởng tượng, lúc đó xem thử phản ứng của cô ta sẽ như thế nào.

Chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt kinh ngạc, thất thần và mờ mịt của Đồng Tinh Tinh lúc đó, đã thấy rất thú vị rồi.

Không thể nhịn được vui sướng, Sầm Tuế cúi đầu cười một tiếng.

Thấy cô cười, ba mẹ Sầm lập tức quay lại nhìn cô.

Mẹ Sầm thấy cô cười, bất đắc dĩ hỏi: "Đột nhiên nghĩ cái gì mà vui vẻ vậy chứ?"

Sầm Tuế vội lắc đầu: "Không có gì ạ."



Nói xong còn cố ý liếc nhìn Đồng Tinh Tinh: "Dì Đường làm đồ ăn ngon lắm ạ."

Dì Đường vui mừng trước lời khen của cô, vội vàng trả lời: "Tuế Tuế ăn nhiều chút."

Sầm Tuế gật đầu: "Được, cảm ơn dì."

Cảm xúc của Đồng Tinh Tinh không hề ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của Sầm Tuế.

Sáng hôm sau, Đồng Tinh Tinh tắm rửa ăn sáng rồi đi làm, Sầm Tuế đến thành phố đồ cổ để đọc sách.

Cầm theo chìa khóa cửa, Sầm Tuế đến gara lấy xe, đi thẳng đến đường Thừa Cổ.

Tới nơi, đỗ xe cẩn thận, tay cô xoay xoay chìa khóa, chậm rãi đi đến Trân Bảo Trai.

Nghĩ cũng giống như mọi khi, cô mở cửa trước, thu dọn đồ đạc, đọc sách chờ Vinh Mặc đến.

Kết quả, còn chưa tới nơi, đã thấy cửa Trân Bảo Trai mở rồi.

Đi tới, cô vươn tay vén rèm cửa trong suốt lên, quả nhiên Vinh Mặc đã đến trước, mở điểu hòa, thắp hương, đang dọn dẹp.

Vinh Mặc thấy Sầm Tuế đã đến, nhìn cô cười một chút: "Đã lâu không gặp."

Sầm Tuế sững sờ hơn nửa ngày, mới vào cửa nói chuyện: "Hôm nay sao anh lại đến sớm như vậy?"

Thường thì đến hơn mười giờ anh mới đến, mà đột nhiên hôm nay anh đến sớm như vậy, cô thấy hơi lạ.

Qủa thật là đã lâu không gặp, Sầm Tuế đùa giỡn nói: "Không phải đã hơn mười ngày không gặp, rất nhớ tôi, nóng lòng muốn gặp tôi, cho nên mới đến sớm như vậy?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...